Nghịch Thiên
Chương 264
Chân La Chinh bước ra khỏi mật thất, cảm giác mát lạnh của gió đêm thổi qua khuôn mặt mang theo sự tự do và một chút sương ẩm. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao, lòng kiên định như đá tảng. Con đường “Nghịch Thiên” đã được hắn tự tay vạch ra, và từ giờ phút này, mọi bước chân đều sẽ là một lời tuyên chiến. Hắn không còn là La Chinh của ngày xưa, kẻ bị số phận đùa giỡn; hắn là La Chinh, ngọn cờ của sự phản kháng.
Thiên Long Thành không quá xa, nhưng cũng không phải là điểm đến một sớm một chiều. La Chinh quyết định sử dụng Huyết Hỏa Phi Kiếm, một pháp bảo tốc độ cao mà hắn đã tinh luyện được từ những nguyên liệu đặc biệt. Thanh kiếm đỏ rực xé gió bay đi, kéo theo một vệt sáng chói giữa màn đêm, lướt qua những ngọn núi hùng vĩ và những dòng sông cuộn chảy của đại lục. Trong suốt hành trình, hắn không ngừng tu luyện, củng cố cảnh giới và thấu hiểu sâu hơn về Mảnh Vỡ Nguyên Thiên. Vật phẩm thần bí này không chỉ mang lại sức mạnh mà còn hé mở những chân lý mơ hồ về “Thiên Đạo”, như một lời nhắc nhở rằng con đường hắn chọn là một sự đối nghịch hoàn toàn với quy luật vũ trụ.
Trên đường đi, hắn thỉnh thoảng hạ xuống một vài thành trấn nhỏ để bổ sung linh thạch và tin tức. Đại lục đang sôi sục với tin tức về Tranh Long Hội sắp diễn ra tại Thiên Long Thành. Đây không chỉ là một sự kiện chọn lựa thiên tài, mà còn là một sân khấu để các thế lực lớn phô trương sức mạnh, và quan trọng hơn, để các “Thiên Mệnh Chi Tử” được công nhận. Những lời đồn thổi về các thiên kiêu xuất chúng, những kẻ được “Thiên Đạo” ưu ái, liên tục lọt vào tai La Chinh. Chúng đều mang trong mình huyết mạch đặc biệt, công pháp kinh người, và được các tông môn siêu cấp bảo hộ. Đối với những kẻ này, “Thiên Mệnh” là một vinh dự, là định luật không thể phá vỡ.
La Chinh khẽ cười nhạt. “Thiên Mệnh” ư? Hắn sẽ cho chúng thấy, “Thiên Mệnh” cũng chỉ là một xiềng xích, một lời nguyền đối với những ai không muốn bị nó trói buộc. Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong túi áo hắn lại khẽ ấm lên, như đồng điệu với ý chí sắt đá của chủ nhân. Đó là một cảm giác rất riêng, rất tinh tế, chỉ mình hắn có thể cảm nhận được. Nó không chỉ là một pháp bảo, mà là một phần của sứ mệnh, một phần của câu chuyện “Nghịch Thiên” đang bắt đầu.
Sau gần nửa tháng xuyên không, cuối cùng, Thiên Long Thành cũng hiện ra trước mắt La Chinh. Từ trên cao nhìn xuống, thành phố này như một con cự long khổng lồ đang cuộn mình trên mặt đất, những bức tường thành cao vút chạm tới mây xanh, những tòa tháp cổ kính sừng sững uy nghi, và vô số kiến trúc tinh xảo khác san sát nhau. Linh khí tại đây dày đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải sương mù huyền ảo lượn lờ trên những mái ngói vàng son. Đây chính là trung tâm của đại lục, là nơi hội tụ tinh hoa của vô số thế lực.
Khi La Chinh hạ xuống cổng thành phía Tây, một luồng khí thế cường đại lập tức ập đến. Vô số cường giả từ khắp nơi đổ về, từ những tu sĩ áo bào lộng lẫy cưỡi linh thú quý hiếm, cho đến những kiếm khách ẩn mình trong bóng tối, tất cả đều mang theo vẻ kiêu ngạo và tự tin của những kẻ tu luyện đỉnh cao. La Chinh nhận ra, nơi đây không chỉ có những thiên tài của đại lục này, mà còn có cả những nhân vật bí ẩn đến từ các tiểu thế giới khác, những kẻ may mắn hoặc đủ sức lực để vượt qua giới hạn của không gian.
La Chinh bước đi giữa đám đông, khí tức của hắn được thu liễm hoàn toàn, trông không khác gì một tu sĩ bình thường. Tuy nhiên, đôi mắt hắn lại tinh tường quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ, một vài trong số đó không hề thua kém hắn, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn. Đây chính là các “Thiên Kiêu” của thời đại, những kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử”.
“Tránh ra! Kẻ phàm tục!”
Một giọng nói kiêu ngạo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của La Chinh. Hắn khẽ nhíu mày, quay đầu lại. Một cỗ xe ngựa được kéo bởi hai con Hỏa Lân Thú uy phong lẫm liệt đang lao thẳng tới, không chút kiêng dè. Trên cỗ xe, một thiếu niên mặc cẩm bào xanh lam, mái tóc vàng óng, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường, đang nhếch mép nhìn hắn. Xung quanh thiếu niên là một đám tùy tùng mặc giáp sắt, khí tức hung hãn.
“Ngươi là ai? Dám cản đường thiếu chủ Lạc Vũ của Mạc gia ta?” Một tùy tùng quát lớn, rút trường kiếm sáng loáng ra khỏi vỏ.
La Chinh không nói gì, chỉ đứng yên tại chỗ. Hắn không cần phải phô trương sức mạnh của mình với những kẻ nhỏ bé này, nhưng cũng không thể để bị coi thường. Ánh mắt hắn lướt qua thiếu niên Lạc Vũ, một tia ý chí sắc bén chợt lóe lên trong đáy mắt. Tia ý chí đó không mang theo sát khí, nhưng lại ẩn chứa một sự ngạo nghễ và thách thức vô hình, khiến Lạc Vũ, đang định mắng chửi thêm, chợt cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên mình.
Lạc Vũ khẽ rùng mình. Hắn là “Thiên Mệnh Chi Tử” của Mạc gia, từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng gặp phải ánh mắt nào chứa đựng sự khinh thường đến vậy. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm từ thanh niên áo đen trước mặt. Đó là một loại khí chất đặc biệt, không phải là sức mạnh cảnh giới, mà là một sự ngưng tụ của ý chí, một sự bất khuất không thể lay chuyển. Hắn thầm nghĩ, kẻ này không phải là phàm nhân tầm thường.
“Dừng lại!” Lạc Vũ đột nhiên ra lệnh, ngăn cản tùy tùng của mình. Hắn nheo mắt nhìn La Chinh, “Ngươi là ai? Ta chưa từng thấy ngươi trên đại lục này.”
La Chinh vẫn im lặng. Hắn không có nghĩa vụ phải trả lời. Hắn chỉ đơn giản lách người qua một bên, nhường đường cho cỗ xe ngựa. Hành động này không phải là nhượng bộ, mà là sự khinh thường đến mức không thèm đôi co. Lạc Vũ cảm thấy như bị một bàn tay vô hình tát vào mặt, nhưng hắn lại không thể nổi giận. Hắn đã quá quen với việc mọi người sợ hãi hoặc nịnh bợ mình, nhưng La Chinh lại cho hắn thấy một sự thờ ơ đến lạnh người, như thể hắn không đáng để La Chinh bận tâm.
Cỗ xe ngựa lướt qua, để lại sau lưng một đám tùy tùng mặt mũi khó coi. Lạc Vũ quay đầu lại nhìn bóng lưng La Chinh đang dần hòa vào đám đông, ánh mắt phức tạp. “Kẻ đó… không đơn giản. Hắn có một loại khí chất mà ngay cả những trưởng lão tông môn cũng không có được.”
La Chinh không để tâm đến suy nghĩ của Lạc Vũ. Hắn tiếp tục tiến vào sâu bên trong Thiên Long Thành. Thành phố này quả thực là một kỳ quan. Những con phố rộng lớn lát đá xanh, những cửa hàng san sát bày bán đủ loại linh dược, pháp khí quý hiếm, và những quán trà, tửu lầu đông đúc. Trên đường phố, hắn thấy những tu sĩ trẻ tuổi đang khoe khoang sức mạnh, những nhóm người đang bàn tán sôi nổi về Tranh Long Hội, và cả những cường giả ẩn mình trong đám đông, quan sát mọi thứ.
Hắn tìm đến nơi đăng ký Tranh Long Hội. Đó là một quảng trường rộng lớn, nơi hàng ngàn tu sĩ đang xếp hàng chờ đến lượt mình. Một tấm bia đá khổng lồ đứng sừng sững ở trung tâm, ghi rõ các quy tắc và điều kiện tham gia. Chỉ những tu sĩ dưới ba mươi tuổi và đạt đến cảnh giới nhất định mới đủ tư cách. La Chinh dễ dàng đáp ứng được điều kiện về tuổi tác, và cảnh giới của hắn, mặc dù đã được thu liễm, vẫn vượt xa yêu cầu tối thiểu.
Đến lượt La Chinh, một vị chấp sự già nua râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhìn hắn từ đầu đến chân. “Tên? Đến từ đâu?”
“La Chinh. Vô tông vô phái,” La Chinh đáp gọn. Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều về xuất thân của mình, điều đó chỉ khiến hắn trở thành mục tiêu sớm hơn. Hắn muốn tự mình tạo nên danh tiếng, chứ không phải dựa vào bất kỳ thế lực nào.
Vị chấp sự nhíu mày. “Vô tông vô phái? Vậy sao ngươi có thể tu luyện đến cảnh giới này?” Giọng ông ta đầy vẻ nghi ngờ. Trên đại lục này, để đạt được cảnh giới cao, không có tông môn hoặc gia tộc lớn hỗ trợ là điều gần như không thể.
La Chinh không trả lời, chỉ khẽ giải phóng một tia khí tức nhỏ, vừa đủ để vị chấp sự cảm nhận được cảnh giới chân thật của hắn. Vị chấp sự lập tức biến sắc, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc. Ông ta là một cường giả lâu năm, có thể nhận ra được sự đặc biệt trong khí tức của La Chinh. Đó không phải là loại khí tức thông thường, mà ẩn chứa một sự mạnh mẽ và kiên cường đến khó tin.
“Được rồi,” ông ta gật đầu, ghi tên La Chinh vào danh sách. “Ngươi sẽ thi đấu vòng loại sau ba ngày nữa. Hãy chuẩn bị kỹ càng.”
La Chinh nhận lấy thẻ bài dự thi, trên đó khắc một chữ “Nghịch” nhỏ. Đó là số hiệu của hắn trong vòng loại. Hắn mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và một chút lạnh lùng. Chữ “Nghịch” này, đối với hắn, không chỉ là số hiệu, mà là một lời tiên tri, một lời khẳng định cho con đường hắn đã chọn.
Hắn rời khỏi quảng trường, tìm một khách điếm yên tĩnh để nghỉ ngơi. Ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn thấy Thiên Long Thành vẫn rực rỡ ánh đèn, tiếng người ồn ào vẫn vọng đến. Đây là sân khấu của hắn, nơi hắn sẽ giương cao ngọn cờ “Nghịch Thiên”. Hắn không đến đây để tranh giành hư danh, mà để phá vỡ xiềng xích, để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là chân lý tối thượng, và “Thiên” cũng có thể bị lật đổ.
Mảnh Vỡ Nguyên Thiên lại khẽ ấm lên trong túi áo, như một lời cổ vũ cho ý chí sắt đá của hắn. La Chinh biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy thử thách, hắn sẽ phải đối mặt với những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự, những kẻ được vũ trụ ưu ái. Nhưng hắn không hề nao núng. Bởi vì, hắn là hạt giống “Nghịch Thiên” đang nảy mầm, và hắn sẽ là người viết lại luật chơi, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên” trên đại lục này.
Tranh Long Hội sắp bắt đầu, và cùng với nó, chương đầu tiên của cuộc chiến “Nghịch Thiên” cũng sẽ chính thức mở ra.