Nghịch Thiên
Chương 237
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những ngọn núi hùng vĩ vào bóng tối thăm thẳm. Chỉ có ánh trăng lạnh lẽo và những vì sao xa xăm là nhân chứng cho trận chiến sinh tử vừa rồi. La Phàm ngồi tựa vào một tảng đá lởm chởm, hơi thở vẫn còn nặng nhọc. Viên đan dược hồi phục hắn vừa nuốt xuống đã bắt đầu phát huy tác dụng, một dòng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi, xoa dịu những cơn đau nhức và lấp đầy khoảng trống linh lực cạn kiệt.
Hắn nhìn xuống vũng máu đỏ tươi đang loang rộng trên mặt đất, nơi con Huyết Long Mãng khổng lồ đã gục ngã. Thân thể nó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng sinh cơ đã hoàn toàn biến mất. Một con mãng xà mang huyết mạch long tộc, cường đại đến mức tưởng chừng không thể đánh bại đối với một tu sĩ cấp bậc như hắn, vậy mà cuối cùng vẫn phải nằm lại dưới lưỡi kiếm của hắn. Cảm giác chiến thắng tuy ngọt ngào, nhưng cũng đi kèm với sự mệt mỏi cùng cực.
La Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó đập mạnh mẽ, vang dội như tiếng trống trận, khẳng định sự sống sót và ý chí kiên cường. Thiên Linh Liên trong đan điền vẫn phát ra một luồng linh khí dịu mát, không ngừng điều hòa và thanh lọc cơ thể hắn. Nhờ nó, hắn mới có thể duy trì trạng thái chiến đấu dài như vậy, và cũng nhờ nó, quá trình hồi phục của hắn diễn ra nhanh hơn người thường gấp bội.
“Thiên Đạo, ta đến đây!” Lời thề non hẹn biển ấy lại vang vọng trong tâm trí La Phàm. Hắn không chỉ nói cho con Huyết Long Mãng nghe, không chỉ nói cho chính hắn nghe, mà còn nói cho toàn bộ thế giới này, cho những kẻ tự xưng là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, cho cả ‘Thiên Đạo’ đang âm thầm thao túng vận mệnh của vạn vật. Hắn sẽ không chấp nhận số phận bị định đoạt, hắn sẽ tự tay mình viết nên câu chuyện của riêng mình.
Sau khi linh lực đã phục hồi được bảy tám phần, La Phàm đứng dậy. Hắn không thể lãng phí bất kỳ nguồn tài nguyên nào. Con Huyết Long Mãng này là một bảo vật cực lớn. Huyết nhục của nó có thể dùng để tôi luyện thân thể, vảy của nó cứng rắn sánh ngang với huyền thiết, nhưng quý giá nhất chính là nội đan của nó.
Hắn vung kiếm, cẩn thận rạch một đường trên thân con mãng xà. Lớp vảy cứng như sắt thép cũng không thể ngăn cản được sự sắc bén của thanh kiếm đã được hắn tôi luyện bằng vô số linh vật. Máu đỏ sẫm lại trào ra, mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của linh thú. La Phàm không hề chùn bước, hắn nhanh chóng tìm đến vị trí nội đan.
Một viên nội đan lớn bằng nắm tay, đỏ rực như máu, đang phát ra một luồng linh khí cuồn cuộn. Bên trong viên nội đan còn ẩn hiện những tia điện màu tím nhạt, dấu hiệu của huyết mạch long tộc đã được kích hoạt. La Phàm cẩn thận lấy viên nội đan ra, dùng một chiếc hộp ngọc đặc biệt cất giữ. Đây là một cơ duyên lớn, có thể giúp hắn đột phá cảnh giới hoặc tôi luyện ra những linh đan cực phẩm.
Ngoài ra, hắn còn thu thập một ít máu tươi của Huyết Long Mãng, cùng với một vài chiếc vảy lớn nhất. Tất cả đều là những bảo vật quý giá khó tìm trong tiểu thế giới trước đây, nhưng ở đại lục này, chúng lại là nền tảng để những cường giả chân chính vươn lên.
Hoàn tất việc thu hoạch, La Phàm nhìn quanh. Nơi đây là một vùng hoang vu, ít người qua lại. Hắn cần tìm một nơi an toàn để luyện hóa nội đan và điều chỉnh trạng thái. Hắn đã đi sâu vào dãy núi Sương Mù, nơi ẩn chứa vô số nguy hiểm nhưng cũng là nơi có nhiều linh vật thiên nhiên chưa bị con người khai thác. Đây là một điểm thuận lợi cho việc tu luyện của hắn, ít nhất là trong thời điểm hiện tại.
Tuy nhiên, hắn biết rằng không thể mãi ẩn mình trong những dãy núi này. Mục tiêu của hắn là “Thiên Đạo”, không phải là trở thành một ẩn sĩ. Hắn cần phải ra ngoài, đối mặt với thế giới rộng lớn hơn, đối mặt với những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà la bàn cốt truyện đã nhắc đến. Những kẻ được “Thiên” ưu ái, được ban cho vận may và tài năng vượt trội. Hắn, một kẻ bị ruồng bỏ, một “dị số”, sẽ phải chứng minh rằng định mệnh có thể bị bẻ gãy.
La Phàm nhớ lại những thông tin mình đã thu thập được từ các tông môn nhỏ khi còn ở hạ giới, và cả những lời đồn đại sau khi đặt chân lên đại lục này. Có những học viện lớn, những tông môn cổ xưa, nơi tập trung vô số thiên tài. Trong số đó, nổi bật nhất là Tứ Đại Thánh Địa của đại lục, được cho là nơi sản sinh ra những “Thiên Kiêu” mạnh nhất, những người được Thượng Giới chú ý và có cơ hội phi thăng cao nhất.
Hắn cần phải đến đó, không phải để gia nhập, mà là để tìm hiểu, để thách thức. Hắn cần một sân khấu lớn hơn để thể hiện sức mạnh của mình, để thu hút sự chú ý, và quan trọng nhất là để tìm kiếm con đường dẫn đến bí mật của “Thiên”.
Ánh trăng dần lặn, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. La Phàm đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía đông, nơi ánh mặt trời đầu tiên đang xé toạc màn đêm. Một luồng khí thế hùng tráng dâng lên trong lòng hắn. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối năm xưa, không còn là phế vật bị người đời khinh miệt. Giờ đây, hắn là La Phàm, một kẻ mang trong mình ý chí Nghịch Thiên.
“Tứ Đại Thánh Địa… có lẽ đó sẽ là điểm dừng chân tiếp theo.” La Phàm lẩm bẩm. Hắn chưa biết rõ về những nơi đó, nhưng một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ mách bảo hắn rằng, những bí mật về “Thiên Mệnh” và “Thiên Đạo” có thể được tìm thấy ở đó. Hoặc ít nhất, hắn sẽ tìm thấy những đối thủ xứng tầm để mài giũa ý chí và sức mạnh của mình.
Hắn không vội vã rời đi ngay. Việc luyện hóa nội đan Huyết Long Mãng cần một thời gian. Hắn tìm một hang động kín đáo, dùng trận pháp đơn giản che giấu khí tức, sau đó bắt đầu ngồi xuống, vận chuyển công pháp. Viên nội đan nóng bỏng trong tay hắn không ngừng truyền ra linh khí dồi dào, bắt đầu được hấp thu vào cơ thể. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tăng lên từng chút một, các mạch lạc trong cơ thể đang được củng cố và mở rộng. Đây không chỉ là sự tăng cường linh lực, mà còn là sự tôi luyện huyết nhục, đưa thân thể hắn lên một tầm cao mới, gần hơn với huyết mạch của long tộc.
Trong quá trình luyện hóa, La Phàm chợt nhận ra một điều kỳ lạ. Bên trong viên nội đan, không chỉ có linh khí của Huyết Long Mãng, mà còn có một luồng ý chí mạnh mẽ, một sự phẫn nộ và bất cam. Dường như, con mãng xà này cũng từng là một sinh linh bị số phận trêu ngươi, bị ép buộc phải trở nên hung tàn để sinh tồn. Ý chí ấy, dù chỉ còn là tàn dư, lại cộng hưởng một cách kỳ lạ với ý chí Nghịch Thiên của La Phàm.
Hắn không bài xích, mà dung nạp nó. Ý chí của Huyết Long Mãng như một ngọn lửa nhỏ, được ý chí Nghịch Thiên của hắn bao bọc, biến đổi thành một phần sức mạnh của chính hắn. Cứ như vậy, thời gian trôi qua, La Phàm hoàn toàn đắm chìm vào tu luyện. Hang động tràn ngập linh khí, thỉnh thoảng lại có những tia sáng đỏ rực lóe lên, dấu hiệu của một sự chuyển hóa đang diễn ra.
Khi La Phàm mở mắt ra lần nữa, đã là ba ngày sau. Cả người hắn toát ra một khí tức hùng hậu hơn nhiều. Linh lực trong đan điền cuồn cuộn như sóng lớn, thân thể rắn chắc hơn, và đặc biệt, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ tinh quang sắc bén. Hắn đã thành công luyện hóa phần lớn nội đan Huyết Long Mãng, sức mạnh tăng lên một cảnh giới mới. Dù chưa đột phá đại cảnh giới, nhưng thực lực đã vượt xa đồng cấp, thậm chí có thể đối đầu với những cường giả cao hơn một hai tiểu cảnh giới.
“Đã đến lúc rồi.” La Phàm đứng dậy, thu hồi trận pháp. Hắn nhìn về phía đông một lần nữa. Tứ Đại Thánh Địa, những nơi được cho là đại diện cho quyền uy và sự sắp đặt của “Thiên”. Hắn sẽ đến đó, không phải để khuất phục, mà là để lật đổ. Hành trình Nghịch Thiên thực sự, giờ đây mới chính thức bước vào giai đoạn quyết liệt nhất.