Nghịch Thiên
Chương 235
Cảm giác xoay chuyển kịch liệt trong khoảnh khắc cuối cùng của Độn Thạch nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng không hề trống rỗng. La Phàm mở bừng mắt, tầm nhìn của hắn không còn là đường hầm lờ mờ hay không gian hỗn loạn, mà là một thế giới hoàn toàn xa lạ, rực rỡ và tràn đầy sức sống đến kinh ngạc.
Hắn đang đứng trên một phiến đá nhô ra từ vách núi cheo leo, dưới chân là vực sâu thăm thẳm, phía trên là bầu trời xanh thẳm đến mức khó tin, điểm xuyết những đám mây trắng bồng bềnh như những hòn đảo trôi nổi. Linh khí! Linh khí ở đây không phải là những sợi mỏng manh, yếu ớt như ở hạ giới, mà là những dòng chảy cuồn cuộn, nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như sương khói, len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể, khiến toàn thân hắn như được gột rửa, thanh lọc.
“Đây chính là Thượng Giới…”
La Phàm lẩm bẩm, hơi thở mang theo mùi của linh thảo cổ thụ và đất đá phong sương, một mùi hương mà hắn chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Mọi giác quan của hắn đều được khuếch đại. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe đá mang theo âm thanh của những sinh vật khổng lồ nào đó đang bay lượn ở rất xa, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối vô hình nào đó dưới vực, và thậm chí cả nhịp đập của chính trái tim mình, mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết.
Nhưng cùng với sự choáng ngợp trước vẻ đẹp và sự phong phú của Thượng Giới, một cảm giác đè nén nặng nề cũng ập đến. Không phải là áp lực vật lý, mà là một loại áp lực từ chính “Đạo” của thế giới này. Linh khí quá nồng đậm, quy tắc quá vững chắc, khiến cho mỗi bước đi, mỗi lần hô hấp của hắn đều phải tiêu hao nhiều năng lượng hơn. Giống như một con cá nhỏ vừa được thả vào đại dương mênh mông, tuy có vô vàn thức ăn nhưng cũng phải đối mặt với dòng chảy xiết và những kẻ săn mồi khổng lồ.
La Phàm hít sâu một hơi, cố gắng thích nghi với sự thay đổi đột ngột. Cơ thể hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, giờ đây như một chiếc bình nhỏ bé đang cố gắng chứa đựng cả một dòng sông. Các kinh mạch căng tức, nhưng đồng thời cũng được mở rộng và củng cố một cách nhanh chóng. Vật phẩm nghịch thiên hắn đoạt được – hạt châu mà hắn luôn mang theo bên mình – khẽ rung lên, phát ra một luồng năng lượng ôn hòa, giúp hắn ổn định trạng thái, từ từ hấp thu và chuyển hóa linh khí Thượng Giới.
Hắn kiểm tra lại đan điền. Linh lực vẫn dồi dào, nhưng cảnh giới tu vi của hắn dường như bị “nén” lại. Cảm giác như một cường giả ở hạ giới, khi lên thượng giới, mọi thứ đều bị hạ thấp một cấp độ để phù hợp với quy tắc nơi đây. Tuy nhiên, điều này cũng có nghĩa là tiềm năng đột phá của hắn còn rất lớn. Chỉ cần một thời gian ngắn thích nghi và tu luyện, hắn tin rằng mình có thể nhanh chóng khôi phục, thậm chí còn mạnh hơn trước.
“Bắt đầu từ con số không, thật sự là từ con số không,” La Phàm tự nhủ, khóe môi khẽ nhếch. Sự hào hứng trong ánh mắt hắn không hề giảm sút, ngược lại còn rực cháy hơn. Điều này càng kích thích ý chí “Nghịch Thiên” của hắn. Hắn không sợ hãi sự khởi đầu khó khăn, chỉ sợ không có cơ hội để chứng minh bản thân.
Vận dụng Thiên Nhãn, La Phàm quét một lượt xung quanh. Vách núi dựng đứng, cao vút mây xanh, không có dấu hiệu của lối đi hay công trình nhân tạo. Phía xa, những ngọn núi khổng lồ khác ẩn hiện trong sương mù, hình dáng kỳ vĩ đến mức như những vị thần đang ngủ say. Dưới vực thẳm, một khu rừng nguyên sinh trải dài vô tận, cây cối cao hàng ngàn trượng, lá cây màu sắc rực rỡ, phát ra những vầng sáng yếu ớt như những viên ngọc bích ẩn mình.
Hắn cần phải xuống núi. Với cảnh giới hiện tại, việc bay lượn ở Thượng Giới tiêu hao linh lực lớn hơn nhiều so với hạ giới. Hắn cần giữ sức và cẩn trọng. Từ từ, La Phàm bắt đầu men theo vách núi dốc đứng, tìm kiếm một con đường xuống phía dưới. Mỗi bước chân đều vững chãi, cẩn thận thăm dò địa hình. Đá núi ở đây cứng chắc hơn, chứa đựng một loại khoáng chất đặc biệt, khiến cho việc đào bới hay phá hủy trở nên khó khăn hơn gấp bội.
Trong lúc men xuống, La Phàm chợt dừng lại. Một luồng khí tức yếu ớt nhưng đầy hung tợn lướt qua. Hắn nhanh chóng ẩn mình vào một khe đá, thu liễm toàn bộ khí tức. Một sinh vật bay lượn ngang qua. Đó là một con chim ưng khổng lồ, sải cánh dài hơn chục trượng, lông vũ ánh lên màu vàng kim rực rỡ, móng vuốt sắc nhọn như thép. Điều đáng sợ là, La Phàm có thể cảm nhận được từ con chim ưng này một sức mạnh tương đương với cường giả Hóa Thần cảnh ở hạ giới, thậm chí còn hơn thế.
“Chỉ là một con chim ưng… Mà đã mạnh đến mức này sao?” La Phàm thầm rùng mình. Nếu đây là sinh vật bình thường ở Thượng Giới, vậy thì những tông môn, thế lực ở đây sẽ mạnh đến mức nào? Điều này càng khẳng định quyết định của hắn là đúng đắn: phải cẩn trọng, phải giấu mình, phải từng bước xây dựng lại thế lực.
Sau khi con chim ưng bay khuất, La Phàm tiếp tục hành trình. Mất gần nửa ngày trời, hắn cuối cùng cũng đặt chân xuống được khu rừng nguyên sinh dưới vực. Môi trường nơi đây càng lúc càng rậm rạp. Những cây cổ thụ cao chót vót che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một không gian mờ ảo, huyền bí. Linh khí ở đây còn nồng đậm hơn trên đỉnh núi, khiến La Phàm cảm thấy như đang bơi trong một hồ nước linh dịch.
Hắn bắt đầu thử nghiệm những công pháp của mình. Thức tỉnh huyết mạch, cơ thể hắn phát ra ánh sáng mờ ảo, sức mạnh bùng nổ. Thiên Ma Chân Thân vận chuyển, mỗi tế bào đều hấp thu linh khí với tốc độ kinh người. Hắn cảm thấy mình đang tiến bộ từng chút một, thích nghi với môi trường mới. Tuy nhiên, một cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn.
Thượng Giới quá rộng lớn, quá nguy hiểm. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình trong rừng sâu. Hắn cần thông tin, cần biết về các thế lực, các quy tắc, và đặc biệt là con đường tu luyện ở đây. Hắn cần tìm một nơi có người, dù là một thôn làng nhỏ bé nhất, để bắt đầu hành trình từ con số không của mình.
Đi sâu vào rừng, La Phàm bắt gặp những loài linh vật kỳ lạ, những loại linh thảo mà hắn chưa từng thấy. Có một số loại linh thảo tỏa ra ánh sáng rực rỡ, linh khí dồi dào, nhưng cũng có những loại cây ăn thịt khổng lồ ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi con mồi. Hắn phải luôn giữ cảnh giác cao độ.
Bỗng, một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng bay tới. La Phàm hơi nhíu mày. Mùi hương này rất đặc biệt, không giống bất kỳ loài hoa hay linh quả nào hắn từng biết. Nó mang theo một chút mê hoặc, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm.
Hắn quyết định đi theo hướng mùi hương. Dù có nguy hiểm, đây cũng có thể là dấu hiệu của một linh vật quý hiếm, hoặc thậm chí là một dấu vết của con người. Sau một lúc đi xuyên qua những bụi cây rậm rạp, hắn đến một khoảng trống nhỏ. Ở đó, một hồ nước trong vắt, nước hồ lấp lánh ánh kim. Giữa hồ, một đóa sen khổng lồ nở rộ, mỗi cánh sen đều trong suốt như ngọc, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc và mùi hương quyến rũ kia.
“Thiên Linh Liên…” La Phàm thầm thốt. Hắn đã đọc được về loài linh vật này trong một cuốn cổ thư ở hạ giới. Thiên Linh Liên là một trong những kỳ vật của Thượng Giới, có khả năng tẩm bổ nguyên thần, tăng cường cảnh giới tu vi một cách nhanh chóng. Nhưng nó cực kỳ hiếm, và thường được bảo vệ bởi những linh thú cấp cao.
Quả nhiên, ngay khi hắn phát hiện ra Thiên Linh Liên, một luồng khí tức lạnh lẽo, đầy sát ý ập đến. Từ dưới hồ nước, một cái đầu rắn khổng lồ từ từ nhô lên. Con rắn toàn thân phủ vảy xanh biếc, đôi mắt đỏ rực như máu, trên đỉnh đầu có một chiếc sừng nhỏ đang nhú. Nó chính là Huyết Long Mãng, một loài linh thú hung tợn chuyên canh giữ Thiên Linh Liên.
Sức mạnh của Huyết Long Mãng này còn kinh khủng hơn cả con chim ưng ban nãy. La Phàm ước chừng nó tương đương với cường giả Hợp Thể cảnh ở hạ giới, thậm chí có thể sánh ngang với Bán Tiên cảnh. Đây là một thử thách thực sự cho hắn ở Thượng Giới.
La Phàm không lùi bước. Hắn biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Đây là cơ hội đầu tiên để hắn kiểm chứng sức mạnh của mình ở Thượng Giới, cũng là cơ hội để thu hoạch vật phẩm quý giá. Hơn nữa, Thiên Linh Liên có thể giúp hắn nhanh chóng ổn định tu vi, đặt nền móng vững chắc cho hành trình phía trước.
Hắn rút thanh kiếm của mình ra, ánh mắt kiên định. Thanh kiếm phát ra tiếng vang nhẹ, như một lời đáp lại ý chí chiến đấu của chủ nhân. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo? Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể nghịch thiên!”
Huyết Long Mãng gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ lao thẳng tới. Nước hồ bắn tung tóe, tạo thành những cột nước cao vút. Cuộc chiến đầu tiên của La Phàm ở Thượng Giới, bắt đầu!
Đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một lời tuyên bố, một dấu ấn đầu tiên của hạt giống Nghịch Thiên trên mảnh đất rộng lớn này. Hắn sẽ không ngừng tiến lên, cho đến khi chạm tới đỉnh cao của vũ trụ, cho đến khi có thể tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.