Nghịch Thiên
Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:23:21 | Lượt xem: 5

Trần Phong hít một hơi thật sâu, luồng linh khí nồng đậm tràn vào phế phủ, thanh lọc từng mạch máu, từng tế bào. Cảm giác này không thể nào sánh được với sự khan hiếm linh khí ở tiểu thế giới kia. Đại Lục Vạn Tượng, quả nhiên không hổ danh là nơi tụ tập linh mạch của vô số tinh cầu. Cuộc chạm trán nhỏ vừa rồi, với mấy tên tu sĩ cảnh giới Linh Hải sơ kỳ cố gắng dò xét hắn, chỉ là một màn kịch dạo đầu đúng như hắn dự đoán. Chúng không đủ tư cách để khiến hắn lộ ra chút thực lực nào, và cũng không đáng để hắn hao phí tâm tư. Hắn đã nhẹ nhàng dùng một chút thủ đoạn ẩn nấp mà không cần ra tay, khiến chúng tự bỏ đi vì không phát hiện được gì.

Hắn ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, những đám mây trôi lững lờ còn mang theo chút khí tức của linh nguyên. Phía xa xa, những ngọn núi hùng vĩ vươn cao, đỉnh núi ẩn hiện trong mây mù, tạo nên một khung cảnh tráng lệ mà thế giới cũ của hắn chưa từng có. Đây mới chính là sân khấu thực sự, nơi hắn sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, một huyền thoại mang tên “Nghịch Thiên”.

Trần Phong không vội vã. Hắn biết, ở một nơi xa lạ như thế này, thông tin là thứ quý giá nhất. Hắn cần tìm hiểu về các thế lực, quy tắc, và đặc biệt là những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà la bàn cốt truyện đã nhắc đến. Hắn muốn biết, cái gọi là “Thiên Mệnh” đó rốt cuộc là thứ gì, và những kẻ được “Thiên” lựa chọn có gì đặc biệt.

Hắn bắt đầu di chuyển, không đi theo con đường lớn mà luồn lách qua những khu rừng rậm rạp. Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm mà còn mang theo một sự thuần khiết lạ thường, giúp việc tu luyện của hắn tiến triển nhanh chóng hơn bao giờ hết. Từng bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như hòa mình vào thiên nhiên, tránh né mọi sự chú ý không cần thiết. Đan điền đã được phục hồi, và công pháp “Nghịch Thiên Quyết” đang vận hành không ngừng, hấp thụ linh khí, chuyển hóa thành sức mạnh bàng bạc.

Sau khoảng nửa ngày di chuyển, một âm thanh ồn ào từ phía trước thu hút sự chú ý của Trần Phong. Hắn ẩn mình sau một tảng đá lớn, phóng ra thần thức cẩn trọng dò xét. Đó là một nhóm khoảng mười tu sĩ, đang vây quanh một con yêu thú khổng lồ với bộ lông xanh biếc và đôi sừng nhọn hoắt. Con yêu thú này có vẻ ngoài hung tợn, nhưng thực lực của nó chỉ ngang tầm với tu sĩ Linh Hải sơ kỳ, không quá mạnh. Điều đáng chú ý là nhóm tu sĩ kia.

Họ mặc những bộ y phục màu xanh lam thêu hình ngọn núi, rõ ràng là đệ tử của một tông môn nào đó. Cảnh giới của bọn họ dao động từ Luyện Khí đỉnh phong đến Linh Hải trung kỳ, nhưng kỹ thuật phối hợp và chiêu thức của họ lại vô cùng tinh xảo, linh hoạt. Trần Phong nhận ra, dù cảnh giới không quá cao, nhưng sự tinh luyện trong tu luyện của họ đã vượt xa những gì hắn từng thấy ở tiểu thế giới. Mỗi chiêu thức đều mang theo một đạo vận nhỏ, dù yếu ớt nhưng lại kết nối với nhau một cách hoàn hảo.

“Sư huynh, con Hổ Lân Thú này thật khó nhằn! Cứ tiếp tục thế này, sợ là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ trước hoàng hôn!” một đệ tử trẻ tuổi kêu lên, mồ hôi đầm đìa.

Một nam tử tuấn tú, đứng đầu nhóm, mỉm cười trấn an: “Đừng lo, chỉ là một con yêu thú cấp hai mà thôi. Chúng ta phải rèn luyện sự phối hợp. Nhớ kỹ lời sư tôn, tu luyện không chỉ dựa vào cảnh giới mà còn là sự thấu hiểu Đạo. Huống hồ, nếu chúng ta không thể giải quyết được con yêu thú nhỏ bé này, làm sao có thể tranh giành cơ duyên ở Vạn Tượng Sơn sắp tới?”

Lời nói của hắn khiến Trần Phong khẽ động. Vạn Tượng Sơn? Cơ duyên? Hắn tiếp tục lắng nghe.

Một nữ đệ tử khác lên tiếng, giọng điệu có chút ngưỡng mộ: “Sư huynh nói đúng. Nhưng mà, nghe nói lần này Vạn Tượng Sơn sẽ có không ít Thiên Kiêu đến từ các đại tông môn. Ngay cả vị thiếu chủ của Tinh Thần Điện, Tống Thiên Vũ, người được mệnh danh là Thiên Mệnh Chi Tử của Đại Lục Vạn Tượng, cũng sẽ tham gia. Chúng ta làm sao có thể cạnh tranh được?”

“Thiên Mệnh Chi Tử?” Trần Phong thầm nhẩm lại cái tên đó trong đầu, trong lòng dâng lên một tia hứng thú mãnh liệt. Hắn đã nghe nói về khái niệm này, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy một cái tên cụ thể. Tống Thiên Vũ, thiếu chủ Tinh Thần Điện. Có vẻ như đây sẽ là đối tượng đầu tiên mà hắn cần phải “nghịch” trong thế giới này.

Nam tử tuấn tú cười khẩy: “Thiên Mệnh Chi Tử thì sao? Hắn có được Thiên Mệnh chiếu cố, chúng ta có sự nỗ lực và ý chí kiên cường. Thiên Mệnh có thể ban cho hắn tài năng, nhưng không thể ban cho hắn tất cả. Chỉ cần chúng ta nắm bắt được một phần nhỏ cơ duyên ở Vạn Tượng Sơn, cũng đủ để thay đổi vận mệnh rồi. Nghe nói, Vạn Tượng Sơn lần này xuất hiện một loại linh quả ngàn năm, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới Linh Hải lên Linh Đan mà không gặp bất kỳ chướng ngại nào.”

Thông tin này khiến Trần Phong nheo mắt. Linh quả ngàn năm, đột phá Linh Hải lên Linh Đan. Đây chính là thứ hắn cần! Hắn vừa mới đặt chân đến đây, cần phải nhanh chóng củng cố nền tảng tu vi, thích nghi với quy tắc của Đại Lục Vạn Tượng. Một loại linh quả như vậy có thể giúp hắn tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Nhóm đệ tử cuối cùng cũng hạ gục con Hổ Lân Thú sau một hồi phối hợp vật lộn. Họ thu thập tài liệu, sau đó bàn tán rôm rả về Vạn Tượng Sơn, về Tống Thiên Vũ, và cả những tin đồn về các Thiên Kiêu khác. Trần Phong lặng lẽ ghi nhớ tất cả những thông tin đó.

Sau khi nhóm người rời đi, Trần Phong mới từ chỗ ẩn nấp bước ra. Hắn nhìn về hướng mà bọn họ vừa đề cập, hướng Vạn Tượng Sơn. Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi hắn.

“Thiên Mệnh Chi Tử, Tống Thiên Vũ sao? Nghe có vẻ thú vị đấy.” Trần Phong lẩm bẩm. “Ta không tin vào cái gọi là Thiên Mệnh. Nếu Thiên Đạo có thể sắp đặt vận mệnh của kẻ khác, vậy ta sẽ là kẻ lật đổ mọi sắp đặt đó. Ngươi được Thiên ban phước, vậy ta sẽ đoạt lấy phước lành đó từ tay ngươi. Ngươi là ngôi sao sáng nhất, vậy ta sẽ là hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng.”

Ý chí Nghịch Thiên trong lòng hắn bùng cháy dữ dội. Hắn không còn là Trần Phong yếu đuối của quá khứ, không còn là phế vật bị ruồng bỏ. Hắn là một dị số, một kẻ được sinh ra để thách thức mọi quy tắc, mọi định luật. Đại Lục Vạn Tượng này, chỉ là điểm khởi đầu cho hành trình Nghịch Thiên của hắn. Những Thiên Kiêu, những kẻ mang danh Thiên Mệnh, sẽ sớm nhận ra rằng, sự xuất hiện của hắn chính là báo hiệu cho một cơn bão táp sắp ập đến, một cơn bão đủ sức lật đổ cả trời xanh.

Trần Phong quyết định. Hắn sẽ đến Vạn Tượng Sơn. Ở đó, hắn không chỉ tìm kiếm linh quả để đột phá, mà còn là cơ hội để hắn đo lường sức mạnh của bản thân so với các Thiên Kiêu khác, để hắn chính thức tuyên chiến với cái gọi là “Thiên Mệnh”.

Hắn phóng người bay đi, tốc độ nhanh như một tia chớp xé toạc không khí. Mục tiêu đã rõ ràng, con đường đã được định hình. Đại Lục Vạn Tượng, hãy chuẩn bị đón nhận sự xuất hiện của một kẻ nghịch thiên thực sự!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8