Nghịch Thiên
Chương 270
Ánh sáng ngũ sắc từ thanh cổ kiếm của Bạch Vô Trần bùng lên như một mặt trời thứ hai, nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt. Tiếng rồng ngâm không còn mơ hồ nữa, mà trở nên rõ ràng, hùng vĩ, xuyên thấu tâm can, khiến cả không gian xung quanh vặn vẹo. Đó là một con rồng cổ xưa bằng năng lượng, được thanh kiếm triệu hồi, mang theo uy áp kinh hoàng từ thuở khai thiên lập địa, lao thẳng vào La Chinh.
La Chinh cảm thấy toàn thân như bị hàng ngàn ngọn núi đè nặng. Vết thương trên nắm đấm phải đối chọi với áp lực không ngừng nghỉ từ những đòn đánh trước đó của Bạch Vô Trần giờ đây đau đớn đến tận xương tủy, dường như sắp nứt toác. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ kẽ tay, nhưng ánh mắt hắn không hề run sợ. Ngược lại, một ngọn lửa kiên cường, bất diệt bùng cháy sâu trong đáy mắt.
“Thiên Mệnh ư?” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng rồng gầm, nhưng ý chí của hắn thì không. “Nếu Thiên Mệnh là để ta bị nghiền nát, thì ta càng phải Nghịch Thiên!”
Hắn không lùi. Hắn không thể lùi. Sau lưng hắn là những lời thề, là những mất mát, là sự khinh miệt mà hắn đã phải chịu đựng. Hắn đã từng là phế vật, là kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng giờ đây, hắn đã đứng vững đến tận giờ phút này, đối diện với một Thiên Kiêu mang danh Thiên Mệnh. Điều đó tự thân đã là một sự thách thức.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một dòng năng lượng kỳ lạ trỗi dậy từ sâu thẳm đan điền của La Chinh. Nó không phải linh khí thông thường, cũng không phải chân nguyên mà hắn vẫn dùng. Đó là một dòng lực lượng nguyên thủy, cấm kỵ, mang theo hơi thở của sự hỗn độn, của những thứ không thuộc về trật tự. Nó là “hạt giống Nghịch Thiên” đã nảy mầm trong cơ thể hắn, bấy lâu nay vẫn âm thầm tích lũy, chờ đợi thời cơ bùng nổ.
Nắm đấm của La Chinh không còn run rẩy nữa. Hắn hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú đấm cuối cùng, một cú đấm không có hoa mỹ, không có kỹ xảo, chỉ có ý chí tuyệt đối và lực lượng cấm kỵ đang bùng nổ. Xích Luyện Quyền của hắn, vốn đã đạt tới cảnh giới đỉnh cao, giờ đây như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới, hóa thành một đạo quyền phong màu đỏ sẫm, quấn lấy những tia sáng đen kịt, đối đầu trực diện với con rồng ngũ sắc.
“Không thể nào!” Bạch Vô Trần thốt lên, gương mặt vốn kiêu ngạo giờ đây lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn đã dốc hết toàn lực, kích hoạt uy năng thượng cổ của thanh kiếm, nhưng La Chinh không những không tan biến, mà còn dám phản công? Hơn nữa, cái thứ lực lượng đang bùng lên từ cơ thể La Chinh kia là gì? Nó không giống bất kỳ loại chân nguyên hay linh lực nào mà hắn từng biết. Nó mang một cảm giác vô cùng nguy hiểm, như một dòng chảy chống lại mọi quy tắc.
Con rồng ngũ sắc khổng lồ gầm lên dữ dội, thân hình ánh kim lấp lánh, móng vuốt sắc bén như muốn xé toạc hư không. Nó mang theo uy năng hủy diệt, lao thẳng vào nắm đấm của La Chinh. Thời gian dường như chậm lại. Cả hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau với một tiếng nổ long trời lở đất, không gian xung quanh như bị xé rách, những vết nứt đen kịt xuất hiện, nuốt chửng mọi ánh sáng.
Khói bụi mịt mù che phủ chiến trường. Cả đại điện rung chuyển dữ dội, những cột đá cổ thụ bắt đầu rạn nứt. Các đệ tử và trưởng lão đang quan chiến bị đẩy lùi bởi làn sóng xung kích, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. Họ chưa từng chứng kiến một trận chiến nào kinh hoàng đến vậy, ngay cả những vị cường giả cấp cao của tông môn cũng khó lòng tạo ra được sự phá hủy như thế này.
Trong màn khói mịt mờ, hai bóng người vẫn đứng vững. La Chinh hai chân cắm sâu xuống đất, nắm đấm vẫn giữ nguyên tư thế tung quyền. Vết thương trên tay hắn đã không còn rỉ máu, mà thay vào đó là một luồng khí đen kịt bao phủ, khiến nó trông như một nắm đấm của quỷ thần. Hắn cảm thấy đau đớn, nhưng cũng cảm thấy một sức mạnh cuồn cuộn chưa từng có đang chảy trong huyết mạch.
Bạch Vô Trần đứng đối diện, thanh cổ kiếm ngũ sắc trong tay vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt, nhưng gương mặt hắn giờ đây không còn vẻ tự mãn. Một vết nứt nhỏ đã xuất hiện trên thân kiếm, một vết nứt li ti nhưng lại khiến lòng hắn chấn động. Thanh kiếm này đã theo hắn bao nhiêu năm tháng, là bảo vật trấn tông của gia tộc, chưa từng chịu bất kỳ tổn hại nào. Vậy mà, một phế vật như La Chinh lại có thể làm được điều này?
“Ngươi… là cái quái gì?” Bạch Vô Trần gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn và khó tin. “Ngươi không phải Thiên Mệnh Chi Tử! Ngươi chỉ là một dị số, một kẻ nghịch tặc!”
La Chinh hít sâu một hơi, điều hòa lại khí tức đang hỗn loạn trong cơ thể. Hắn biết, cú đấm vừa rồi đã tiêu hao gần hết sức lực của hắn, nhưng nó đã thành công. Nó đã đánh bật con rồng ngũ sắc, và quan trọng hơn, nó đã khiến Bạch Vô Trần phải nghi ngờ vào cái “Thiên Mệnh” mà hắn vẫn tôn thờ.
“Ta là La Chinh,” hắn đáp, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Và ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, Thiên Mệnh chỉ là một lời nói dối, một xiềng xích mà các ngươi tự đặt ra.”
Sức mạnh cấm kỵ trong cơ thể La Chinh tuy đã tiêu hao gần hết, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mới. Hắn cảm thấy sự ràng buộc của cảnh giới tu luyện dường như đã nới lỏng. Một cảm giác đột phá đang đến rất gần. Hắn đã dùng ý chí và sức mạnh của mình, không chỉ đánh bại một chiêu thức của Thiên Kiêu, mà còn lay chuyển niềm tin của chính hắn.
Bạch Vô Trần cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng. Vết nứt trên thanh kiếm, cùng với lời nói của La Chinh, như một cái tát vào niềm kiêu hãnh của hắn. Hắn là người được chọn, là hiện thân của Thiên Mệnh. Hắn không thể thua, càng không thể thua một kẻ như La Chinh!
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!” Bạch Vô Trần gầm lên, không đợi La Chinh kịp hồi phục, hắn lại một lần nữa giơ cao thanh cổ kiếm. Lần này, ánh sáng từ thanh kiếm không còn là ngũ sắc, mà là một màu trắng thuần khiết, thanh khiết đến mức đáng sợ, như muốn tẩy rửa mọi thứ ô uế trên thế gian. Tiếng rồng ngâm biến mất, thay vào đó là một tiếng phượng hoàng hót vang vọng, mang theo sự thần thánh và bất diệt.
La Chinh cau mày. Hắn biết, Bạch Vô Trần đang dùng đến một chiêu thức còn mạnh hơn cả trước đó. Vết nứt trên cổ kiếm có lẽ đã kích hoạt một sức mạnh tiềm ẩn, một sức mạnh mà Bạch Vô Trần cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải dùng đến. Đây không còn là cuộc chiến chứng minh Thiên Mệnh nữa, mà là một cuộc chiến của niềm kiêu hãnh bị tổn thương.
“Tẩy Tẫn Phàm Trần!” Bạch Vô Trần hô lớn, thanh kiếm chém xuống. Không có rồng bay, không có sóng xung kích. Chỉ có một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mỏng manh như tơ lụa, nhưng lại mang theo một ý chí thanh tẩy mọi thứ. Nó lao thẳng vào La Chinh, không phải để hủy diệt, mà là để xóa bỏ sự tồn tại của hắn, để biến hắn trở về hư vô, như thể hắn chưa từng xuất hiện trên thế gian này.
Đây là sự khinh bỉ tột cùng, là sự phủ nhận hoàn toàn đối với sự tồn tại của La Chinh. Bạch Vô Trần muốn dùng chiêu thức này để chứng minh rằng, những kẻ “Nghịch Thiên” như La Chinh, cuối cùng cũng chỉ là bụi trần, sẽ bị Thiên Đạo thanh tẩy, không để lại dấu vết.
La Chinh cảm thấy một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Đây không phải là một đòn tấn công vật lý đơn thuần. Nó là một sự tấn công vào bản nguyên, vào linh hồn, vào khái niệm “tồn tại” của hắn. Hắn không thể đỡ, cũng không thể tránh. Hắn phải đối mặt với nó bằng chính ý chí của mình.
Hắn nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hắn nhìn thấy những ký ức, những nỗi đau, những niềm hy vọng. Tất cả đều là một phần của hắn. Tất cả đều là La Chinh. Hắn sẽ không cho phép bất cứ ai, bất cứ thứ gì, dù là Thiên Mệnh hay thần linh, xóa bỏ sự tồn tại của mình.
Khi ánh sáng trắng tinh khiết chạm tới, La Chinh mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Hắn không chống cự. Hắn chỉ đứng đó, để ánh sáng bao phủ lấy mình.
Nhưng thay vì tan biến, từ sâu thẳm cơ thể La Chinh, một ánh sáng đen kịt bắt đầu bùng lên, đối chọi lại với ánh sáng trắng. Hai luồng sáng, một thanh khiết, một hỗn độn, va chạm vào nhau, không gây ra tiếng nổ, mà chỉ là sự giằng co tĩnh lặng, như hai khái niệm đối lập đang cố gắng nuốt chửng lẫn nhau.
Đó là ý chí Nghịch Thiên của La Chinh, là bản nguyên của hắn, đang chống lại sự thanh tẩy của Thiên Mệnh. Hắn không chỉ tồn tại, hắn còn muốn chứng minh rằng, có những thứ không thể bị xóa bỏ, dù là bởi ý chí của trời đất.
Cuộc chiến, giờ đây, đã không còn giới hạn ở sức mạnh vật lý. Nó đã trở thành một cuộc đối đầu giữa ý chí và định mệnh, giữa tồn tại và hư vô.