Nghịch Thiên
Chương 268
Cổ kiếm xé gió, kiếm ý khai thiên phách địa như cuồng phong bạo vũ ập tới. La Chinh không hề né tránh, hắn đứng thẳng tắp giữa quảng trường, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh kiếm quang chói lòa. Thứ hắn đối mặt không chỉ là một chiêu kiếm, mà là sự tự tin tuyệt đối, là khí vận của một kẻ được gọi là Thiên Mệnh Chi Tử, là áp lực vô hình từ vô số ánh mắt đang dõi theo.
Bạch Vô Trần, tựa như một vị thần kiếm giáng trần, mỗi động tác đều mang theo sự hoàn mỹ đến khó tin, mỗi đường kiếm đều ẩn chứa Đạo lý sâu xa. Kiếm của hắn không đơn thuần là chiêu thức, mà là sự thể hiện của ý chí Thiên Đạo, là quy tắc không thể lay chuyển.
Nhưng La Chinh, hắn là một hạt giống Nghịch Thiên. Hắn không có thiên phú bẩm sinh, không có khí vận trời ban, nhưng hắn có ý chí kiên định hơn bất kỳ ai. Trong khoảnh khắc mũi kiếm sắp chạm tới, không khí xung quanh La Chinh bỗng trở nên ngưng trọng dị thường. Một luồng lực lượng vô hình bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải linh khí, không phải chân nguyên, mà là một thứ năng lượng thuần túy hơn, thô sơ hơn, nhưng lại mang theo sự ương ngạnh, không chịu khuất phục.
Đó là Lực Lượng Nguyên Thủy từ đan điền dị biến của hắn, thứ đã từng bị coi là phế vật, nhưng giờ đây lại là cội nguồn sức mạnh độc nhất vô nhị. Hắn không rút kiếm, không tung quyền, mà chỉ đơn giản là giơ tay ra. Năm ngón tay khép lại, nắm đấm của hắn không hề có hào quang chói mắt, không có dấu vết của bất kỳ công pháp thần thông nào. Nó chỉ là một nắm đấm trần trụi, nhưng lại ẩn chứa sự ngưng tụ đến cực điểm của Lực Lượng Nguyên Thủy.
“Ầm!”
Kiếm quang trắng xóa va chạm với nắm đấm đen kịt. Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp Tranh Long Hội. Không gian xung quanh điểm va chạm vặn vẹo dữ dội, những vết nứt đen kịt xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất, như thể chính không gian cũng không chịu nổi sức mạnh đối chọi này. Sóng xung kích cuồn cuộn lan ra, thổi bay bụi đất và làm rung chuyển cả khán đài. Những cường giả ngồi gần nhất phải vận công phòng ngự, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Ai cũng nghĩ La Chinh sẽ bị đánh bay, thậm chí trọng thương ngay từ chiêu đầu tiên. Nhưng khi bụi mù tan đi, một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra.
La Chinh vẫn đứng đó, chân không lùi nửa bước. Nắm đấm của hắn vững vàng chặn đứng mũi kiếm của Bạch Vô Trần. Kiếm quang trên thanh cổ kiếm đã bị dập tắt, chỉ còn lại ánh kim loại lạnh lẽo. Trên nắm đấm của La Chinh, có một vết kiếm hằn sâu, máu tươi rỉ ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút nao núng.
Bạch Vô Trần khẽ nhíu mày. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải một đối thủ có thể đối chọi trực diện với “Kiếm Ý Phá Thiên” của mình mà không hề bị đánh lui. Trong ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ khó hiểu. Hắn rõ ràng cảm nhận được La Chinh không hề vận dụng bất kỳ quy tắc hay Đạo lý nào mà hắn từng biết. Sức mạnh của La Chinh là một thứ hỗn độn, thô kệch nhưng lại cực kỳ cứng rắn, như một tảng đá ngàn năm kiên cố.
“Ngươi… không giống bất kỳ ai ta từng gặp,” Bạch Vô Trần trầm giọng nói, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên. “Ngươi không có Thiên Mệnh, cũng không có khí vận. Vậy mà dám đối kháng với ta?”
La Chinh khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy thách thức. “Thiên Mệnh? Khí vận? Những thứ đó chỉ là xiềng xích mà thôi. Ta chỉ có ý chí của mình, và nó đủ để đối kháng với bất kỳ thứ gì, kể cả ngươi, Thiên Mệnh Chi Tử!”
Lời nói của La Chinh như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tai những người có mặt. Một kẻ phàm nhân dám tuyên bố đối kháng với Thiên Mệnh Chi Tử, lại còn công khai phủ nhận giá trị của Thiên Mệnh. Điều này không chỉ là kiêu ngạo, mà là sự báng bổ, là sự Nghịch Thiên thực sự!
Vĩnh Hằng Thánh Chủ ngồi trên cao, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Ông đã nhìn thấy không ít Thiên Kiêu, nhưng chưa có ai dám có lời lẽ như vậy. La Chinh, quả nhiên là một dị số, một biến số mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng nắm bắt.
Bạch Vô Trần nghe vậy, sắc mặt chợt lạnh xuống. “Ngươi muốn Nghịch Thiên? Ngươi biết Thiên là gì không? Ngươi biết giá phải trả là gì không?” Hắn không còn vẻ bình tĩnh như trước, ánh mắt lộ ra sự phẫn nộ. Hắn, kẻ được Thiên Đạo lựa chọn, không thể chấp nhận bị một kẻ phàm nhân như La Chinh sỉ nhục.
Cổ kiếm trong tay Bạch Vô Trần bỗng phát ra tiếng kiếm minh vang dội. Kiếm quang lại lần nữa bùng lên, nhưng lần này không còn là màu trắng thuần túy, mà là một màu vàng kim óng ánh, mang theo khí tức của uy nghiêm và hủy diệt. Đó là “Thiên Phạt Kiếm Ý”, một trong những kiếm ý mạnh nhất mà Bạch Vô Trần lĩnh ngộ được, chuyên dùng để trừng phạt những kẻ dám chống lại ý chí của Thiên Đạo.
“Thiên Phạt!” Bạch Vô Trần khẽ quát một tiếng, thân hình biến mất trong ánh kiếm vàng. Lần này, hắn không chỉ là một chiêu kiếm đơn thuần, mà là cả một trận pháp kiếm ý bao trùm lấy La Chinh. Hàng vạn đạo kiếm quang vàng kim từ hư không giáng xuống, mỗi đạo kiếm đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát một ngọn núi.
La Chinh cảm thấy áp lực đè nén lên người mình tăng lên gấp bội. Mỗi đạo kiếm quang đều khóa chặt lấy một huyệt vị, một đường kinh mạch của hắn, khiến hắn gần như không thể nhúc nhích. Đây là sự khác biệt giữa Thiên Mệnh Chi Tử và phàm nhân. Bạch Vô Trần không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào sự thấu hiểu về Đạo, về quy tắc vũ trụ mà Thiên Đạo ban tặng.
Nhưng La Chinh, hắn chưa bao giờ là một kẻ dễ dàng đầu hàng. Đan điền dị biến trong cơ thể hắn quay cuồng dữ dội, Lực Lượng Nguyên Thủy bùng nổ, không ngừng tuôn trào ra ngoài. Từng mạch máu, từng thớ thịt trên cơ thể hắn phát ra tiếng rắc rắc như đang chịu đựng áp lực cực lớn, nhưng đồng thời cũng đang lột xác.
“Ta không biết Thiên là gì, nhưng ta biết, ta không muốn bị bất kỳ thứ gì ràng buộc!” La Chinh gầm lên một tiếng, thanh âm vang vọng, át đi cả tiếng kiếm minh. Thân thể hắn bỗng chốc bành trướng, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, như một pho tượng đồng đúc. Những vết thương do kiếm gây ra trên người hắn nhanh chóng khép lại, hiển lộ sức sống kinh người.
Hắn không có thần thông hoa mỹ, không có kiếm pháp tuyệt luân. Hắn chỉ có thân thể này, cùng với Lực Lượng Nguyên Thủy vô tận. Trong giây phút nguy cấp, La Chinh vận chuyển “Cửu Chuyển Kim Thân Quyết” đến cực hạn, đồng thời, một luồng ý niệm kỳ lạ bỗng chợt lóe lên trong đầu hắn.
Khi xưa, hắn từng vô tình cảm nhận được sự tồn tại của “Đại Đạo Nguyên Thủy”, một thứ tồn tại trước cả Thiên Đạo hiện tại. Dù chỉ là một thoáng, nhưng nó đã gieo vào lòng hắn một hạt giống. Hạt giống đó không phải là tuân theo Đạo, mà là phá vỡ Đạo, là tự mình khai sáng một con đường riêng.
Trong khoảnh khắc hàng vạn đạo kiếm quang vàng kim ập tới, La Chinh không né tránh, không chống đỡ. Hắn bỗng nhiên nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt hắn không còn vẻ sắc bén, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một vực sâu không đáy.
“Nếu Thiên Đạo muốn trừng phạt ta, vậy ta sẽ phá hủy sự trừng phạt đó!”
Hắn tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ quy tắc nào, không có bất kỳ chiêu thức nào được biết đến. Nó chỉ là sự kết hợp của Lực Lượng Nguyên Thủy và ý chí Nghịch Thiên của hắn. Nắm đấm đen kịt xé toang không khí, không phải theo đường thẳng, mà là một đường cong khó nắm bắt, tựa như một con rồng đen uốn lượn giữa không trung.
Kỳ lạ thay, khi nắm đấm này lao ra, hàng vạn đạo kiếm quang vàng kim kia bỗng chốc chững lại, như thể chúng đã mất đi mục tiêu. Rồi, như những con thiêu thân lao vào lửa, chúng không tấn công La Chinh nữa, mà lại tự động hướng về phía nắm đấm của hắn.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Từng đạo kiếm quang vàng kim va chạm vào nắm đấm của La Chinh, không phát ra tiếng nổ lớn, mà chỉ là tiếng vỡ vụn nhẹ nhàng. Chúng không gây ra chút sát thương nào cho hắn, mà lại tự động tan biến thành những đốm sáng li ti, bị nắm đấm của La Chinh nuốt chửng một cách khó hiểu.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Ngay cả Bạch Vô Trần cũng phải trợn tròn mắt. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Thiên Phạt Kiếm Ý” của hắn, thứ kiếm ý được Thiên Đạo ban phước, vậy mà lại bị một nắm đấm thô kệch nuốt chửng? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của hắn, nằm ngoài mọi quy tắc mà hắn từng biết.
“Không thể nào!” Bạch Vô Trần thốt lên, vẻ mặt lần đầu tiên lộ rõ sự kinh hoàng. Hắn cảm nhận được, Lực Lượng Nguyên Thủy của La Chinh không chỉ đơn thuần là mạnh mẽ, mà nó còn có một đặc tính… đồng hóa. Nó có thể hấp thu và phân giải bất kỳ năng lượng nào, kể cả năng lượng mang theo khí tức của Thiên Đạo.
La Chinh không nói gì, hắn chỉ tiến lên một bước. Nắm đấm của hắn đã trở lại bình thường, nhưng ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như nước. Hắn đã hiểu ra một phần nào đó về sức mạnh của mình. Đây không phải là đối kháng, mà là sự phủ nhận, là sự biến đổi. Hắn không chiến đấu với Thiên Đạo, hắn chỉ đơn giản là khiến cho Thiên Đạo không còn có thể ảnh hưởng đến mình nữa.
“Thiên Mệnh Chi Tử… ngươi cũng chỉ là một con rối bị Thiên Đạo điều khiển mà thôi,” La Chinh khẽ nói, âm thanh không lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của Bạch Vô Trần, như một lời nguyền rủa. “Ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của con người, có thể phá vỡ mọi thứ.”
Bạch Vô Trần sắc mặt trắng bệch. Lời nói của La Chinh đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong lòng hắn, nơi hắn luôn tự hào về sự lựa chọn của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, sự kiêu hãnh đó đang bị La Chinh từng chút một nghiền nát.
Hắn không còn vẻ phong thái ung dung, tự tin nữa. Thay vào đó là sự tức giận và quyết tâm. “Ngươi sẽ phải hối hận vì những lời mình vừa nói!”
Thanh cổ kiếm trong tay Bạch Vô Trần lại lần nữa rung động. Lần này, không phải kiếm quang vàng kim, mà là một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bùng lên. Khí tức từ thanh kiếm bỗng chốc tăng vọt, vượt xa những chiêu thức trước đó. Đây là sức mạnh thực sự của một Thiên Mệnh Chi Tử, sức mạnh mà hắn chỉ sử dụng khi đối mặt với hiểm nguy thực sự.
La Chinh cảm nhận được sự nguy hiểm. Chiêu thức này của Bạch Vô Trần đã vượt xa cảnh giới của Tranh Long Hội. Nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng chính mình, dùng ý chí Nghịch Thiên của mình, để đối chọi với mọi thứ mà Thiên Mệnh Chi Tử có thể mang lại.
Trận chiến, giờ đây mới thực sự bắt đầu.