Nghịch Thiên
Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:24:18 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt, thần thức như những xúc tu vô hình, lặng lẽ len lỏi qua từng ngóc ngách của Vạn Tượng Sơn. Không khí nơi đây mang một cảm giác khác hẳn so với tiểu thế giới phàm nhân hắn từng biết. Linh khí không chỉ dồi dào hơn mà còn tinh khiết, mang theo một sự cổ xưa, ẩn chứa những bí mật đã bị phong ấn qua hàng vạn năm. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong các đỉnh núi cao ngất, những tông môn sừng sững, và cả những khu vực cấm địa đầy rẫy nguy hiểm.

Hắn không vội vàng. Sức mạnh của hắn hiện tại đã đủ để tự bảo vệ mình ở một mức độ nhất định, nhưng để thực sự “Nghịch Thiên”, hắn cần phải hiểu rõ hơn về “Thiên” của thế giới này. Những “Thiên Kiêu” mà hắn vừa nghe nhắc đến không chỉ là những kẻ có tư chất vượt trội, mà còn là những người được vũ trụ này ưu ái, được ban cho một “thiên mệnh” đặc biệt. Trần Phong ghét bỏ cái khái niệm đó. Định mệnh, ưu ái, lựa chọn… tất cả đều là xiềng xích.

Đột nhiên, thần thức của Trần Phong khẽ rung động. Từ một thung lũng sâu hun hút cách đó không xa, một luồng năng lượng kỳ lạ bùng phát, không phải linh khí, mà là một loại dao động nguyên tố cực kỳ hiếm gặp. Đó là… Hỏa Diễm Nguyên Thạch! Và không chỉ một, mà là một mạch khoáng nhỏ. Nơi đây linh khí đã đủ tinh khiết để hình thành loại nguyên thạch này ư? Hay có một dị tượng nào đó?

Kèm theo luồng dao động đó là sự xuất hiện của vài đạo khí tức cường đại, mang theo vẻ kiêu ngạo không che giấu. Chúng đang lao thẳng về phía thung lũng. Rõ ràng, chúng cũng phát hiện ra dị tượng này.

Trần Phong mở mắt. Đôi đồng tử đen láy lướt qua vẻ lạnh lùng. Cơ hội đã đến. Hắn không định tìm rắc rối, nhưng nếu rắc rối tự tìm đến hắn, hắn cũng không ngại ngần. Hắn không muốn nghỉ ngơi, không muốn ngồi chờ. Hắn muốn hành động, muốn chứng minh giá trị của mình.

Hắn không ẩn mình, cũng không vội vàng lao đi như những kẻ khác. Trần Phong bước từng bước thong thả, nhưng mỗi bước chân đều rút ngắn khoảng cách một cách khó tin. Hắn sử dụng một loại thân pháp độc đáo, hòa mình vào không khí, khiến những kẻ có thần thức yếu hơn khó lòng phát hiện. Chỉ trong vài nhịp thở, hắn đã đến gần thung lũng. Từ trên cao nhìn xuống, hắn thấy một cảnh tượng quen thuộc.

Dưới đáy thung lũng, một nhóm tu sĩ trẻ đang vây quanh một khe nứt dưới lòng đất, nơi những đốm lửa màu đỏ cam đang lập lòe phát ra ánh sáng ấm áp. Hỏa Diễm Nguyên Thạch. Chúng đang hưng phấn bàn tán, dường như vừa phát hiện ra mạch khoáng này.

Nhưng niềm vui của họ không kéo dài. Từ phía chân trời, ba đạo quang mang rực rỡ lao tới, hạ xuống cách nhóm tu sĩ kia không xa. Ba người này, khí tức hùng hậu, y phục hoa lệ, trên ngực áo thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào – biểu tượng của Hỏa Vân Tông, một trong những đại tông môn đứng đầu Đại Lục Vạn Tượng. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi mặt mũi tuấn tú, khí chất ngạo mạn, đôi mắt sắc bén quét qua nhóm tu sĩ dưới thung lũng, ánh mắt lộ rõ sự khinh thường.

“Ồ, xem ra nơi đây đã có ‘chủ’ rồi à?” Nam tử Hỏa Vân Tông cười khẩy, giọng nói mang theo sự mỉa mai rõ rệt. “Nhưng thật đáng tiếc, nơi này… từ giờ sẽ thuộc về Hỏa Vân Tông chúng ta.”

Nhóm tu sĩ trẻ kia lập tức biến sắc. Một người trong số họ, có vẻ là thủ lĩnh, tiến lên một bước, sắc mặt khó coi: “Vị huynh đài này, mạch khoáng này là do chúng tôi phát hiện trước. Dựa theo quy tắc của Vạn Tượng Sơn, ai phát hiện trước sẽ có quyền khai thác!”

Nam tử Hỏa Vân Tông bật cười lớn, như thể vừa nghe được điều gì đó nực cười nhất trên đời. “Quy tắc? Ở Vạn Tượng Sơn này, quy tắc là do kẻ mạnh đặt ra. Các ngươi là ai? Dám so với Hỏa Vân Tông chúng ta sao?” Hắn không nói nhiều, chỉ phất tay áo, một luồng Hỏa Linh Lực cuồng bạo bắn thẳng về phía nhóm tu sĩ kia.

Nhóm tu sĩ kia vội vàng phòng ngự, nhưng Hỏa Linh Lực của đối phương quá mạnh mẽ. Ba người ngã nhào, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Kẻ thủ lĩnh nghiến răng, đứng dậy khó khăn: “Các ngươi… ỷ thế hiếp người!”

“Hiếp người thì sao? Kẻ yếu thì phải chịu đựng, đó là quy tắc của Đại Lục Vạn Tượng này.” Nam tử Hỏa Vân Tông lạnh lùng nói, ánh mắt lộ ra sát ý. “Cút đi, hoặc là chết ở đây!”

Trần Phong đứng trên vách đá, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi hắn. “Kẻ yếu thì phải chịu đựng”? “Quy tắc của Đại Lục Vạn Tượng”? Hắn đã nghe quá nhiều những lời như vậy. Hắn, một kẻ từng bị coi là phế vật, bị ruồng bỏ, chính là kẻ yếu nhất trong mắt nhiều người. Nhưng hắn chưa bao giờ chịu đựng.

Hắn không thích những kẻ ỷ thế hiếp yếu, càng không thích những kẻ tự cho mình là “Thiên Mệnh Chi Tử” có quyền định đoạt số phận người khác. Hắn bước xuống, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí trong thung lũng như đặc quánh lại.

Cả hai nhóm tu sĩ đều cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Nam tử Hỏa Vân Tông cau mày, quay đầu lại. Hắn thấy một thanh niên bình thường, không quá nổi bật về ngoại hình, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến rợn người. Áo quần của Trần Phong cũng không hề có biểu tượng của bất kỳ tông môn lớn nào, điều này khiến nam tử Hỏa Vân Tông coi thường.

“Ngươi là ai? Dám lén lút rình mò ở đây?” Hắn quát lên, giọng điệu đầy vẻ bề trên.

Trần Phong không trả lời. Hắn bước thẳng tới nhóm tu sĩ bị thương, lấy ra vài viên đan dược phục hồi, đặt vào tay kẻ thủ lĩnh: “Dùng đi. Ngươi không cần phải chịu đựng.”

Hành động của Trần Phong khiến tất cả ngạc nhiên. Kẻ thủ lĩnh run rẩy nhìn Trần Phong, rồi nhìn đan dược trong tay. Đó là những viên đan dược phẩm cấp cao, cực kỳ quý giá, không phải loại mà một tán tu bình thường có thể sở hữu.

Nam tử Hỏa Vân Tông tức giận cười phá lên: “Ha ha ha! Một kẻ không biết từ đâu chui ra, lại dám ra vẻ anh hùng? Ngươi nghĩ mình là ai? Một tên phế vật không có tông môn, không có thế lực, lại dám xen vào chuyện của Hỏa Vân Tông ta sao?”

Trần Phong quay đầu lại, đôi mắt lạnh lẽo khóa chặt nam tử Hỏa Vân Tông. “Phế vật? Không có tông môn? Ngươi nói đúng. Ta chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ. Nhưng chính kẻ bị ruồng bỏ này sẽ dạy cho ngươi biết, thế nào là sự phẫn nộ của một kẻ dám Nghịch Thiên.”

Hắn vừa dứt lời, một luồng khí tức bàng bạc từ trong cơ thể hắn bùng nổ. Không phải Hỏa Linh Lực, không phải Kim Linh Lực, mà là một loại năng lượng hỗn độn, nguyên thủy, mang theo sự áp bức của vạn vật khởi thủy. Luồng khí tức này không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng bá đạo, trực tiếp nghiền ép tinh thần của ba tu sĩ Hỏa Vân Tông.

Nam tử Hỏa Vân Tông và đồng bọn lập tức biến sắc. Chúng không thể tin nổi vào mắt mình. Khí tức này… quá mạnh! Mạnh đến mức vượt xa cấp bậc của chúng. Hắn không phải là một tán tu bình thường! Khí tức này cũng không phải là linh lực thông thường mà chúng từng biết.

“Ngươi… ngươi là ai?” Nam tử Hỏa Vân Tông lắp bắp hỏi, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.

Trần Phong không trả lời. Hắn giơ tay, một luồng Hỗn Độn Linh Lực cuộn trào, biến thành một bàn tay khổng lồ màu xám tro, trực tiếp tóm lấy nam tử Hỏa Vân Tông. Bàn tay đó không hề có vẻ chói lọi hay rực rỡ, nhưng lại mang theo một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.

Nam tử Hỏa Vân Tông hoảng sợ gào lên, cố gắng giãy giụa, thi triển Hỏa Linh Lực để phản kháng. Nhưng tất cả đều vô dụng. Hỏa Linh Lực của hắn vừa chạm vào bàn tay Hỗn Độn kia liền bị nuốt chửng, tiêu biến không dấu vết. Hắn cảm thấy một lực lượng khổng lồ đang bóp nát xương cốt mình, linh hồn như muốn bị xé toạc.

“Ngươi… dám động vào người của Hỏa Vân Tông ta ư?!” Hắn gào thét trong đau đớn, hy vọng tên tông môn sẽ khiến Trần Phong chùn bước.

Trần Phong nhếch mép: “Hỏa Vân Tông? Ta chưa bao giờ quan tâm. Ngươi nói kẻ yếu phải chịu đựng? Vậy thì hôm nay, Hỏa Vân Tông của ngươi sẽ phải chịu đựng.”

Hắn không giết chết đối phương. Hắn chỉ nhẹ nhàng bóp nát đan điền của nam tử Hỏa Vân Tông, phá hủy toàn bộ tu vi của hắn. Sau đó, hắn ném kẻ phế nhân đó xuống đất như ném một món đồ bỏ đi. Hai tu sĩ Hỏa Vân Tông còn lại run rẩy như cầy sấy, không dám nhúc nhích. Chúng vừa chứng kiến thủ lĩnh của mình, một “Thiên Kiêu” của Hỏa Vân Tông, bị phế bỏ tu vi chỉ trong nháy mắt.

Trần Phong liếc nhìn hai kẻ còn lại: “Cút. Nói với tông môn của các ngươi, ta tên Trần Phong. Nếu muốn báo thù, cứ đến tìm ta.”

Hai tu sĩ Hỏa Vân Tông vội vàng vác thủ lĩnh bị phế, ba chân bốn cẳng biến mất khỏi thung lũng, vẻ mặt hoảng loạn tột độ. Chúng không dám quay đầu lại, chỉ muốn chạy thật xa khỏi kẻ đáng sợ này.

Nhóm tu sĩ trẻ tuổi kia đứng chết lặng. Họ không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một kẻ lạ mặt, xuất hiện như một bóng ma, chỉ bằng vài câu nói và một đòn duy nhất đã phế bỏ một “Thiên Kiêu” của Hỏa Vân Tông, và còn ngang nhiên xưng tên, khiêu chiến toàn bộ tông môn. Đây là sự điên rồ, hay là sự tự tin tuyệt đối?

Trần Phong không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của họ. Hắn quay người, đi về phía khe nứt dưới lòng đất, nơi Hỏa Diễm Nguyên Thạch đang lập lòe. “Mạch khoáng này, ta nhận. Các ngươi có thể khai thác phần còn lại sau khi ta đi.”

Kẻ thủ lĩnh nhóm tu sĩ trẻ vội vàng cúi đầu: “Đa tạ ân nhân! Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu giúp! Chúng tôi không dám tranh chấp với ân nhân.”

Trần Phong chỉ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn bắt đầu hấp thu năng lượng từ mạch Hỏa Diễm Nguyên Thạch, khiến cả khe nứt rung chuyển. Hỏa Diễm Nguyên Thạch tinh khiết bị Hỗn Độn Linh Lực của hắn nuốt chửng, chuyển hóa thành năng lượng thô sơ nhất, mạnh mẽ nhất, rót vào đan điền. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang tăng lên nhanh chóng, một sự bổ sung hoàn hảo cho công pháp Nghịch Thiên của hắn.

Vụ việc tại thung lũng Hỏa Diễm Nguyên Thạch nhanh chóng lan truyền khắp Vạn Tượng Sơn, và từ đó, lan ra toàn bộ Đại Lục Vạn Tượng. Tên Trần Phong, một cái tên lạ lẫm, bỗng nhiên trở thành tâm điểm bàn tán. Hắn không chỉ phế bỏ một “Thiên Kiêu” của Hỏa Vân Tông, mà còn công khai khiêu chiến tông môn này. Đây là hành động của một kẻ điên rồ, hay là sự xuất hiện của một “dị số” thực sự, một kẻ dám Nghịch Thiên, phá vỡ mọi quy tắc và trật tự đã được định sẵn?

Trần Phong không quan tâm đến những lời đồn đại. Hắn chỉ biết, ngọn núi lửa trong lòng hắn đã bắt đầu bùng cháy. Vạn Tượng Sơn này, và cả Đại Lục Vạn Tượng này, sẽ sớm biết thế nào là sự phẫn nộ của một kẻ bị ruồng bỏ, thế nào là sức mạnh của một kẻ dám Nghịch Thiên.

Hắn vẫn đứng đó, hấp thu năng lượng, nhưng ánh mắt đã hướng xa hơn, về phía những đỉnh núi cao nhất, nơi những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự đang ẩn mình. Trận chiến đầu tiên chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ từng bước lật đổ mọi thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8