Nghịch Thiên
Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:20:56 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước chân vào sâu hơn trong hành lang đá, mỗi bước đi đều vang vọng một tiếng động trầm đục, như thể cả khối kiến trúc cổ xưa này đang chờ đợi khoảnh khắc hắn xuất hiện. Tiếng gọi từ sâu thẳm không còn là một làn sóng mơ hồ, mà đã trở nên rõ ràng hơn, như một nhịp đập của trái tim khổng lồ, một nhịp đập đã ngủ yên hàng vạn năm giờ đang dần thức tỉnh.

Linh khí trong hành lang không hề dồi dào, thậm chí còn có vẻ khô cằn, nhưng lại chứa đựng một loại áp lực vô hình, nặng nề đến mức ngay cả một cường giả Nguyên Anh cảnh cũng phải cảm thấy khó thở. Áp lực đó không phải đến từ linh lực thuần túy, mà là từ một loại khí tức cổ xưa, mang theo dấu vết của thời gian và sự hủy diệt, một thứ mà Trần Phong cảm nhận được rõ ràng qua huyết mạch và ý chí Nghịch Thiên của mình.

“Thú vị,” Trần Phong lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng thêm phần lạnh lẽo. “Thiên Đạo của nơi này có vẻ đã bị một tầng màn che phủ, nhưng bên dưới nó, lại là một vực sâu không đáy.”

Hắn không vội vã. Kinh nghiệm chiến đấu và bản năng sinh tồn đã dạy hắn rằng, những thứ càng cổ xưa, càng bí ẩn, thì càng ẩn chứa nguy hiểm khôn lường. Tuy nhiên, sự nguy hiểm đó lại chính là chất xúc tác cho khao khát khám phá của hắn. Hắn không phải là kẻ sợ hãi cái chết, mà là kẻ khao khát định nghĩa lại sự sống, định nghĩa lại “Thiên”.

Càng đi sâu, vách đá hai bên càng trở nên kỳ dị. Không còn là những phiến đá trơn nhẵn, mà là những bức tường khắc họa phù điêu cổ quái, miêu tả những sinh vật nửa người nửa thú, những vị thần linh với ánh mắt trống rỗng, và những cảnh tượng chiến tranh hủy diệt. Những phù điêu này không có bất kỳ dấu vết của linh lực, nhưng lại tỏa ra một loại tinh thần uy áp, khiến người nhìn vào có cảm giác như bị hút vào một dòng xoáy thời gian.

Trần Phong nhíu mày. Hắn nhận ra, những phù điêu này không chỉ là trang trí, mà là một phần của hệ thống phòng ngự. Chúng không trực tiếp tấn công, nhưng lại gây nhiễu loạn tâm trí, khiến người yếu ý chí có thể bị sa vào ảo cảnh, hoặc thậm chí là điên loạn. Nhưng đối với Trần Phong, người đã tôi luyện ý chí Nghịch Thiên qua vô số kiếp nạn, những phù điêu này chỉ như một làn gió nhẹ.

Hắn vươn tay chạm nhẹ vào một phù điêu miêu tả một vị thần đang giơ tay lên bầu trời đầy sao. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo một tiếng rên rỉ vô thanh, truyền vào lòng bàn tay hắn. Đó không phải là sát ý, mà là một cảm giác buồn bã, tuyệt vọng tột cùng, như tiếng kêu than của một thế giới sắp lụi tàn.

“Đây là… ký ức?” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn vận dụng linh lực, nhẹ nhàng đẩy luồng năng lượng đó ra, nhưng một mảnh thông tin vụn vặt đã kịp lướt qua tâm trí hắn: Một hình ảnh mờ ảo về một bầu trời rách nát, những vì sao rơi rụng, và một bàn tay khổng lồ đang cố gắng níu giữ chúng lại.

Hành lang đá cuối cùng cũng dẫn hắn đến một không gian rộng lớn. Đó là một đại điện hình tròn, với trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi hàng chục cột đá chạm khắc tinh xảo. Chính giữa đại điện là một bệ đá cổ xưa, trên đó không có bất kỳ vật phẩm nào, chỉ có một vòng xoáy năng lượng màu xám tro, đang chậm rãi quay, phát ra tiếng gọi bí ẩn mà Trần Phong đã cảm nhận được.

Vòng xoáy đó không phải là linh lực, cũng không phải là nguyên khí, mà là một sự kết hợp của vô số loại năng lượng hỗn tạp, mang theo mùi vị của hủy diệt và tái sinh. Nó giống như một lỗ đen thu nhỏ, hút lấy mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh, khiến không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Trần Phong chậm rãi tiến lại gần bệ đá. Hắn cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ vòng xoáy, như muốn kéo linh hồn hắn vào sâu bên trong. Nhưng hắn không hề nao núng. Ý chí Nghịch Thiên của hắn như một ngọn hải đăng vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn.

Hắn nhìn kỹ hơn vào vòng xoáy. Bên trong nó, hắn mơ hồ thấy được những hình ảnh chớp nhoáng: Một con mắt khổng lồ mở ra giữa hư không, những sợi xích vàng óng trói buộc một hành tinh, và một tiếng gầm thét vô vọng từ sâu thẳm vũ trụ.

“Đây không phải là Thiên Đạo của một tiểu thế giới,” Trần Phong thì thầm, giọng nói trầm xuống. “Đây là tàn dư của một thứ gì đó vĩ đại hơn, cổ xưa hơn. Có lẽ là một phần của Thiên Đạo chân chính, đã bị tách rời và phong ấn tại đây.”

Hắn vươn tay, ngón tay chạm nhẹ vào rìa của vòng xoáy. Ngay lập tức, một luồng điện giật mạnh truyền khắp cơ thể hắn, nhưng không phải là đau đớn, mà là một cảm giác kết nối sâu sắc. Hắn cảm thấy như mình đang chạm vào một phần của vũ trụ, một phần của sự thật đã bị che giấu.

Vòng xoáy năng lượng dường như cũng phản ứng lại. Nó đột ngột tăng tốc độ quay, từ từ mở rộng ra, lộ ra một khe nứt nhỏ ở trung tâm. Từ khe nứt đó, một thứ ánh sáng yếu ớt, mang theo màu sắc của cầu vồng, bắt đầu tỏa ra.

Ánh sáng đó không chói mắt, nhưng lại có một sức mạnh tinh thần cực lớn, trực tiếp tác động vào linh hồn Trần Phong. Hắn thấy mình đang đứng giữa một không gian vô định, nơi vô số sợi tơ năng lượng đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Mỗi sợi tơ là một “mệnh”, một “số phận”, được kết nối với vô số sinh linh trong vũ trụ.

Và ở trung tâm của mạng lưới đó, hắn thấy một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng hiện hữu, đang chậm rãi kéo căng những sợi tơ, định hình vận mệnh của vạn vật. Đó chính là “Thiên” mà hắn đang muốn lật đổ, nhưng không phải là một vị thần cụ thể, mà là một hệ thống, một ý chí vũ trụ.

Tuy nhiên, điều khiến Trần Phong kinh ngạc nhất là, ở một góc của mạng lưới, có một sợi tơ đặc biệt, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. Sợi tơ đó không bị kéo căng, không bị định hình, mà tự nó uốn lượn, phá vỡ mọi ràng buộc. Và sợi tơ đó, chính là hắn.

Cảm giác kết nối càng lúc càng mạnh mẽ. Trần Phong nhận ra rằng vòng xoáy năng lượng này không phải là một cổng, cũng không phải là một vũ khí, mà là một “con mắt” của Thiên Đạo, một thiết bị ghi chép và điều chỉnh vận mệnh, đã bị hư hại và phong ấn tại đây. Nó chứa đựng những thông tin tối cổ về cách “Thiên” vận hành, và cả những dấu vết của một sự can thiệp, một sự thao túng đã xảy ra từ rất lâu về trước.

“Một thứ đã bị lãng quên,” Trần Phong nói khẽ, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. “Không phải là Thiên Đạo tự nhiên, mà là một Thiên Đạo đã bị biến chất. Một kẻ nào đó đã thay đổi quy tắc, biến vận mệnh thành xiềng xích.”

Từ khe nứt trong vòng xoáy, một tàn phiến ngọc bội nhỏ bé, màu đen tuyền, từ từ nổi lên. Tàn phiến này không có bất kỳ linh lực nào, nhưng khi nó xuất hiện, vòng xoáy năng lượng dường như trở nên ổn định hơn, và tiếng gọi bí ẩn cũng dịu đi, thay bằng một tiếng thở dài thườn thượt.

Trần Phong đưa tay nắm lấy tàn phiến ngọc bội. Vừa chạm vào, một dòng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, không phải là những hình ảnh mơ hồ, mà là một đoạn ký ức rõ ràng, một lời tiên tri cổ xưa về một “kẻ nghịch thiên” sẽ xuất hiện, phá vỡ trật tự cũ, và mở ra một kỷ nguyên mới. Kèm theo đó là một cảm giác về một cuộc chiến vĩ đại, một sự phản bội từ chính những kẻ đã lập nên “Thiên Đạo” này.

Tàn phiến ngọc bội này, dường như là chìa khóa để giải mã những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ, một dấu ấn của Đại Đạo nguyên thủy trước khi nó bị biến chất. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một mảnh ghép của chân tướng, một bằng chứng cho thấy “Thiên” không phải là bất biến, không phải là chân lý tối thượng, mà chỉ là một sản phẩm của quyền lực và sự thao túng.

Trần Phong siết chặt tàn phiến ngọc bội trong tay. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong cơ thể mình, không phải là sức mạnh để chiến đấu, mà là sức mạnh của sự thấu hiểu, của trí tuệ. Hắn đã tìm thấy một manh mối quan trọng, một con đường để thực sự đối đầu với “Thiên”, không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng cách vạch trần bản chất dối trá của nó.

Ánh mắt hắn hướng về phía trước, xuyên qua trần đại điện, như thể có thể nhìn thấy cả bầu trời đầy sao bên ngoài. “Thì ra, đây mới là khởi đầu thật sự của sự ‘Nghịch Thiên’,” hắn khẽ nói. “Kẻ nào đã thao túng Thiên Đạo, đã đến lúc phải trả giá. Ta, Trần Phong, sẽ là người kết thúc ván cờ này.”

Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang dâng trào trong huyết mạch, thôi thúc hắn tiếp tục hành trình, tiếp tục khám phá. Tàn phiến ngọc bội này chính là thứ sẽ dẫn lối hắn đến những bí mật kinh thiên động địa hơn, đến những tầng lớp cao hơn của vũ trụ, nơi những kẻ tự xưng là “Thiên Thần” đang ngự trị. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Trần Phong quay người, ánh mắt kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã có trong tay một mảnh ghép quan trọng, một lời hứa về một tương lai mà hắn sẽ tự tay định đoạt. Hắn sẽ không chỉ lật đổ “Thiên”, mà còn định nghĩa lại nó, cho một kỷ nguyên mới, một vũ trụ mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8