Nghịch Thiên
Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:47:39 | Lượt xem: 4

Sự tĩnh lặng bao trùm đại điện, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Những ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi, và cả sự sùng bái xen lẫn, đổ dồn về phía La Phàm. Hắn vừa tuyên bố một điều mà chưa từng có một cường giả nào ở Đại lục này dám nghĩ tới, chứ đừng nói là nói ra một cách công khai.

“Thượng Giới…” Một vị trưởng lão Hắc Minh thì thầm, giọng run rẩy, như thể cái tên đó là một cấm kỵ. “Minh chủ, Thượng Giới là nơi của Chư Thần, Chư Tiên. Phàm nhân chúng ta… làm sao có thể đặt chân tới đó?”

La Phàm nhếch mép cười, ánh mắt sắc như dao găm. “Làm sao có thể? Chẳng phải chúng ta đã làm được những điều mà không ai nghĩ là có thể đó sao? Từ một thế lực nhỏ bé bị chèn ép, Hắc Minh giờ đây đã trở thành bá chủ một phương. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, ta giờ đây đứng đây, mạnh hơn bất kỳ ‘Thiên Kiêu’ nào mà ‘Thiên’ đã ban tặng cho Đại lục này.”

Hắn vung tay, một luồng khí tức bá đạo quét qua đại điện, khiến những vị cường giả cấp cao cũng phải lùi lại một bước, cảm nhận áp lực vô hình. “Đúng vậy, Thượng Giới. Nơi đó có Tiên, có Thần. Nhưng cũng chính nơi đó đã phái xuống những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ để đàn áp chúng ta, để giật dây định mệnh của chúng ta. Các ngươi nghĩ rằng ta sẽ ngồi yên chờ đợi chúng ban phát số phận sao?”

Một người bạn đồng hành thân cận của La Phàm, Lăng Vân, bước tới, ánh mắt rực lửa. Hắn đã cùng La Phàm trải qua vô số sinh tử, hiểu rõ ý chí của Minh chủ hơn ai hết. “Minh chủ nói đúng! Nếu ‘Thiên’ đã coi chúng ta là con cờ, vậy thì chúng ta sẽ lật đổ bàn cờ đó! Thượng Giới thì sao chứ? Chư Thần thì sao chứ? Chúng ta là Hắc Minh, là những kẻ Nghịch Thiên!”

Lời nói của Lăng Vân như một tia lửa châm vào đống củi khô, thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng các thành viên Hắc Minh. Họ từng là những kẻ bị bỏ rơi, bị coi thường, nhưng dưới sự dẫn dắt của La Phàm, họ đã tìm thấy giá trị và sức mạnh của mình. Giờ đây, mục tiêu mới, vĩ đại hơn, lại một lần nữa thắp lên khát vọng trong họ.

“Nhưng Minh chủ,” một Hộ pháp khác thận trọng hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng. “Con đường lên Thượng Giới… chưa từng có ai thành công trong hàng vạn năm qua. Nghe nói, nó cần đến một cơ duyên cực lớn, hoặc một phương pháp cổ xưa đã thất truyền. Đại lục này đã bị một sức mạnh vô hình phong tỏa từ lâu, không còn đường lên Tiên giới.”

La Phàm gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Các ngươi nói đúng. Đó không phải là một con đường dễ đi. Nhưng ta đã có manh mối. Vật phẩm nghịch thiên ta đoạt được ngày trước, ‘Thiên Phá Hạt Châu’, đã hé lộ cho ta một vài bí mật về sự liên kết giữa hạ giới và thượng giới. Hơn nữa, những dấu vết ‘Thiên’ đã để lại trên người ta, nó không chỉ là một lời nguyền, mà còn là một tấm bản đồ.”

Hắn đưa tay lên ngực, nơi có một dấu ấn mờ nhạt mà chỉ hắn mới cảm nhận được. Đó là “dấu ấn Thiên Đạo” mà hắn vô tình mang phải khi đối đầu với ý chí của “Thiên” trong một trận chiến sinh tử trước đây. Dấu ấn đó từng là một gánh nặng, một xiềng xích, nhưng giờ đây, La Phàm đã học cách biến nó thành lợi thế, thành kim chỉ nam cho con đường của mình.

“Trong Thiên Phá Hạt Châu, ta đã tìm thấy những mảnh vỡ của một cổ trận đồ. Cổ trận đồ này, theo như những gì ta giải mã được, là chìa khóa để mở ra một con đường dẫn đến một không gian trung chuyển giữa hạ giới và thượng giới, được gọi là ‘Hư Không Chi Hải’. Từ đó, chúng ta mới có thể tìm kiếm con đường chân chính để phi thăng.”

La Phàm dừng lại, quét mắt nhìn từng người. “Nhưng để kích hoạt cổ trận đồ đó, chúng ta cần ba thứ: Thứ nhất, đủ linh khí và nguyên lực để cung cấp cho trận đồ. Điều này có nghĩa là chúng ta phải thống nhất Đại lục, thu thập mọi tài nguyên quý hiếm. Thứ hai, chúng ta cần tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại của trận đồ. Ta tin rằng chúng đang nằm rải rác ở những vùng đất cấm, những di tích cổ xưa trên Đại lục này. Thứ ba, và cũng là quan trọng nhất, chúng ta cần một cường giả đạt đến đỉnh cao của cảnh giới hiện tại, có khả năng dung hợp được ý chí của Đại Đạo bản thân, để làm ‘mắt trận’ cho cổ trận đồ.”

Tất cả mọi người đều hiểu, “cường giả đỉnh cao” đó không ai khác chính là La Phàm. Hắn đã đạt đến cảnh giới mà nhiều người tin là “phàm nhân cực hạn” trên Đại lục này, nhưng La Phàm biết rõ, đó chưa phải là giới hạn cuối cùng. Hắn cần phải mạnh hơn nữa, đủ mạnh để đối đầu với các vị Tiên, Thần.

“Vì vậy,” La Phàm tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp đại điện, “mục tiêu trước mắt của chúng ta là củng cố quyền lực, thống nhất toàn bộ Đại lục. Không phải để hưởng thụ vinh hoa phú quý, mà là để tập trung tài nguyên, tìm kiếm những mảnh vỡ cổ trận đồ. Đồng thời, ta sẽ tiếp tục bế quan, đột phá cảnh giới cuối cùng của Đại lục này, và tìm hiểu sâu hơn về Thiên Phá Hạt Châu.”

“Trong thời gian đó, các ngươi phải rèn luyện bản thân, nâng cao thực lực. Chúng ta không chỉ cần ta mạnh mẽ, mà toàn bộ Hắc Minh phải mạnh mẽ. Bởi vì, một khi chúng ta lên Thượng Giới, đó sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng. Cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà là để giành lại định mệnh của chính mình, để chứng minh rằng phàm nhân cũng có thể Nghịch Thiên!”

Khí thế của La Phàm như một ngọn núi lửa phun trào, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của đại điện. Sự hoài nghi ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự phấn khích và quyết tâm. Họ đã đi theo La Phàm từ những ngày đen tối nhất, chứng kiến hắn tạo nên vô số kỳ tích. Và giờ đây, hắn lại vẽ ra một con đường vĩ đại hơn, điên rồ hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

“Minh chủ vạn tuế! Hắc Minh Nghịch Thiên!” Những tiếng hô vang dội, đầy nhiệt huyết, xua tan sự tĩnh lặng ban nãy. Các thành viên Hắc Minh đều đứng dậy, ánh mắt rực cháy. Họ đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến mới, vĩ đại hơn bất kỳ điều gì họ từng tưởng tượng.

La Phàm gật đầu hài lòng. Hắn biết, con đường này sẽ còn dài và đầy hiểm nguy. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Hắc Minh, có những người tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu bên cạnh hắn. Và quan trọng hơn, hắn có một ý chí kiên định, một khao khát cháy bỏng muốn lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”, muốn định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời vẫn xanh thẳm, vô tận. Nhưng trong mắt La Phàm, nó không còn là một giới hạn. Nó là một chiến trường đang chờ đợi. Thượng Giới, hãy đợi đấy! Kẻ Nghịch Thiên này sắp đến rồi!

Cuộc họp kết thúc, nhưng dư âm của nó còn vang vọng mãi. Kế hoạch đã được vạch ra. Hắc Minh, dưới sự lãnh đạo của La Phàm, bắt đầu một giai đoạn mới của cuộc hành trình Nghịch Thiên. Mục tiêu không còn chỉ là thống trị một Đại lục, mà là chinh phục Chư Thiên Vạn Giới, và trực tiếp đối đầu với ý chí của “Thiên”.

La Phàm trở về tẩm cung, tâm trạng vẫn còn nguyên sự phấn khích xen lẫn trầm tư. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đá mát lạnh, lấy ra Thiên Phá Hạt Châu. Viên châu cổ xưa tỏa ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Trong những ngày qua, hắn đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu nó, và những bí mật mà nó hé lộ thực sự đã thay đổi toàn bộ tầm nhìn của hắn về vũ trụ.

“Thiên Phá Hạt Châu… ngươi thực sự là chìa khóa để phá vỡ xiềng xích này sao?” Hắn lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của viên châu. Không chỉ là một cổ trận đồ, Thiên Phá Hạt Châu còn chứa đựng những thông tin về lịch sử bị lãng quên của vũ trụ, về các chủng tộc cổ đại, và cả những dấu vết của một nền văn minh siêu việt đã từng tồn tại trước cả Chư Thần, Chư Tiên.

Những thông tin đó, dù chỉ là những mảnh vụn, đã cho La Phàm một cái nhìn thoáng qua về sự phức tạp và tàn khốc của “Thiên Đạo” mà hắn sắp đối mặt. “Thiên” không chỉ là một ý chí vô hình, mà nó là một hệ thống, một trật tự được thiết lập bởi những kẻ mạnh mẽ nhất trong quá khứ, những kẻ đã định đoạt số phận của vô số sinh linh để duy trì quyền lực của mình.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong cơ thể mình. Cảnh giới của hắn đã đạt đến mức độ mà không ai trên Đại lục này có thể sánh kịp. Hắn đã dung hợp thành công chín loại thuộc tính nguyên tố khác nhau, tạo nên một Nguyên Thần bá đạo, độc nhất vô nhị. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn cũng đã thức tỉnh đến tầng thứ ba, ban cho hắn khả năng chống chịu và phục hồi phi thường, cùng với những thần thông cấm kỵ.

Nhưng La Phàm biết, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ. So với những vị Tiên Đế, Thần Tôn ở Thượng Giới, hắn vẫn chỉ là một con kiến. Con đường phía trước là một vực sâu không đáy, nhưng hắn không hề run sợ. Mỗi bước chân của hắn, mỗi quyết định của hắn, đều được thúc đẩy bởi một ý chí sắt đá: Nghịch Thiên.

“Ta sẽ không bao giờ chấp nhận số phận bị sắp đặt,” hắn thề thầm. “Ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước cái gọi là ‘Thiên Mệnh’. Thượng Giới, Chư Thần, Chư Tiên… các ngươi đã đánh thức một con quỷ. Và con quỷ này sẽ đến để phá nát cái trật tự giả dối của các ngươi!”

Đêm dần buông xuống, bao trùm vạn vật trong màn đêm tĩnh mịch. Nhưng trong tẩm cung của La Phàm, ánh sáng từ Thiên Phá Hạt Châu vẫn bập bùng, như ngọn hải đăng dẫn lối cho một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc chiến Nghịch Thiên sắp sửa bắt đầu.

Ngày hôm sau, sắc lệnh của Hắc Minh được ban ra, chấn động toàn bộ Đại lục. “Thống nhất Đại lục, tìm kiếm cổ vật, chuẩn bị phi thăng!” Từ giờ phút đó, mọi hành động của Hắc Minh đều hướng tới một mục tiêu duy nhất: Mở ra cánh cửa Thượng Giới, và lật đổ “Thiên Đạo” đã định đoạt số phận của họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8