Nghịch Thiên
Chương 263
La Chinh khẽ siết chặt Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong lòng bàn tay. Sức ấm truyền đến không chỉ là năng lượng, mà còn là một loại cộng hưởng tinh thần, như thể chính mảnh vỡ cũng đang khẳng định con đường hắn chọn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua chân trời. Hắn biết, cái gọi là “Thiên Mệnh” không chỉ là một khái niệm mơ hồ, mà là một sợi xích vô hình đang ràng buộc mọi sinh linh, mọi vận mệnh trên thế gian này.
Từ khi đặt chân vào Đại Lục Vạn Tượng, hắn đã chứng kiến quá nhiều kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” mang theo hào quang rực rỡ, được các tông môn lớn săn đón, được khí vận ưu ái. Chúng được ví như những vì sao được định sẵn để tỏa sáng, còn hắn, một dị số từ phàm trần, lại là một vết nhơ, một sự sai lệch trong bức tranh định mệnh hoàn hảo đó.
Nhưng La Chinh không chấp nhận. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ, từng nếm trải tận cùng của tuyệt vọng. Chính những trải nghiệm đó đã tôi luyện nên ý chí sắt đá, ngọn lửa Nghịch Thiên không bao giờ tắt trong hắn. “Thiên Mệnh ư? Ta sẽ tự tay xé nát nó!”
Một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo hương vị của đất đai và một chút linh khí nồng đậm của vùng đất này. La Chinh thu hồi ánh mắt, quay người trở về. Hắn cần phải chuẩn bị. Gần đây, tin tức về “Thiên Kiêu Tranh Long Hội” đã lan truyền khắp Đại Lục Vạn Tượng. Đây không chỉ là một cuộc thi tài đơn thuần, mà còn là một nghi thức cổ xưa, được cho là có liên quan đến việc “Thiên Đạo” lựa chọn và ban phúc cho những kẻ có tiềm năng trở thành trụ cột của các thế lực lớn, thậm chí là những người sẽ thay đổi cục diện đại lục.
Nhiều người đồn đại, chính tại những kỳ Tranh Long Hội trước, những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự đã lộ diện, nhận được cơ duyên nghịch thiên hoặc sự chú ý từ các cường giả ẩn thế. Lần này, “Thiên Kiêu Tranh Long Hội” được tổ chức tại Thiên Long Thành, trung tâm của Thiên Long Đế Quốc, quy tụ vô số tinh anh từ các tông môn, thế gia, đế quốc khắp đại lục.
La Chinh biết, đây chính là cơ hội để hắn không chỉ phô diễn thực lực, mà còn là để công khai thách thức cái gọi là “Thiên Mệnh”. Hắn không muốn được “Thiên” lựa chọn, hắn muốn chứng minh rằng chính hắn, một phàm nhân bị ruồng bỏ, có thể tự mình định đoạt vận mệnh, thậm chí là làm thay đổi vận mệnh của kẻ khác.
Trở về mật thất của mình, La Chinh khoanh chân ngồi xuống. Hắn nhắm mắt, cảm nhận dòng linh lực cuồn cuộn trong đan điền. Sau những trận chiến liên tiếp và việc hấp thu năng lượng từ vật phẩm nghịch thiên, cảnh giới của hắn đã vững chắc ở Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, chỉ cách Phá Hư Cảnh một bước chân. Nhưng La Chinh không vội vã đột phá. Hắn biết, căn cơ càng vững chắc, tiềm lực càng lớn. Hắn cần phải tích lũy đủ để khi đột phá, sức mạnh của hắn sẽ vượt xa những cường giả cùng cấp, thậm chí là những kẻ đã bước vào Phá Hư Cảnh từ lâu.
Mảnh Vỡ Nguyên Thiên lơ lửng trước ngực hắn, tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, liên tục thanh lọc linh khí xung quanh, giúp hắn hấp thu nhanh hơn, hiệu quả hơn. Hắn cảm nhận được những luồng thông tin mơ hồ chảy vào tâm trí, không phải là công pháp, mà là những kiến thức về Đạo, về quy tắc vận hành của vũ trụ, dù chỉ là một phần rất nhỏ, nhưng cũng đủ để mở rộng tầm nhìn của hắn.
Hắn bắt đầu suy ngẫm về “Nghịch Đạo” của mình. Nếu “Thiên Đạo” là dòng chảy chính của vũ trụ, thì “Nghịch Đạo” của hắn chính là một dòng chảy ngược, một sự phá vỡ quy tắc. Hắn không thể đơn thuần tu luyện theo những phương pháp thông thường. Hắn cần phải tìm ra con đường của riêng mình, một con đường đi ngược lại với lẽ thường, nhưng lại phù hợp với ý chí của hắn.
Trong quá trình tu luyện, La Chinh không chỉ chú trọng tăng cường linh lực, mà còn rèn luyện thể phách, lĩnh ngộ võ kỹ. Hắn đã lĩnh hội được một vài bí pháp cổ xưa từ Mảnh Vỡ Nguyên Thiên, những bí pháp không thuộc bất kỳ tông môn nào trên đại lục, mang một hơi thở hoang sơ và mạnh mẽ.
Một trong số đó là “Vô Cực Thần Quyết”, một công pháp dung hợp cả công và thủ, có thể biến hóa vạn trạng, từ cương mãnh đến nhu hòa, từ phòng ngự tuyệt đối đến tấn công hủy diệt. Quan trọng hơn, nó có khả năng phản phệ, biến đổi năng lượng của đối thủ thành của mình, một chiêu thức mang đậm tính “Nghịch Thiên”.
Hắn cũng không quên rèn luyện ý chí. Trong thế giới của các cường giả, ý chí kiên định là thứ vũ khí sắc bén nhất. Hắn từng bước khắc sâu niềm tin “Nghịch Thiên” vào tận xương tủy, biến nó thành bản năng, thành một phần không thể tách rời của bản thân.
Ba ngày sau, khi La Chinh vừa kết thúc đợt bế quan ngắn hạn, một vị khách không mời mà đến. Đó là Mộ Dung Liệt, một tiểu tử láu cá chuyên buôn bán tin tức, cũng là một trong số ít những người mà La Chinh cảm thấy có thể tin tưởng được ở một mức độ nhất định. Hắn ta thường xuyên mang đến những tin tức quan trọng, giúp La Chinh nắm bắt tình hình đại lục.
“La huynh, huynh quả nhiên lợi hại! Mới đó mà đã làm chấn động cả Thiên Long Thành rồi. Giờ đây, danh tiếng của ‘Nghịch Thiên’ huynh đã vang xa, không ai không biết đến.” Mộ Dung Liệt vừa bước vào đã cười hì hì, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
La Chinh khẽ gật đầu, “Ngươi có tin tức gì mới về Tranh Long Hội không?”
Mộ Dung Liệt thu lại nụ cười, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Quả nhiên La huynh luôn đi trước một bước. Tin tức về Tranh Long Hội lần này… có chút khác thường.”
Hắn ta tiến lại gần hơn, hạ giọng: “Ta nghe ngóng được từ một số nguồn tin mật, rằng Tranh Long Hội lần này không đơn thuần chỉ là chọn lựa Thiên Kiêu. Có vẻ như các thế lực siêu phàm đứng sau các tông môn lớn đang muốn nhân cơ hội này để ‘khai mở’ một thứ gì đó.”
“Khai mở?” La Chinh nhíu mày. “Thứ gì?”
“Không rõ ràng, La huynh. Nhưng có lời đồn rằng, nó liên quan đến một Cổ Địa Bí Cảnh, nơi ẩn chứa bí mật về nguồn gốc của ‘Thiên Mệnh’, và cũng là nơi cất giấu một vật phẩm có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả đại lục. Những ‘Thiên Kiêu’ được lựa chọn sẽ có cơ hội tiến vào đó. Và… có vẻ như những người được ‘Thiên Đạo’ ưu ái sẽ dễ dàng vượt qua các thử thách hơn.” Mộ Dung Liệt nói, giọng đầy vẻ hoài nghi.
Ánh mắt La Chinh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Cổ Địa Bí Cảnh… Nguồn gốc của Thiên Mệnh…”
Hắn bỗng hiểu ra. Đây chính là “âm mưu ẩn giấu” mà hắn đã cảm nhận được. “Thiên Mệnh Chi Tử” không chỉ là những kẻ được chọn ngẫu nhiên, mà có thể là những con cờ được sắp đặt để thực hiện một mục đích nào đó trong Cổ Địa Bí Cảnh kia.
“Ngươi còn nghe ngóng được gì nữa không?” La Chinh hỏi.
“Chỉ biết là, các tông môn lớn như Thiên Hà Tông, Huyền Minh Điện, và cả Hoàng tộc Thiên Long Đế Quốc đều đang ráo riết chuẩn bị. Đặc biệt là những ‘Thiên Kiêu’ nổi bật nhất, như Lăng Phong của Thiên Hà Tông, Mộ Dung Tuyết của Huyền Minh Điện, hay Thái Tử Long Vũ của Thiên Long Đế Quốc. Bọn họ đều được cho là mang ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ khí vận, được các trưởng lão hết sức coi trọng, bồi dưỡng để chuẩn bị cho Tranh Long Hội lần này.” Mộ Dung Liệt cung cấp thêm thông tin.
La Chinh gật đầu. Lăng Phong, Mộ Dung Tuyết, Long Vũ… những cái tên này hắn đã nghe qua. Đều là những cường giả trẻ tuổi xuất chúng, được cả đại lục ca ngợi. Hắn biết, đối đầu với họ không chỉ là đối đầu với bản thân họ, mà còn là đối đầu với cả một hệ thống đã được “Thiên” sắp đặt.
“Được rồi, Mộ Dung Liệt. Ngươi làm tốt lắm.” La Chinh nói, rồi ném cho hắn một túi linh thạch thượng phẩm.
Mộ Dung Liệt vui vẻ nhận lấy, “Có tin tức gì mới ta sẽ báo ngay cho La huynh!” Sau đó hắn ta nhanh chóng rời đi.
Chỉ còn lại La Chinh trong mật thất. Thông tin từ Mộ Dung Liệt đã xác nhận suy đoán của hắn. Tranh Long Hội không chỉ là một sàn diễn, mà là một bước đệm, một công cụ để những thế lực đứng sau “Thiên Mệnh” thực hiện kế hoạch của chúng. Và Cổ Địa Bí Cảnh kia chính là chìa khóa.
Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. “Thiên Mệnh Chi Tử? Vậy thì ta sẽ trở thành kẻ ‘Nghịch Thiên’ duy nhất có thể phá vỡ cái gọi là thiên mệnh đó.”
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi mật thất. Hắn cần phải đi đến Thiên Long Thành. Cuộc đối đầu với “Thiên Mệnh” đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ là người viết lại luật chơi.
Mảnh Vỡ Nguyên Thiên trong túi áo hắn lại khẽ ấm lên, như một lời cổ vũ, hay một lời nhắc nhở về sứ mệnh mà hắn đã tự mình gánh vác. Con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng La Chinh không hề nao núng. Bởi vì, hắn đã chọn con đường Nghịch Thiên.
Hắn không chỉ là một tu sĩ đang tìm kiếm sức mạnh; hắn là một ngọn cờ hiệu, một biểu tượng của sự phản kháng, một hạt giống của sự thay đổi đang nảy mầm giữa dòng chảy định mệnh. Và Thiên Long Thành, với Tranh Long Hội sắp diễn ra, sẽ là nơi đầu tiên ngọn cờ đó được giương cao, thách thức mọi quy tắc cũ kỹ.