Nghịch Thiên
Chương 228
Cơn xoáy ốc kinh thiên động địa cuối cùng cũng tan biến, cuốn phăng Tề Thiên Thành phồn hoa, tấp nập vào hư vô. Trước mắt Trần Phong giờ đây là một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, một bức tranh của sự chết chóc và hủy diệt. Bầu trời bị nhuộm một màu xám xịt thảm đạm, những đám mây đen kịt vần vũ như những con quái vật đói khát. Mặt đất nứt nẻ, khô cằn, phủ đầy tro tàn và những mảnh vụn của các công trình kiến trúc đổ nát, gợi nhớ về một nền văn minh đã từng tồn tại, nay chỉ còn là phế tích.
Những bóng ma vật vờ, trong suốt như sương khói, lướt đi vô định giữa không gian u ám, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết, ai oán, như hàng triệu linh hồn đang bị giam cầm trong cơn ác mộng vĩnh cửu. Không khí đặc quánh mùi tử khí và sự tuyệt vọng, đè nặng lên mọi giác quan. Đây không phải là một ảo ảnh đơn thuần, mà là một thế giới được tạo ra để moi móc nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất, bẻ gãy ý chí kiên cường nhất.
Trần Phong đứng vững chãi giữa khung cảnh hoang tàn, đôi mắt đen láy quét qua từng chi tiết. Hắn cảm nhận được sự áp bức từ linh hồn của hàng vạn sinh linh bị mắc kẹt, cảm nhận được sự trống rỗng mà cái chết mang lại. Nhưng lạ thay, trong tâm hồn hắn không hề có chút sợ hãi nào. Thay vào đó là một sự bình lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ không gợn sóng giữa cơn bão táp.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn là sự bất lực khi chứng kiến người thân ra đi, là sự yếu đuối khi bị số phận giày vò. Nhưng hắn đã đạp đổ chúng. Hắn đã đứng lên từ tro tàn, đã biến mỗi vết sẹo thành một huy chương, mỗi giọt nước mắt thành nguồn sức mạnh. Cái gọi là “điểm yếu” đã trở thành động lực để hắn không ngừng tiến lên, để hắn trở thành kẻ Nghịch Thiên như ngày hôm nay.
“Ảo cảnh này… muốn gì từ ta?” Trần Phong lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói ra để hỏi, mà là để khẳng định ý chí của mình. Một luồng linh lực hùng hậu âm thầm lưu chuyển trong kinh mạch, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Ngay khi hắn dứt lời, không gian xung quanh đột nhiên biến đổi dữ dội hơn. Những tiếng kêu gào thảm thiết bỗng chốc hóa thành những âm thanh quen thuộc. Từ trong làn sương mù ảo ảnh, một bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Đó là một thiếu nữ, gương mặt phúc hậu, nụ cười hiền dịu. Nàng đưa tay về phía hắn, ánh mắt đong đầy sự lo lắng. “Phong nhi, con không sao chứ? Đừng đi, ở lại với nương…”
Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra đây là hình ảnh của mẫu thân hắn, người đã khuất. Trái tim hắn chợt thắt lại, một cảm giác đau đớn thoáng qua. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc. Hắn biết rõ đây là ảo ảnh. Ký ức về mẫu thân, về những người đã mất, luôn là vết thương lòng không bao giờ lành. Nhưng vết thương đó không còn là điểm yếu. Nó là lời nhắc nhở, là động lực để hắn mạnh mẽ hơn, để không một ai hắn yêu thương phải chịu cảnh tương tự.
“Nương…” Hắn khẽ gọi, nhưng giọng nói không hề run rẩy. “Người đã yên nghỉ. Ta sẽ không để bất cứ thứ gì làm vấy bẩn hình ảnh của người.”
Bóng hình mẫu thân bỗng chốc trở nên méo mó, khuôn mặt hiền từ hóa thành một nụ cười quỷ dị, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận. “Ngươi nói gì? Ngươi đã bỏ rơi ta! Ngươi là một kẻ phế vật! Ngươi không xứng đáng!”
Trần Phong cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt. “Phế vật? Ta đã từng là phế vật, nhưng ta đã lật đổ cái danh xưng đó. Ta đã đạp lên nó mà bước đi. Còn ngươi, chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ sự yếu đuối mà ta đã chôn vùi từ lâu.”
Hắn vung tay, một luồng Hắc Viêm bùng lên từ lòng bàn tay, xé toạc không gian. Ngọn lửa thiêu đốt mọi thứ mà nó chạm vào, không chỉ là vật chất mà còn là những cảm xúc tiêu cực. Bóng hình mẫu thân ảo ảnh lập tức bị ngọn lửa đen nuốt chửng, tan biến vào hư không cùng tiếng kêu gào chói tai của một thực thể không rõ hình dạng.
Ảo cảnh lại biến đổi. Lần này, hàng trăm bóng hình của những kẻ từng hãm hại hắn, những kẻ từng cười nhạo hắn, từng gọi hắn là phế vật, xuất hiện. Chúng vây quanh hắn, giơ nanh múa vuốt, những lời lăng mạ, miệt thị vang vọng như sấm rền.
“Trần Phong, ngươi mãi mãi chỉ là một con kiến!”
“Kẻ phế vật như ngươi sao dám mơ tưởng đến tu luyện?”
“Chết đi! Chết đi cho khuất mắt!”
Trần Phong nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn. Những lời nói này đã khắc sâu vào ký ức hắn, nhưng giờ đây chúng không còn khả năng đả kích hắn nữa. Hắn hít sâu, mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn là màu đen đơn thuần, mà ẩn chứa những tia sáng vàng kim và tím thẫm, như hai vì sao cổ xưa. Một luồng uy áp vô hình bùng nổ từ cơ thể hắn, ép những bóng hình ảo ảnh phải lùi lại. Đó là uy áp của một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, một kẻ đã định nghĩa lại chính mình.
“Những lời này… ta đã nghe quá nhiều rồi,” Trần Phong lạnh lùng nói. “Và mỗi lần nghe, ta lại càng mạnh hơn. Các ngươi là nỗi nhục nhã của ta, nhưng cũng là ngọn lửa thiêu đốt ý chí Nghịch Thiên trong ta!”
Hắn không do dự, vận dụng “Thiên Khuyết Kiếm Quyết” – một công pháp cấm kỵ mà hắn đã lĩnh ngộ. Kiếm ý cuồn cuộn bùng nổ, không phải là kiếm khí vật chất, mà là kiếm ý vô hình, chém thẳng vào tâm thức của những kẻ ảo ảnh. Hàng loạt bóng ma rú lên thảm thiết, tan biến như bong bóng xà phòng. Không có gì có thể tồn tại dưới sự tấn công của ý chí Nghịch Thiên của hắn.
“Trận pháp ảo cảnh này… có vẻ chỉ là một màn dạo đầu,” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những luồng khí tức khác trong không gian u ám này, những luồng khí tức của những người tham gia Vạn Tượng Đại Hội khác. Có vẻ như mỗi người đều đang đối mặt với ảo cảnh của riêng mình, nhưng có một số đã bắt đầu lung lay, thậm chí là phát điên.
Không gian xung quanh hắn lại rung chuyển. Không còn là những bóng ma hay ký ức đau khổ, mà là một cảm giác trống rỗng tột cùng, một sự cô độc đến tận xương tủy. Trần Phong nhận ra đây là cấp độ cao hơn của ảo cảnh, nơi nó cố gắng tách hắn khỏi mọi thứ, khiến hắn cảm thấy mình là kẻ duy nhất tồn tại, không có ai bên cạnh, không có mục tiêu, không có hy vọng.
Đây là điểm yếu mà nhiều cường giả sợ hãi nhất: sự cô độc ở đỉnh cao. Nhưng Trần Phong đã trải qua nó. Hắn đã từng là kẻ đơn độc trên con đường tu luyện, đã từng không có ai tin tưởng, không ai ủng hộ. Hắn đã quen với việc tự mình đối mặt với tất cả.
“Cô độc ư?” Trần Phong cười khẽ. “Từ khi ta chọn con đường Nghịch Thiên, ta đã chấp nhận sự cô độc. Ta là kẻ chống lại cả vũ trụ, thì lẽ nào lại sợ hãi việc không có ai bên cạnh? Ý chí của ta là bạn đồng hành, khát vọng của ta là ngọn đuốc soi đường.”
Hắn giang hai tay, linh lực trong cơ thể bùng lên như một mặt trời đen, xua tan đi cảm giác trống rỗng. Hắn không chống lại ảo ảnh bằng cách phá hủy nó, mà bằng cách phủ nhận sự tồn tại của nó, bằng cách khẳng định sự tồn tại mạnh mẽ của chính mình. Sự cô độc không thể chạm tới hắn, bởi vì hắn đã biến nó thành một phần của bản thân, một phần của sức mạnh Nghịch Thiên.
Ngay lúc đó, một tiếng rống giận dữ vang lên từ phía xa. Một luồng năng lượng bạo ngược quét tới, xé tan màn sương mù. Một thân ảnh cường tráng lao đến, trên người đầy vết thương, đôi mắt đỏ ngầu mất đi lý trí, như một con thú hoang. Hắn ta không phải ảo ảnh, mà là một tu sĩ khác tham gia đại hội, đã hoàn toàn bị ảo cảnh thao túng, biến thành một kẻ chỉ biết tấn công bất cứ thứ gì nó thấy.
“Chết đi! Tất cả các ngươi đều là ảo ảnh! Chết hết đi!” Tu sĩ kia điên cuồng gầm lên, vung quyền đánh tới Trần Phong. Quyền phong mang theo linh lực hỗn loạn, nhưng vẫn đủ sức mạnh để đánh gục một tu sĩ bình thường.
Trần Phong khẽ lắc đầu. “Đáng tiếc.” Hắn không muốn ra tay với một kẻ đã mất trí, nhưng hắn cũng không thể đứng yên chịu trận. Hắn giơ tay, một luồng Lôi Điện màu tím thẫm bùng nổ, không phải để tấn công, mà để tạo ra một trường lực bao bọc lấy tu sĩ kia. Lôi Điện không mang theo sát khí, nhưng lại có tác dụng trấn áp tinh thần, giúp người ta thanh tỉnh. Đây là một chiêu thức mà hắn đã lĩnh ngộ được từ Tôn Giả Hắc Lôi, mang theo ý chí thuần khiết của Lôi Đạo.
Tu sĩ kia va vào trường lực Lôi Điện, cả người run rẩy dữ dội. Những tia điện tím không ngừng thẩm thấu vào cơ thể hắn, không gây thương tổn vật lý, nhưng lại tác động mạnh mẽ đến thần hồn. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dần dần trở lại bình thường, sự điên loạn giảm bớt, thay vào đó là sự hoảng sợ và bối rối.
“Ta… ta đang ở đâu?” Hắn lẩm bẩm, nhìn xung quanh. Hắn vẫn thấy cảnh tượng hoang tàn, nhưng không còn cảm giác bị ảo ảnh thao túng nữa. Trường lực Lôi Điện của Trần Phong đã tạm thời “thanh lọc” tâm trí hắn.
Trần Phong thu tay lại. “Ngươi đã bị ảo cảnh khống chế. Cẩn thận đi, đừng để những nỗi sợ hãi của mình làm mờ mắt.”
Tu sĩ kia nhìn Trần Phong với ánh mắt phức tạp, vừa có sự kinh hãi, vừa có sự biết ơn. Hắn ta không ngờ trong ảo cảnh đáng sợ này lại có người còn giữ được sự thanh tỉnh và ra tay giúp đỡ.
“Cảm… cảm ơn đạo hữu,” tu sĩ kia lắp bắp. “Đạo hữu là ai? Sao có thể…”
“Ta là Trần Phong,” hắn đáp, giọng bình thản. “Ảo cảnh này không phải vô địch. Nó chỉ lợi dụng những gì chúng ta sợ hãi nhất. Chỉ cần ý chí đủ mạnh, không gì có thể trói buộc được.”
Trần Phong không chờ đợi câu trả lời. Hắn đã nắm bắt được quy luật của ảo cảnh này. Nó không phải là một mê trận chết chóc, mà là một bài kiểm tra ý chí. Những ai không vượt qua được sẽ bị loại bỏ, hoặc thậm chí là bị tâm ma cắn nuốt. Những người vượt qua sẽ được tôi luyện, trở nên mạnh mẽ hơn. Đây chính là bản chất của Vạn Tượng Đại Hội, một sân chơi tàn khốc nơi chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
Hắn nhìn về phía trước, nơi màn sương mù dường như đặc quánh hơn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt ở đó, một thứ gì đó không thuộc về ảo cảnh, mà là một lối thoát, hoặc một thử thách tiếp theo. Con đường Nghịch Thiên của hắn không bao giờ bằng phẳng, và hắn đã sẵn sàng cho mọi chông gai.
“Cái gọi là Thiên Mệnh… cũng chỉ là một loại ảo ảnh lớn hơn mà thôi,” Trần Phong khẽ thì thầm. “Và rồi, ta sẽ phá vỡ nó, từng lớp từng lớp một.”
Hắn bước đi, bóng dáng hòa vào màn sương xám xịt, nhưng ý chí kiên cường và sức mạnh của hắn lại càng thêm rõ nét trong thế giới hoang tàn này. Bước chân hắn vang vọng, như tiếng trống khởi đầu cho một cuộc chiến vĩ đại, một cuộc chiến chống lại cả định mệnh.