Nghịch Thiên
Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:38:31 | Lượt xem: 4

Lam Diệp hóa thành làn khói xanh, tan biến vào rừng cổ thụ, để lại Trần Phong một mình giữa không gian bao la của Thượng Giới. Tấm ngọc phù trong tay hắn vẫn còn vương vấn hơi ấm của nàng, nhưng sự cô độc bỗng chốc ập đến, mạnh mẽ và chân thực hơn bao giờ hết. Hắn ngẩng đầu, hít sâu một hơi. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm đến mức kinh người, tựa như một dòng suối trong vắt chảy tràn qua ngũ tạng, thanh tẩy mọi tạp chất, khiến mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều rộn ràng rung động. Đây không còn là cái gọi là “linh khí” thưa thớt ở hạ giới nữa, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, tinh khiết, ẩn chứa những bí ẩn của Đại Đạo.

Vạn Tượng Sơn Mạch trải dài vô tận trước mắt, những đỉnh núi cao vút mờ ảo trong sương mù, cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể. Tiếng chim thú hót vang vọng, không phải những âm thanh quen thuộc mà hắn từng nghe, mà là những tiếng gầm gừ uy mãnh, những tiếng rít sắc lạnh, mang theo khí tức của những sinh vật mạnh mẽ, có thể xé nát cả không gian. Trần Phong biết, đây mới chính là thế giới mà hắn hằng ao ước, một thế giới tràn ngập cơ duyên nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.

Hắn siết chặt ngọc phù trong tay. Lam Diệp đã rời đi, để lại cho hắn không chỉ là một vật phẩm dẫn đường, mà còn là một lời cảnh báo, một sự khẳng định về con đường chông gai phía trước. “Hành trình này sẽ không bình yên.” Nàng đã nói vậy. Và Trần Phong chấp nhận điều đó. Hắn chưa bao giờ tìm kiếm sự bình yên. Hắn là hạt giống Nghịch Thiên, được sinh ra để phá vỡ mọi xiềng xích, lật đổ mọi định mệnh. Từ con số không ở hạ giới, hắn đã từng bước vươn lên, và giờ đây, ở Thượng Giới này, hắn sẽ lặp lại điều đó, thậm chí còn mạnh mẽ hơn.

Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí Thượng Giới cuộn trào trong đan điền. Hắn nhận ra, cảnh giới tu luyện của mình dường như đã được củng cố hơn rất nhiều chỉ sau vài hơi thở. Linh khí tinh khiết này không chỉ giúp hắn phục hồi nhanh chóng mà còn thúc đẩy quá trình hấp thụ, củng cố nền tảng tu vi. Nếu ở hạ giới, hắn cần hàng tháng trời để tiến bộ một chút, thì ở đây, có lẽ tốc độ sẽ được tăng lên gấp bội. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được rằng, bản thân hắn dù được coi là Thiên Kiêu ở hạ giới, nhưng ở Thượng Giới này, hắn có thể chỉ là một phàm nhân mới nhập môn.

Mở mắt ra, Trần Phong nhìn ngọc phù. Một luồng thần niệm mỏng manh hắn đưa vào, lập tức một bản đồ giản lược hiện ra trong tâm trí hắn. Bản đồ chỉ dẫn đến một địa điểm: “Cổ Thành Vọng Thiên”, nằm sâu trong Vạn Tượng Sơn Mạch, cách vị trí hiện tại của hắn khoảng ba ngày đường nếu di chuyển với tốc độ tối đa của hắn. Kèm theo đó là một vài dòng chú thích ngắn gọn: “Nơi giao thương của người mới phi thăng, hỗn tạp, cảnh giác.”

Cổ Thành Vọng Thiên. Cái tên nghe có vẻ hùng vĩ, nhưng Lam Diệp lại cảnh báo là nơi “hỗn tạp”. Điều này có nghĩa là hắn sẽ phải đối mặt với đủ loại người, đủ loại thế lực ngay từ những bước chân đầu tiên. Tốt thôi, hắn thích sự hỗn tạp. Chỉ có ở nơi như vậy, hắn mới có thể tìm thấy cơ hội để phát triển, để ẩn mình và để bộc lộ sức mạnh đúng lúc.

Trần Phong cất ngọc phù vào trong túi trữ vật, linh lực cuộn trào dưới chân, hắn nhẹ nhàng lướt đi, thân ảnh như một làn gió thoảng qua giữa những tán cây cổ thụ. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ. Thượng Giới rộng lớn và bí ẩn, hắn cần phải cẩn trọng từng bước. Mọi giác quan của hắn đều được đẩy đến cực hạn, cảm nhận từng dao động của linh khí, từng hơi thở của sự sống xung quanh. Hắn biết, dù có mạnh mẽ đến đâu, sự khinh suất ở nơi này cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Chẳng bao lâu sau, một luồng khí tức mạnh mẽ từ phía trước ập tới. Không phải là linh thú, mà là con người. Một nhóm khoảng năm tu sĩ, ăn mặc đồng phục màu xanh xám, đang di chuyển với tốc độ nhanh chóng trên một con đường mòn ẩn hiện giữa rừng cây. Họ đều có tu vi khá cao, tương đương với tầng ba, tầng bốn của Cảnh Giới Hóa Thần ở hạ giới, nhưng ở Thượng Giới này, có lẽ họ chỉ là những tu sĩ cấp thấp. Tuy nhiên, điều khiến Trần Phong chú ý là ánh mắt của bọn họ, tràn đầy sự kiêu ngạo và cảnh giác, quét qua mọi ngóc ngách.

Trần Phong không muốn gây sự, hắn khẽ lách mình vào sau một thân cây cổ thụ, thu liễm khí tức đến mức tối đa. Hắn là người mới, chưa hiểu rõ quy tắc của Thượng Giới, không nên hấp tấp hành động. Tuy nhiên, vận mệnh dường như không muốn hắn được yên ổn.

“Dừng lại!” Một tiếng quát lớn vang lên. Trần Phong giật mình, không phải hắn bị phát hiện, mà là nhóm người kia đang chặn đường một thanh niên khác. Thanh niên này cũng là một người mới phi thăng, trang phục còn vương chút bụi trần của hạ giới, trên người mang theo một túi hành lý đơn giản. Tu vi của hắn chỉ ở tầng một Hóa Thần, rõ ràng là yếu hơn nhiều so với nhóm người mặc đồ xanh xám.

“Các vị… có chuyện gì sao?” Thanh niên kia run rẩy hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Một tên tu sĩ xanh xám với khuôn mặt dữ tợn tiến lên, cười khẩy: “Ài, một tên hạ giới phế vật nữa phi thăng lên đây à? Nhìn ngươi xem, khí tức yếu ớt, quần áo rách rưới, còn dám đặt chân đến Vạn Tượng Sơn Mạch này?”

“Ta… ta chỉ muốn đến Cổ Thành Vọng Thiên tìm việc làm…” Thanh niên kia lắp bắp giải thích.

“Tìm việc làm ư? Ngươi nghĩ Thượng Giới này là nơi để phế vật như ngươi kiếm sống à?” Tên tu sĩ kia cười lớn, cùng đồng bọn. “Quy tắc của Vọng Thiên Thành là mọi người mới phi thăng đều phải nộp ‘Phí Nhập Thành’ cho chúng ta. Ngươi không biết sao? Vậy thì để ta dạy cho ngươi một bài học!”

Tên tu sĩ vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ đánh thẳng vào thanh niên kia. Hắn ta chỉ kịp kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã vật xuống đất, túi hành lý văng ra, lộ ra vài viên linh thạch cấp thấp và một cuốn công pháp cũ kỹ.

“Ha! Chỉ có nhiêu đây sao?” Tên tu sĩ kia nhặt lấy linh thạch, vẻ mặt khinh thường. “Đồ nghèo mạt rệp! Ngươi có biết để phi thăng lên đây, chúng ta đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức và linh thạch không? Ngươi lại đòi hưởng thụ không công?”

Trần Phong nấp sau cây, nhíu mày. Phí Nhập Thành? Đây rõ ràng là cường đoạt trắng trợn. Hắn đã được cảnh báo là “hỗn tạp”, nhưng không ngờ lại hỗn tạp đến mức này. Ánh mắt hắn quét qua nhóm tu sĩ xanh xám. Bọn chúng không thuộc tông môn nào quá lớn, chỉ là những kẻ bắt nạt người mới để vơ vét tài nguyên. Có lẽ chúng là đệ tử của một tiểu tông môn ở gần Cổ Thành Vọng Thiên, hoặc chỉ là những kẻ tự xưng là “người quản lý” ở vùng biên giới này.

Thanh niên kia cố gắng bò dậy, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và uất ức. “Các ngươi… các ngươi đừng quá đáng! Ta đã dâng hết rồi!”

“Hết rồi sao?” Một tên tu sĩ khác bước tới, đá vào bụng thanh niên kia. “Vậy thì cứ giao cái mạng chó của ngươi ra đây! Ở Thượng Giới này, phế vật không có tư cách sống!”

Ánh mắt Trần Phong lóe lên sát khí. Hắn từng bị gọi là phế vật, từng bị chà đạp. Hắn hiểu nỗi nhục nhã và tuyệt vọng của thanh niên kia. Hắn không thể đứng nhìn. Dù hắn là người mới, dù hắn cần ẩn mình, nhưng có những ranh giới không thể vượt qua.

Một làn gió nhẹ lướt qua, không ai trong nhóm tu sĩ xanh xám để ý. Trần Phong đã di chuyển. Hắn không muốn lộ diện quá sớm, nhưng cũng không muốn trì hoãn. Khi tên tu sĩ thứ hai chuẩn bị ra đòn kết liễu, một viên đá nhỏ bay vụt qua không khí, mang theo một luồng linh lực tinh tế, không quá mạnh nhưng đủ để đánh lệch hướng cánh tay của hắn.

“A!” Tên tu sĩ kêu lên một tiếng, cánh tay tê dại, cú đá vào bụng thanh niên kia cũng vì thế mà chệch mục tiêu.

Cả nhóm tu sĩ xanh xám giật mình, cảnh giác nhìn xung quanh. “Ai? Kẻ nào dám ra tay lén lút?”

Trần Phong chậm rãi bước ra từ sau thân cây, ánh mắt lạnh lùng quét qua bọn chúng. “Động thủ với người yếu hơn, không thấy nhục nhã sao?”

Năm tên tu sĩ nhìn Trần Phong, rồi lại nhìn thanh niên kia. Một tên cười khẩy: “Lại thêm một tên hạ giới ngu ngốc! Xem ra hôm nay chúng ta may mắn, bắt được hai con dê béo!”

Tên tu sĩ dữ tợn nhất trừng mắt nhìn Trần Phong: “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của huynh đệ chúng ta? Ngươi cũng là người mới phi thăng?” Hắn ta cảm nhận được khí tức của Trần Phong không quá mạnh, chỉ ở mức tương đương với thanh niên kia, nhưng lại có một sự khó hiểu, một sự vững chắc lạ lùng.

Trần Phong không đáp lời, hắn chỉ nhìn vào mắt từng tên, khí thế trên người tuy không bùng nổ, nhưng lại ẩn chứa một áp lực vô hình, khiến bọn chúng cảm thấy hơi khó chịu. “Trả lại đồ cho hắn, rồi cút đi.”

“Cút?” Tên tu sĩ dữ tợn cười phá lên. “Ngươi có biết chúng ta là ai không? Chúng ta là đệ tử ngoại môn của Huyền Kim Môn! Dám nói chuyện kiểu đó với chúng ta? Ta thấy ngươi chán sống rồi!”

Hắn ta vung tay, một thanh trường kiếm linh khí xuất hiện, mũi kiếm lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Bốn tên đồng bọn cũng rút vũ khí, bao vây Trần Phong. Thanh niên bị đánh nằm dưới đất thấy cảnh này thì sợ hãi tột độ, cố gắng bò lùi lại, không dám nhúc nhích.

“Huyền Kim Môn?” Trần Phong lẩm bẩm, một cái tên xa lạ. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với vô số Huyền Kim Môn khác trong hành trình này. “Vậy thì, ta sẽ cho các ngươi biết, không phải ai cũng có thể tùy tiện ức hiếp.”

Hắn không rút vũ khí, chỉ nhẹ nhàng giơ một tay lên. Trong lòng bàn tay hắn, một luồng ánh sáng vàng nhạt chợt lóe lên, không hề chói mắt, nhưng lại mang theo một khí tức cổ xưa, nặng nề, tựa như một ngọn núi đang từ từ nhô lên từ lòng đất. Đây chính là một trong những công pháp hắn tu luyện từ Cổ Tháp, một kỹ năng căn bản nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của Đại Đạo.

Tên tu sĩ dữ tợn thấy Trần Phong không rút vũ khí, lại chỉ giơ tay không, càng thêm khinh thường. “Muốn dùng tay không đánh nhau với ta ư? Ngươi thật ngông cuồng!” Hắn vung kiếm chém xuống, kiếm khí sắc bén xé gió, thẳng tiến tới yết hầu Trần Phong.

Trần Phong không né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt kiên định. Khi kiếm khí gần kề, hắn đột ngột vung tay, một luồng kình lực vô hình thoát ra, không phải là linh lực đơn thuần, mà là sự kết hợp giữa ý chí, huyết mạch và công pháp Nghịch Thiên. Luồng kình lực đó va chạm trực diện với kiếm khí.

Rắc! Rắc! Rắc!

Kiếm khí của tên tu sĩ Huyền Kim Môn bị nghiền nát ngay lập tức. Cả thanh trường kiếm trong tay hắn cũng rung lên bần bật, rồi xuất hiện những vết nứt nhỏ, nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ lưỡi kiếm, rồi vỡ tan thành từng mảnh vụn kim loại, rơi lả tả xuống đất.

Tên tu sĩ dữ tợn sững sờ, khuôn mặt hắn từ kiêu ngạo chuyển sang kinh hãi tột độ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Vũ khí linh khí của hắn, tuy không phải là cấp cao, nhưng cũng là một bảo vật đáng giá, lại bị đối phương dùng tay không phá hủy chỉ trong chớp mắt?

Bốn tên đồng bọn cũng há hốc mồm, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang sợ hãi. Chúng chưa từng thấy một công pháp nào quỷ dị và mạnh mẽ đến như vậy. Đối phương không có linh lực bùng nổ, không có hào quang chói lọi, nhưng lại mang đến cảm giác áp lực kinh người, tựa như một vực sâu không đáy.

“Bây giờ, các ngươi có còn muốn cút nữa không?” Trần Phong chậm rãi hỏi, giọng nói không lớn, nhưng lại vang vọng trong tai bọn chúng như tiếng sấm.

Tên tu sĩ dữ tợn lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không phải người mới phi thăng!”

“Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, đừng bao giờ ức hiếp kẻ yếu.” Trần Phong nói, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn không muốn giết người vô cớ, nhưng hắn cũng không muốn để lại phiền phức.

Hắn vung tay lần nữa, một luồng linh lực vô hình tỏa ra, quét qua năm tên tu sĩ Huyền Kim Môn. Bọn chúng không kịp phản ứng, cả thân thể bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, rồi bị hất văng ra xa, đâm sầm vào những thân cây cổ thụ, phát ra những tiếng va chạm trầm đục. Dù không chết, nhưng bọn chúng đều trọng thương, xương cốt nứt gãy, nằm rên rỉ trên mặt đất, không còn chút sức lực để phản kháng.

Trần Phong không thèm nhìn bọn chúng nữa. Hắn bước tới chỗ thanh niên kia, khẽ đưa tay ra, một luồng sinh khí ấm áp truyền vào cơ thể hắn, giúp hắn phục hồi một phần thương thế. “Ngươi không sao chứ?”

Thanh niên kia kinh ngạc nhìn Trần Phong, rồi nhìn đám người Huyền Kim Môn đang nằm rên la. Hắn ta không thể tin được có người lại mạnh mẽ đến mức này, và lại ra tay giúp đỡ mình. “Ta… ta không sao… Cảm ơn ân nhân…”

Trần Phong nhặt túi linh thạch và cuốn công pháp trả lại cho hắn. “Đừng dễ dàng tin tưởng người khác ở Thượng Giới. Hãy cẩn thận.”

Thanh niên kia run rẩy nhận lấy đồ, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và biết ơn. “Ân nhân… xin hỏi cao danh quý tính?”

“Trần Phong.” Hắn đáp, rồi quay người, tiếp tục hành trình về phía Cổ Thành Vọng Thiên. “Nhớ lấy, ở Thượng Giới này, đừng bao giờ cúi đầu trước những kẻ cường quyền.”

Thanh niên kia nhìn theo bóng lưng Trần Phong khuất dần trong rừng sâu, trái tim hắn vẫn còn đập thình thịch. Hắn biết, hôm nay mình đã gặp được một vị cao nhân. Và lời khuyên của Trần Phong, sẽ khắc sâu vào tâm trí hắn. “Đừng bao giờ cúi đầu trước những kẻ cường quyền.”

Trần Phong tiếp tục di chuyển, tốc độ nhanh hơn một chút. Vụ việc vừa rồi chỉ là một khởi đầu nhỏ, nhưng nó đã khẳng định một điều: Thượng Giới này không thiếu những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng có lý do để trở nên mạnh hơn. Hắn sẽ không trở thành kẻ ức hiếp, nhưng hắn cũng sẽ không để bị ức hiếp. Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn đã thực sự nảy mầm mạnh mẽ ở mảnh đất Thượng Giới này, và nó sẽ vươn lên, phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định kiến, từng bước đối đầu với những thế lực siêu phàm, những quy tắc cổ xưa và những định mệnh khắc nghiệt nhất.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một chương mới: chương của sự đối đầu với những thế lực siêu phàm, những quy tắc cổ xưa và những định mệnh khắc nghiệt, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trên mảnh đất Thượng Giới rộng lớn này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8