Nghịch Thiên
Chương 225
Cảm giác mờ nhạt bao trùm rồi tan biến, như một giấc mộng dài vừa kết thúc. Trần Phong hít thở sâu, lồng ngực căng tràn một luồng khí tức quen thuộc nhưng giờ đây lại mang sắc thái hoàn toàn khác biệt. Hư Vô Chi Địa đã trả hắn về, không phải về nơi hắn từng rời đi, mà là một đỉnh núi cô độc, xung quanh là biển mây cuồn cuộn, phía xa xa là những dãy núi trùng điệp chìm trong sương sớm. Linh khí nơi đây dày đặc hơn hẳn so với những nơi hắn từng đặt chân đến ở tiểu thế giới, nhưng so với sự hỗn độn nguyên thủy trong Hư Vô, nó lại có vẻ tinh khiết và có trật tự đến lạ.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi linh khí luồn lách qua da thịt, thấm sâu vào đan điền. Sự biến đổi không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở cách hắn cảm nhận thế giới. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, như thể một lớp màn che đã được vén lên. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc mang theo hơi thở của vạn vật, tiếng linh thú vọng lại từ thung lũng sâu thẳm, thậm chí là dao động nhỏ nhất của một phiến lá rơi. Đây là sự giác ngộ của một kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của “Đạo”, dù chỉ là một phần rất nhỏ của con đường Nghịch Thiên.
Sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch, công pháp cấm kỵ đã hòa tan vào xương tủy, trở thành một phần bản năng. Giờ đây, hắn không còn cần phải gồng mình để thi triển, mà mỗi cử động, mỗi ý niệm đều mang theo uy lực kinh người. Hư Vô Chi Địa đã luyện hóa hắn, không chỉ về thể xác mà còn về ý chí. Những nỗi sợ hãi, những nghi ngờ cuối cùng đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại sự kiên định sắt đá và khao khát lật đổ mọi định nghĩa về số phận.
Một luồng khí tức vô hình từ hắn tỏa ra, khiến những đám mây gần đó khẽ cuộn xoáy, rồi lại nhanh chóng tan đi. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa ánh sáng trí tuệ và sự lạnh lùng của kẻ đã trải qua sinh tử. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiêu?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Các ngươi rồi sẽ hiểu, cái gọi là Thiên Mệnh, chỉ là một vở kịch do những kẻ yếu hèn tự dựng lên.”
Hắn bước xuống khỏi đỉnh núi, không cần dùng tới phi hành thuật, mà chỉ đơn thuần là bước đi. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng khổng lồ, khiến mặt đất dưới chân hắn rung động nhẹ, như thể đang phải chịu đựng một sức nặng vô hình. Hắn muốn cảm nhận lại mặt đất này, cảm nhận lại cái thế giới mà hắn từng bị ruồng bỏ, từng bị coi là phế vật.
Đi được một quãng, một âm thanh ồn ào truyền đến từ phía thung lũng. Hắn nheo mắt, thu liễm khí tức. Đây là một cơ hội tốt để hắn nắm bắt tình hình của thế giới bên ngoài. Hắn men theo sườn núi, tiến về phía âm thanh. Không lâu sau, một cảnh tượng đập vào mắt hắn.
Dưới thung lũng, một nhóm khoảng mười người đang vây quanh một con linh thú to lớn, thân hình vảy xanh ngọc, sừng cong vút, đang giãy giụa trong đau đớn. Linh thú này có vẻ là một Yêu Hổ cấp bốn, tương đương với tu sĩ cảnh giới Huyền Đan kỳ. Nhóm người kia ăn mặc chỉnh tề, trên ngực áo có thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào, biểu tượng của Hỏa Vân Tông – một trong những tông môn lớn ở khu vực này.
Những tu sĩ Hỏa Vân Tông này đang ra sức tấn công, nhưng có vẻ con Yêu Hổ khá mạnh, đã khiến hai người bị thương. Một nam tử trẻ tuổi, mặt mày kiêu ngạo, tay cầm thanh kiếm lửa, đang ra lệnh lớn. Hắn ta có vẻ là thủ lĩnh của nhóm, tu vi đạt tới Huyền Đan cảnh hậu kỳ.
“Vô dụng!” Nam tử kia quát lớn. “Con Yêu Hổ này đã bị trọng thương, sao các ngươi còn không thể kết liễu nó? Mau lên! Ta không muốn chậm trễ chuyến đi đến Tề Thiên Thành!”
Trần Phong đứng trên cao, quan sát mọi thứ. Hắn nhận ra sự ngạo mạn và thiếu kinh nghiệm của những kẻ này. Con Yêu Hổ tuy bị thương nhưng vẫn có thể phản công dữ dội. Hắn không có ý định can thiệp, nhưng một điều thu hút sự chú ý của hắn: Tề Thiên Thành. Đó là một trong những thành trì lớn nhất đại lục, nơi thường xuyên diễn ra các cuộc tụ họp của các thiên tài và cường giả.
Đúng lúc đó, con Yêu Hổ bất ngờ dồn sức, tung ra một cú vồ cuối cùng, hất văng hai tu sĩ Hỏa Vân Tông khác. Nam tử thủ lĩnh thấy vậy liền nổi giận, thân hình hóa thành một luồng lửa lao tới, định ra đòn kết liễu Yêu Hổ. Nhưng con Yêu Hổ đã nhìn thấu, nó nghiêng mình né tránh, đồng thời quất mạnh cái đuôi đầy gai về phía nam tử. Tốc độ quá nhanh, nam tử kia không kịp phản ứng.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm, một luồng khí tức vô hình chợt lóe lên. Trần Phong, không biết từ lúc nào, đã xuất hiện giữa nam tử và cái đuôi Yêu Hổ. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, bắt lấy cái đuôi đầy gai của Yêu Hổ. Sức mạnh kinh hoàng của Yêu Hổ bị chặn đứng hoàn toàn, như thể nó đang đâm vào một bức tường thép.
Cả nhóm tu sĩ Hỏa Vân Tông và con Yêu Hổ đều sững sờ. Nam tử thủ lĩnh quay đầu nhìn, thấy một thanh niên lạ mặt, dung mạo bình thường nhưng ánh mắt lại sâu thẳm đến khó hiểu. Trần Phong không nói gì, chỉ khẽ siết tay. Một tiếng “rắc” nhẹ vang lên, kèm theo tiếng gầm đau đớn của Yêu Hổ. Cái đuôi của nó đã bị Trần Phong bẻ gãy một cách dễ dàng.
Con Yêu Hổ hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, nằm rạp xuống đất, run rẩy trong sợ hãi. Nó chưa từng gặp phải một kẻ nào có sức mạnh kinh khủng đến vậy. Một chiêu, chỉ một chiêu đã khiến nó hoàn toàn bị khuất phục.
Nam tử thủ lĩnh sững sờ một lúc, rồi khuôn mặt hắn ta biến sắc, từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Hỏa Vân Tông ta?” Hắn ta giơ kiếm lửa lên, ngọn lửa bùng cháy dữ dội. “Ngươi không biết sống chết là gì sao?”
Trần Phong khẽ liếc nhìn hắn ta, ánh mắt bình thản như nhìn một con kiến. “Hỏa Vân Tông?” Hắn lặp lại, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Một tông môn nhỏ bé như các ngươi cũng dám hống hách như vậy sao?”
Lời nói của Trần Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt nam tử thủ lĩnh và những tu sĩ Hỏa Vân Tông khác. Bọn họ vốn đã quen thói kiêu ngạo, chưa từng bị ai coi thường đến vậy. “Ngươi… Ngươi đang tìm chết!” Nam tử kia hét lên, vung kiếm lao tới. Những tu sĩ khác cũng đồng loạt rút binh khí, bao vây Trần Phong.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Khi nam tử kia lao đến gần, hắn chỉ vung tay lên, một luồng khí tức vô hình bùng nổ. Không cần bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú vung tay đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. Nam tử thủ lĩnh bị đánh bay ngược trở lại, máu tươi phun ra từ miệng, thân thể va mạnh vào vách núi, bất tỉnh nhân sự.
Những tu sĩ còn lại sợ hãi đến mức khuôn mặt trắng bệch. Bọn họ chưa từng thấy một cường giả nào có thể đánh bại một Huyền Đan cảnh hậu kỳ chỉ bằng một cú vung tay nhẹ nhàng như vậy. Đây không phải là sự chênh lệch cảnh giới thông thường, mà là sự chênh lệch của những kẻ đứng trên đỉnh cao với những kẻ phàm tục.
Trần Phong nhìn lướt qua những kẻ đang run rẩy. “Ta không có hứng thú với các ngươi. Nhưng nếu muốn sống, hãy trả lời ta.” Hắn dừng lại một chút. “Trong khoảng thời gian gần đây, có tin tức gì đáng chú ý về các Thiên Kiêu hoặc sự kiện lớn nào ở Tề Thiên Thành không?”
Một tu sĩ run rẩy bước ra, lắp bắp trả lời: “Bẩm… bẩm tiền bối… Gần đây Tề Thiên Thành đang tổ chức ‘Vạn Tượng Đại Hội’… quy tụ tất cả Thiên Kiêu trẻ tuổi từ các tông môn lớn… Nghe nói là để chọn ra những người có tư cách tham gia vào ‘Thiên Tuyển Chi Lộ’…”
“Thiên Tuyển Chi Lộ?” Trần Phong nheo mắt. Hắn từng nghe phong thanh về điều này trong những ký ức hỗn độn từ Hư Vô Chi Địa, nhưng chưa bao giờ có thông tin cụ thể.
Tu sĩ kia vội vàng giải thích: “Dạ, đó là con đường dẫn tới Thượng Giới… chỉ những Thiên Kiêu được ‘Thiên’ chọn lựa mới có tư cách bước vào…”
Trần Phong khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt. “Thiên Tuyển Chi Lộ? Chọn lựa bởi ‘Thiên’?” Hắn liếc nhìn nam tử thủ lĩnh Hỏa Vân Tông đang bất tỉnh. “Chỉ những kẻ yếu hèn mới cần được ‘Thiên’ ban phát con đường. Kẻ nghịch Thiên, tự ta sẽ mở ra con đường của chính mình.”
Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ quay người, cất bước đi về phía Tề Thiên Thành. Mục tiêu đã rõ ràng. “Vạn Tượng Đại Hội” và “Thiên Tuyển Chi Lộ” chính là nơi hắn cần đến. Hắn muốn xem, cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là sự chọn lựa của “Thiên”, liệu có thể chống đỡ được sự nghịch chuyển của hắn hay không.
Phía sau hắn, những tu sĩ Hỏa Vân Tông nhìn theo bóng lưng của Trần Phong cho đến khi hắn biến mất khỏi tầm mắt. Họ không biết rằng, một cơn bão mang tên “Nghịch Thiên” đã chính thức đổ bộ lên đại lục, và Tề Thiên Thành, nơi tập trung của những “Thiên Kiêu” tự mãn, sẽ là điểm khởi đầu cho một sự thay đổi rung chuyển cả Vạn Giới.
Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều vững chắc, mang theo một khí thế hoàn toàn khác biệt. Thế giới bên ngoài, nơi các “Thiên Kiêu” đang tung hoành, sắp sửa chứng kiến sự trỗi dậy của một kẻ sẽ lật đổ mọi định nghĩa về “Thiên Mệnh”.