Nghịch Thiên
Chương 220
Trần Phong bước qua cổng đá, không phải là một bước chân vào không gian mở, mà là lao vào một xoáy ốc của sương mù dày đặc. Hắn cảm thấy toàn thân bị kéo căng, một lực hút vô hình bóp nghẹt mọi giác quan, rồi đột ngột buông lỏng. Khi tầm nhìn trở lại, hắn không còn đứng trên quảng trường đông đúc của Thiên Nguyên Thành nữa.
Trước mắt Trần Phong là một khu rừng cổ thụ, nhưng không phải là một khu rừng bình thường. Những thân cây cao vút, cành lá xum xuê, lại mang một màu sắc xám xịt, khô héo như đã chết từ hàng vạn năm trước. Linh khí trong không khí đặc quánh, nhưng lại không phải là linh khí thuần túy, mà pha lẫn một loại tử khí u ám, nặng nề, khiến người ta có cảm giác ớn lạnh đến tận xương tủy.
Dưới chân hắn là lớp đất đá vụn nát, xen lẫn những bộ xương đã mục ruỗng, không rõ là của loài sinh vật nào. Im lặng bao trùm khắp nơi, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá khô khốc, nghe như tiếng ai oán than thở từ cõi chết. Bầu trời phía trên cũng bị một tầng sương mù màu tro bao phủ, không thấy ánh mặt trời, chỉ có một luồng sáng mờ ảo, yếu ớt len lỏi xuống, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, u ám.
“Cổ Mộ Chi Địa… quả nhiên là một nơi chết chóc.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác. Hắn không vội vàng hành động, mà đứng yên tại chỗ, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng khí đang lưu chuyển trong không gian này. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền của mình trở nên hoạt bát hơn, như thể đang bị kích thích bởi sự hỗn loạn của linh khí xung quanh. Đây là dấu hiệu tốt, cho thấy vật phẩm nghịch thiên trong cơ thể hắn đang âm thầm hoạt động.
Hắn nhắm mắt lại, thần thức khuếch tán ra xung quanh. Cảm giác đầu tiên là sự rộng lớn vô tận, như thể hắn đang đứng trong một thế giới khác hoàn toàn. Thứ hai là sự nhiễu loạn. Thần thức của hắn bị một lực lượng vô hình nào đó cản trở, chỉ có thể lan rộng trong một phạm vi giới hạn, không thể dò xét quá xa. Điều này có nghĩa là mọi nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào, không báo trước.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Trần Phong không quay đầu, chỉ nhếch mép cười lạnh. “Ẩn mình không tệ, nhưng không đủ để qua mắt ta.”
Một bóng người từ trong tán cây xám xịt nhảy ra, mang theo một luồng hàn khí sắc bén. Hắn ta là một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt lộ vẻ tham lam và hung ác. Y phục của hắn ta dính đầy bụi bẩn và vết máu khô, hiển nhiên đã trải qua không ít trận chiến. Trên tay hắn ta là một thanh đoản đao màu đen, lưỡi đao tỏa ra ánh sáng âm u.
“Ngươi có vẻ bình tĩnh quá mức, tiểu tử.” Tu sĩ gầy gò cười khẩy, giọng nói khàn đặc. “Linh lực của ngươi không mạnh lắm, nhưng ngươi lại có thể phát hiện ra ta. Có vẻ cũng có chút bản lĩnh.”
Trần Phong chậm rãi quay người, ánh mắt bình thản nhìn đối phương. “Ngươi muốn gì?”
“Muốn gì ư?” Tu sĩ gầy gò cười phá lên, tiếng cười khô khốc vang vọng trong khu rừng chết. “Đương nhiên là muốn linh thạch và bảo vật trên người ngươi rồi! Cổ Mộ Chi Địa này là nơi cá lớn nuốt cá bé. Ngươi một mình lẻ loi, lại có vẻ không có lai lịch gì. Chẳng lẽ ngươi nghĩ mình có thể giữ được đồ tốt sao?”
Trần Phong khẽ lắc đầu. “Ngươi chọn sai đối tượng rồi.”
Không đợi đối phương phản ứng, Trần Phong tung ra một chưởng. Một luồng linh lực cuồn cuộn, mang theo khí thế mãnh liệt, lao thẳng tới. Hắn không cần phải che giấu thực lực trong một nơi như thế này. Sức mạnh là ngôn ngữ duy nhất.
Tu sĩ gầy gò không ngờ Trần Phong lại ra tay nhanh đến vậy, lại còn không nói một lời. Hắn ta vội vàng giơ đoản đao lên đỡ, đồng thời kích hoạt một tấm lá chắn linh lực màu xanh nhạt. “Hừ, đồ ngông cuồng!”
Ầm!
Lực lượng từ chưởng của Trần Phong va chạm với đoản đao và lá chắn, tạo ra một tiếng nổ lớn. Lá chắn linh lực vỡ tan như pha lê, đoản đao màu đen bị đánh bay khỏi tay tu sĩ gầy gò, cắm sâu vào thân cây phía sau. Bản thân tu sĩ gầy gò bị một luồng xung lực mạnh mẽ đánh bay về phía sau, đập vào một gốc cây cổ thụ lớn, hộc ra một ngụm máu tươi.
Hắn ta trợn tròn mắt nhìn Trần Phong, vẻ tham lam lúc trước đã bị thay thế bằng sự kinh hoàng tột độ. “Ngươi… ngươi là ai? Sao có thể mạnh như vậy?!”
Trần Phong không trả lời. Hắn bước tới, thu lấy chiếc nhẫn trữ vật trên tay tu sĩ gầy gò. Thần thức quét qua, bên trong không có gì đáng giá ngoài một ít linh thạch hạ phẩm và vài món đan dược cấp thấp. Hắn khẽ nhíu mày, có vẻ như kẻ này cũng chỉ là một tu sĩ cấp thấp, không có gì đặc biệt.
“Ngươi… ngươi không thể giết ta! Ta là người của Cửu Phong Môn!” Tu sĩ gầy gò hoảng sợ kêu lên.
“Cửu Phong Môn?” Trần Phong nhếch mép. “Nghe không quen.”
Hắn không có ý định giết người này, ít nhất là lúc này. Mục đích của hắn là thăm dò Cổ Mộ Chi Địa, không phải gây thù chuốc oán vô cớ với những thế lực không liên quan. Hắn chỉ cần một bài học cho kẻ dám động đến mình.
Trần Phong ném trả chiếc nhẫn trữ vật về phía tu sĩ gầy gò, nhưng đã lấy đi một nửa số linh thạch bên trong. “Đây là phí giáo huấn. Lần sau, nhớ nhìn rõ đối tượng trước khi ra tay.”
Nói xong, Trần Phong quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại vẻ mặt kinh ngạc và phẫn nộ của tu sĩ gầy gò. Hắn biết, một bài học như vậy sẽ đủ để kẻ đó không dám bén mảng đến gần hắn trong Cổ Mộ Chi Địa này nữa.
Hắn tiếp tục đi sâu vào khu rừng chết chóc, mỗi bước chân đều cẩn trọng nhưng không hề do dự. Càng đi sâu, không khí càng trở nên âm u và nặng nề hơn. Những thân cây xám xịt dần nhường chỗ cho những công trình đá đổ nát, những bức tường đá rêu phong sừng sững giữa rừng cây, những cột trụ điêu khắc cổ xưa đã bị thời gian bào mòn.
Đây là tàn tích của một nền văn minh cổ đại, một nơi đã từng rực rỡ nhưng giờ chỉ còn là một đống hoang tàn. Trần Phong nhận ra, đây không chỉ là một khu rừng, mà là một thành phố cổ đã bị chôn vùi, hoặc một khu vực nào đó có ý nghĩa đặc biệt trong quá khứ.
Đột nhiên, hắn dừng lại. Phía trước, trên một phiến đá lớn đã đổ, có khắc một vài ký tự cổ xưa, tỏa ra một luồng linh lực yếu ớt. Trần Phong tiến lại gần, dùng thần thức chạm vào những ký tự đó. Chúng không phải là văn tự thông thường, mà là một dạng phù văn cổ, chứa đựng những ý nghĩa sâu xa về Đạo và quy luật vũ trụ.
Hắn tập trung tinh thần, cố gắng giải mã. Những phù văn này phức tạp hơn nhiều so với bất kỳ loại công pháp hay trận pháp nào hắn từng tiếp xúc. Nhưng với sự trợ giúp của vật phẩm nghịch thiên trong cơ thể, một luồng ánh sáng mờ ảo bỗng lóe lên trong tâm trí hắn, giúp hắn nhận ra vài từ ngữ rời rạc.
“…Thiên Mệnh… Hư Vô… Luân Hồi… Tổ Địa…”
Trần Phong nhíu mày. Những từ ngữ này quá mơ hồ, nhưng lại gợi cho hắn một cảm giác quen thuộc. Thiên Mệnh. Đây chính là thứ hắn muốn thách thức. Hư Vô và Luân Hồi, có lẽ liên quan đến những cảnh giới cao hơn, hoặc bí mật của Cổ Mộ Chi Địa này.
Tổ Địa. Từ này khiến hắn đặc biệt chú ý. Liệu đây có phải là nơi chôn cất một vị cường giả cổ xưa, hay là nơi bắt nguồn của một thế lực nào đó? Hay thậm chí, là nơi khai sinh ra khái niệm “Thiên Mệnh” mà các “Thiên Kiêu” đang mang?
Hắn tiếp tục quan sát kỹ phiến đá. Bên cạnh những phù văn, có một hình vẽ mờ nhạt, dường như là một con đường, một mê cung rối rắm, và ở trung tâm mê cung đó là một điểm sáng. Điều này có vẻ như là một bản đồ, hoặc ít nhất là một gợi ý về cấu trúc của Cổ Mộ Chi Địa.
Trần Phong khẽ hít một hơi. Cổ Mộ Chi Địa này ẩn chứa quá nhiều bí mật. Không chỉ là nơi để các “Thiên Kiêu” tranh giành cơ duyên, mà còn là một kho tàng của những kiến thức cổ xưa, có thể liên quan đến bản chất của “Thiên Đạo” và “Thiên Mệnh”. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ, cổ xưa, không kém phần uy nghiêm đang tồn tại sâu trong lòng đất, như một trái tim đang đập nhịp đập cuối cùng.
Ánh mắt Trần Phong trở nên kiên định. Những “Thiên Kiêu” kia có lẽ chỉ đang tìm kiếm bảo vật và công pháp để tăng cường sức mạnh, để củng cố “Thiên Mệnh” của họ. Nhưng hắn thì khác. Hắn đến đây không chỉ để đoạt lấy cơ duyên, mà còn để tìm kiếm chân tướng, để hiểu rõ hơn về cái gọi là “Thiên” đang thao túng số phận của Vạn Vật.
Hắn biết, con đường này sẽ đầy rẫy chông gai và nguy hiểm. Những kẻ được gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” sẽ không dễ dàng bỏ qua một “dị số” như hắn. Nhưng chính vì thế, hắn càng thêm hưng phấn. Mỗi lần vượt qua một thử thách, mỗi lần đánh bại một “Thiên Kiêu”, đó không chỉ là sự khẳng định sức mạnh cá nhân, mà còn là một lời tuyên chiến trực tiếp với cái gọi là “Thiên Mệnh” tối thượng.
Bản đồ phù văn trên phiến đá dù mờ nhạt, nhưng lại mở ra một hướng đi mới. Trần Phong cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn đang dẫn dắt hắn, như thể Cổ Mộ Chi Địa này đang tự nguyện hé lộ những bí mật sâu kín nhất cho hắn, một kẻ “Nghịch Thiên”.
Hắn không do dự, quyết đoán đi theo hướng mà phiến đá gợi ý, bước chân vững chãi tiến vào sâu hơn trong tàn tích cổ xưa. Phía trước hắn, những tàn tích kiến trúc dần trở nên rõ ràng hơn, những con đường mòn phủ đầy rêu phong uốn lượn vào những khu vực bí ẩn. Hắn có thể cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn, cả sống lẫn chết, đang ẩn chứa đâu đó. Những “Thiên Kiêu” khác chắc chắn cũng đã đến, và có lẽ đã khám phá được những bí mật đầu tiên của nơi này.
Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức tử vong và cổ xưa đang hòa quyện vào linh hồn mình. “Cổ Mộ Chi Địa… Thiên Mệnh Chi Tử… Tất cả hãy chờ xem. Ai mới là kẻ nắm giữ vận mệnh thật sự.”
Hắn tiến vào một hành lang đá đổ nát, ánh sáng càng trở nên mờ ảo. Những bức tường đá hai bên khắc đầy những hình vẽ kỳ lạ, không phải là cảnh sinh hoạt mà là những trận chiến khốc liệt, những sinh vật khổng lồ giao tranh với những bóng người mang hào quang rực rỡ. Đây không chỉ là một ngôi mộ, mà là một di tích lịch sử, một cuốn sách đá kể về những câu chuyện đã bị lãng quên của Thiên Nguyên Đại Lục, và có lẽ, cả những bí mật liên quan đến “Thiên” mà không ai dám nhắc tới.
Trần Phong biết, hành trình thực sự của hắn, cuộc khởi nghịch dòng chảy định mệnh, chỉ vừa mới bắt đầu.