Nghịch Thiên
Chương 193
“Thiên Mệnh Chi Tử…”
Lời lẩm bẩm của Trần Phong nhanh chóng chìm vào tiếng ồn ào của Phong Vân Thành. Hắn thu lại ánh mắt khỏi nhóm thiếu niên kiêu ngạo, nhưng hình ảnh khí vận bao quanh họ thì vẫn in sâu trong tâm trí. Thanh Vân Tử đã nói về những kẻ được “Thiên” ưu ái, những người sinh ra đã đứng trên vạch đích. Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến.
Nhưng hắn không hề cảm thấy nản lòng. Ngược lại, một ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn trong huyết quản. Nếu có “Thiên Mệnh Chi Tử”, vậy thì hắn, Trần Phong, chính là “Nghịch Thiên Chi Tử”. Hắn sẽ chứng minh rằng thứ gọi là “Thiên Mệnh” kia, chẳng qua chỉ là một trò đùa, một lớp màn che đậy sự bất công mà thôi.
Đại hội tuyển chọn đệ tử. Đây chính là cơ hội mà hắn cần. Hắn không thể mãi ẩn mình ở một góc của Thiên Huyền Đại Lục. Muốn đối đầu với “Thiên Mệnh”, hắn phải tiến vào trung tâm của thế giới này, nơi có những cường giả chân chính, nơi các đạo thống cổ xưa ngự trị, và cũng là nơi những kẻ được cho là “Thiên Mệnh Chi Tử” tề tựu.
Trần Phong bắt đầu quan sát kỹ hơn. Phong Vân Thành rộng lớn và phồn hoa hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở tiểu thế giới cũ. Các cửa hàng linh dược, pháp khí mọc san sát. Người tu luyện qua lại tấp nập, cảnh giới thấp nhất cũng là Luyện Khí Kỳ, thậm chí Trúc Cơ Kỳ cũng không hiếm. Hắn cảm nhận được linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp nhiều lần, khiến cho việc tu luyện cũng dễ dàng hơn. Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cạnh tranh sẽ khốc liệt hơn.
Hắn chú ý đến một nhóm người mặc đạo bào màu xanh thẫm, trên ngực thêu hình một ngọn núi mây mù bao phủ. “Vân Tiêu Tông,” một người qua đường thì thầm. “Họ là một trong ba đại tông môn hàng đầu của Thiên Huyền Đại Lục, và cũng là tông môn chủ trì đại hội lần này.”
Bên cạnh Vân Tiêu Tông là một phái khác với đạo bào màu vàng kim, thêu hình mặt trời rực lửa. “Kim Dương Cung,” một giọng khác vang lên. “Cũng là một thế lực không thể xem thường. Nghe nói, cung chủ Kim Dương Cung là một vị cường giả Nguyên Anh sơ kỳ, chỉ đứng sau lão tổ của Vân Tiêu Tông.”
Trần Phong lắng nghe. Hắn cần thông tin, càng nhiều càng tốt. Hắn không muốn bước đi một cách mù quáng. Kinh nghiệm ở tiểu thế giới đã dạy cho hắn rằng sự cẩn trọng và chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa để sinh tồn. Hắn cố gắng hòa mình vào đám đông, giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tai thì luôn vểnh lên, thu thập mọi mẩu đối thoại có ích.
“Đại hội tuyển chọn năm nay có vẻ đặc biệt long trọng,” một ông lão bán bánh bao nói với khách hàng. “Nghe đâu, một vị trưởng lão của Thái Cổ Thánh Địa cũng sẽ đến quan sát. Nếu có ai lọt vào mắt xanh của ngài ấy, tương lai sẽ là một bước lên mây!”
“Thái Cổ Thánh Địa?” Trần Phong nhíu mày. Hắn chưa từng nghe đến cái tên này. Có vẻ như Thiên Huyền Đại Lục còn rộng lớn hơn hắn tưởng tượng, và có những thế lực còn mạnh hơn cả những đại tông môn mà hắn vừa nghe được.
Hắn đi đến gần quảng trường trung tâm của Phong Vân Thành, nơi một đài cao đã được dựng lên. Trên đài, có nhiều tu sĩ của Vân Tiêu Tông đang bận rộn sắp xếp. Một tấm bia đá khổng lồ, cao tới hơn ba trượng, sừng sững ở giữa, tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa.
Một đám đông khổng lồ đã tụ tập xung quanh đài. Hàng ngàn thanh niên, đa phần là ở độ tuổi mười lăm đến hai mươi lăm, đứng chen chúc, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự háo hức. Họ đến từ khắp các thành trì, gia tộc, thậm chí là những thôn làng hẻo lánh, mang theo giấc mơ trở thành tu sĩ chân chính, thoát ly phàm tục.
Trần Phong hòa vào dòng người, cảm nhận được sự sôi sục trong không khí. Hắn cũng thấy một vài gương mặt quen thuộc từ nhóm “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn đã gặp trước đó. Một thiếu niên mặc áo gấm, khí độ bất phàm, đứng giữa một nhóm tùy tùng, vẻ mặt ngạo mạn. Hắn ta dường như là trung tâm của mọi sự chú ý, và những người xung quanh đều xun xoe nịnh bợ.
“Ngươi xem, đó là Lý Càn, con trai của thành chủ Phong Vân Thành,” một giọng nói thì thầm bên cạnh Trần Phong. “Nghe nói hắn có Căn Cốt Tiên Thiên, bẩm sinh đã có kinh mạch thông suốt, là một kỳ tài ngàn năm khó gặp. Lần này chắc chắn sẽ được Vân Tiêu Tông thu nhận làm đệ tử chân truyền.”
Trần Phong liếc nhìn Lý Càn. Khí vận trên người tên này quả thực rất mạnh, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao phủ, khác hẳn với những người bình thường. Đây chính là một “Thiên Mệnh Chi Tử” điển hình. Hắn nhếch mép cười thầm. Căn Cốt Tiên Thiên ư? Hắn, Trần Phong, không có Căn Cốt Tiên Thiên, nhưng hắn có Hạt Giống Nghịch Thiên, có trải nghiệm sinh tử từ tiểu thế giới, và một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được. Đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Đột nhiên, một tiếng chuông vang vọng khắp Phong Vân Thành, xé tan mọi tiếng ồn ào. Một vị trưởng lão của Vân Tiêu Tông, một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh, bước lên đài cao. Ông ta khoanh tay thi lễ với đám đông, rồi cất giọng sang sảng:
“Chư vị anh tài của Thiên Huyền Đại Lục! Lão phu là Trưởng lão Vân Tiêu Tông, tên là Tôn Huyền. Hôm nay, đại hội tuyển chọn đệ tử chính thức bắt đầu! Như thường lệ, vòng đầu tiên sẽ là kiểm tra Căn Cốt và Tâm Tính! Mỗi người hãy lần lượt đặt tay lên Vấn Thiên Bi, bia đá sẽ tự động đánh giá tiềm năng tu luyện của các ngươi!”
Đám đông lập tức xôn xao. Vấn Thiên Bi, một bảo vật của Vân Tiêu Tông, có khả năng dò xét căn cốt và tiềm năng. Đây là bước sàng lọc đầu tiên, loại bỏ những người không có duyên với tiên đạo.
“Quy tắc kiểm tra Căn Cốt rất đơn giản,” Tôn Huyền tiếp tục. “Vấn Thiên Bi sẽ hiển thị ba cấp độ: Phàm Cốt, Linh Căn và Tiên Cốt. Phàm Cốt sẽ bị loại. Linh Căn sẽ được tiến vào vòng hai. Còn Tiên Cốt, sẽ được ưu tiên xem xét làm đệ tử nội môn hoặc chân truyền!”
Ngay lập tức, hàng dài người bắt đầu xếp hàng trước Vấn Thiên Bi. Sự hồi hộp và lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt. Trần Phong cũng đứng vào một góc của hàng, quan sát.
Người đầu tiên bước lên, đặt tay lên bia đá. Một ánh sáng màu trắng nhạt lóe lên. “Phàm Cốt! Người tiếp theo!” Tôn Huyền tuyên bố không chút cảm xúc. Người thanh niên kia mặt mày trắng bệch, thất vọng cúi đầu rời đi.
Liên tiếp nhiều người khác thử nghiệm, đa phần đều là Phàm Cốt. Một số ít may mắn hơn, bia đá phát ra ánh sáng xanh lam. “Linh Căn hạ phẩm! Qua vòng!” Tôn Huyền nói. Những người này lập tức hò reo vui mừng.
Trần Phong nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi cảm thán. Cái thế giới này thật tàn khốc. Chỉ một cái “cốt” thôi đã quyết định số phận của một người. Hắn từng bị gọi là phế vật ở tiểu thế giới, căn cốt bẩm sinh không tốt. Nhưng giờ đây, hắn đã có sự lột xác hoàn toàn. Với công pháp Nghịch Thiên Quyết và Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền, hắn tự tin rằng căn cốt của mình đã vượt xa Linh Căn bình thường.
Đến lượt Lý Càn. Hắn bước lên với vẻ tự tin ngút trời, mỉm cười với đám đông, rồi ung dung đặt tay lên Vấn Thiên Bi.
Vù!
Vấn Thiên Bi lập tức rung lên dữ dội, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ bùng phát, chiếu sáng cả quảng trường. Trên bia đá, ba chữ lớn hiện lên: “TIÊN CỐT TRUNG PHẨM!”
Cả quảng trường nổ tung trong tiếng reo hò và ngưỡng mộ. “Tiên Cốt trung phẩm! Quả nhiên là Lý Càn thiếu gia! Thiên phú kinh người!”
Tôn Huyền trưởng lão cũng gật đầu hài lòng. “Không tệ, Lý Càn thiếu gia quả nhiên danh bất hư truyền. Trực tiếp qua vòng một, chờ đợi vòng phỏng vấn riêng của các trưởng lão.”
Lý Càn ngẩng cao đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, đầy vẻ kiêu hãnh. Hắn ta liếc thấy Trần Phong đang đứng ở cuối hàng, chỉ là một thanh niên ăn mặc giản dị, khí tức bình thường, liền khinh thường hừ lạnh một tiếng, rồi đi về phía khu vực dành cho những người đã vượt qua.
Trần Phong chỉ cười nhạt. Tiên Cốt trung phẩm ư? Vẫn chưa đủ để hắn phải ngước nhìn. Hắn chờ đợi. Hắn muốn xem, khi Vấn Thiên Bi này đối diện với một kẻ như hắn, một kẻ nghịch thiên, nó sẽ hiển thị ra cái gì.
Hàng người dần dần vơi đi. Đã có vài chục người đạt được Linh Căn, nhưng Lý Càn vẫn là người duy nhất có Tiên Cốt. Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào những người còn lại, mong chờ một kỳ tích khác.
Đến lượt Trần Phong. Hắn bước lên bục, không nhanh không chậm, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của Vấn Thiên Bi. Hắn không dùng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ để Hạt Giống Nghịch Thiên trong đan điền tự động tương tác với bia đá. Hắn muốn biết, bản thân hắn, theo đánh giá của cái “Thiên Đạo” mà Vấn Thiên Bi đại diện, rốt cuộc là loại căn cốt gì.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Sau đó, Vấn Thiên Bi bắt đầu rung động. Không phải là rung động nhẹ nhàng như khi hiển thị Phàm Cốt hay Linh Căn, cũng không phải rung động dữ dội như khi Lý Càn đặt tay vào. Mà là một sự rung động kỳ lạ, như thể tấm bia đá đang cố gắng chống cự một thứ gì đó, hoặc đang cố gắng lý giải một tồn tại vượt quá khả năng của nó.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Trần Phong. Tôn Huyền trưởng lão cũng hơi nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng bất thường của Vấn Thiên Bi.
Một luồng ánh sáng bùng lên. Không phải trắng, xanh, hay vàng kim. Mà là một luồng ánh sáng hỗn tạp, lúc xanh lúc đỏ, lúc tím lúc vàng, rồi lại chuyển thành màu đen kịt, như thể tất cả các loại màu sắc đang tranh giành nhau để hiển thị một thứ gì đó không thể định nghĩa.
Rồi, trên bề mặt Vấn Thiên Bi, một hàng chữ lớn, không phải là ba chữ, mà là bốn chữ, từ từ hiện ra. Mỗi chữ đều phát sáng với một màu sắc khác nhau, rực rỡ nhưng lại đầy vẻ bí ẩn, làm chấn động tâm can mọi người:
“Nghịch Thiên Căn Cốt!”
Cả quảng trường hoàn toàn im lặng. Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Nghịch Thiên Căn Cốt? Đó là cái gì? Chưa ai từng nghe thấy, chưa ai từng nhìn thấy! Ngay cả Tôn Huyền trưởng lão cũng đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, đôi mắt không ngừng nhìn chằm chằm vào Trần Phong và Vấn Thiên Bi.
Lý Càn, đang đứng trong khu vực chờ đợi, cũng quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi và ghen tỵ. Hắn ta là Tiên Cốt trung phẩm, đã là kỳ tài ngàn năm khó gặp. Nhưng cái gọi là “Nghịch Thiên Căn Cốt” này, rốt cuộc là cái gì?
Trần Phong khẽ cười. Hắn đã biết trước. Vấn Thiên Bi này, dù có mạnh mẽ đến mấy, cũng không thể định nghĩa được hắn. Bởi vì hắn, ngay từ khi có được Hạt Giống Nghịch Thiên, đã là một tồn tại vượt ra ngoài mọi quy tắc của cái gọi là “Thiên Đạo” này rồi.
Hành trình Nghịch Thiên, giờ đây, đã thực sự bắt đầu ở Thiên Huyền Đại Lục này!