Nghịch Thiên
Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:15:38 | Lượt xem: 5

Trần Phong quay lưng lại với tấm bia Thiên Kiêu Bảng sừng sững, ánh mắt không còn dừng lại ở những cái tên lấp lánh kia nữa, mà hướng về phía trước, nơi những con đường tấp nập của Thiên Khải Thành trải dài như vô tận. Hùng Bá bước theo sau, thân hình to lớn tạo thành một bóng râm che phủ, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đầy sự lo lắng. Hắn biết, kể từ giờ phút này, chủ nhân của hắn không chỉ là một thiên tài, mà đã trở thành một kẻ đối đầu với cả cái “Thiên” mà mọi người vẫn ngưỡng vọng.

“Thiên Khải Thành… quả nhiên không hổ danh là thành trì lớn nhất Huyền Vực Đại Lục.” Trần Phong lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu làn không khí mang theo mùi hương của các loại dược liệu, hương trầm và cả sự nhộn nhịp của dòng người. Linh khí ở đây dồi dào hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới hắn từng sống, khiến mỗi hơi thở đều như gột rửa tâm hồn.

Dọc theo con phố chính, những cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo mà Trần Phong chưa từng thấy. Các tu sĩ qua lại trên đường đều mang khí thế mạnh mẽ, ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Linh Hải, không ít người đã chạm tới Linh Tôn. Thậm chí, Trần Phong còn cảm nhận được vài luồng khí tức ẩn chứa sức mạnh của Linh Vương, những cường giả mà ở tiểu thế giới, họ đã là tồn tại gần như bất khả chiến bại. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Huyền Vực Đại Lục này chỉ là khởi đầu, một bước đệm cho những cảnh giới cao hơn, và những “Thiên Mệnh Chi Tử” thực sự cũng chỉ mới xuất hiện ở đây.

“Chủ nhân, chúng ta đi đâu? Tìm một khách sạn để nghỉ ngơi trước?” Hùng Bá hỏi, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm nhẹ. Hắn luôn tin tưởng vào Trần Phong, nhưng sự xa lạ của thế giới này vẫn khiến hắn có chút bồn chồn.

Trần Phong gật đầu: “Đúng vậy. Chúng ta cần một nơi yên tĩnh để thu thập thông tin, và quan trọng hơn, để ta ổn định lại cảnh giới. Vừa đột phá Linh Tôn sơ kỳ, ta cần thời gian để củng cố.” Hắn khẽ nheo mắt, nhìn về phía một tòa kiến trúc đồ sộ ở cuối con phố, nơi có biểu tượng của một tông môn lớn nào đó. “Huyền Vực Đại Lục này, chắc chắn không đơn giản chỉ là nơi cho các Thiên Kiêu tranh bá.”

Hắn không muốn trở thành một trong số những “Thiên Kiêu” đó, những kẻ dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn bị coi là thuận theo “Thiên Mệnh”. Hắn muốn là một “dị số”, một kẻ lật đổ mọi định nghĩa về định mệnh.

Hai người đi sâu vào trong thành, tránh xa khu vực trung tâm ồn ào và đắt đỏ. Trần Phong cần một nơi vừa phải, không quá phô trương nhưng cũng không quá tệ bạc. Cuối cùng, họ tìm thấy một khách điếm tên là “Quần Anh Các”, nghe có vẻ khí phách nhưng thực chất lại khá bình dân, nằm trên một con phố ít người qua lại hơn. Tuy nhiên, nó lại có vẻ ngoài sạch sẽ và kiên cố, với một vài tu sĩ cấp Linh Hải ra vào.

Khi bước vào, mùi rượu và thức ăn xộc vào mũi. Bên trong khách điếm khá đông đúc, nhưng không quá hỗn loạn. Trần Phong chọn một bàn trống ở góc khuất, vừa đủ để quan sát mọi người mà không bị chú ý quá nhiều. Hùng Bá ngồi xuống, thân hình đồ sộ của hắn chiếm gần hết chỗ, khiến vài người xung quanh phải đưa mắt nhìn.

“Hai vị khách quan, cần gì ạ?” Một tiểu nhị nhanh nhẹn chạy đến, lau bàn bằng một tấm vải cũ.

“Cho ta một phòng tốt nhất, và chuẩn bị vài món ăn đặc trưng của Thiên Khải Thành, thêm rượu nữa.” Trần Phong nói, đồng thời lấy ra một túi linh thạch đặt lên bàn. Ánh sáng lấp lánh của linh thạch khiến mắt tiểu nhị sáng rỡ.

“Vâng, vâng! Hai vị chờ một chút!” Tiểu nhị hớn hở cầm lấy linh thạch rồi vội vã đi chuẩn bị. Ở nơi này, tu sĩ đều dùng linh thạch để giao dịch, và số linh thạch Trần Phong đưa ra là đủ để họ sống thoải mái trong vài ngày, thậm chí là thuê một phòng thượng hạng.

Khi thức ăn và rượu được mang lên, Trần Phong và Hùng Bá bắt đầu dùng bữa. Hùng Bá vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng tốc độ ăn của hắn khiến những người xung quanh phải trố mắt nhìn. Trần Phong thì vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn khác. Đó là cách tốt nhất để thu thập thông tin về Huyền Vực Đại Lục này.

Hắn nghe được về những tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Các, những thế gia cổ xưa như Cổ gia, Liễu gia. Hắn cũng nghe về những trận chiến tranh giành tài nguyên, những bí cảnh sắp mở ra, và cả những tin đồn về các “Thiên Kiêu” mới nổi. Có vẻ như, cái bảng Thiên Kiêu không chỉ là một danh sách, mà còn là một thước đo cho những tài năng được “Thiên Đạo” ưu ái.

“Ha ha ha! Lần này ta đến Thiên Khải Thành, chính là để tham gia vào Vạn Kiếm Hội của Thiên Kiếm Tông! Nghe nói, nếu có thể lọt vào top mười, sẽ có cơ hội được Thiên Kiếm Tông đích thân truyền thụ công pháp tuyệt học!” Một thanh niên tu sĩ với bộ y phục lụa là, khuôn mặt ngạo mạn, khoe khoang với đám bạn ngồi cùng bàn.

“Vạn Kiếm Hội? Ngươi đúng là có chí khí. Nhưng Thiên Kiếm Tông là nơi tập hợp những Thiên Kiêu chân chính. Nghe nói lần này có Liễu Vô Trần của Liễu gia cũng sẽ tham gia, hắn là một trong những ứng cử viên sáng giá cho vị trí trên Thiên Kiêu Bảng đó!” Một người bạn của hắn nói.

Trần Phong nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng. Liễu Vô Trần… một cái tên mà hắn đã thấy trên Thiên Kiêu Bảng. Những kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” này, bọn họ có lẽ chưa từng nghĩ rằng có một kẻ từ phàm trần, mang trong mình ngọn lửa “Nghịch Thiên”, đang ngồi ngay gần đó.

Đột nhiên, một tiếng “RẦM” vang lên, khiến cả khách điếm im bặt. Một tên tu sĩ vạm vỡ, mặt mày hung tợn, vung tay hất đổ bàn ăn của Trần Phong và Hùng Bá. Món ăn văng tung tóe, rượu chảy lênh láng trên sàn nhà.

“Hai thằng nhà quê, dám ngồi ở đây sao? Cái bàn này là của chúng ta!” Tên tu sĩ đó gầm lên, ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn ta là một tu sĩ Linh Tôn trung kỳ, đi cùng với hai kẻ khác cũng không kém cạnh. Có lẽ thấy Trần Phong và Hùng Bá ăn mặc bình thường, lại không có biểu tượng môn phái nào, nên muốn gây sự.

Hùng Bá đứng bật dậy, thân hình to lớn như một ngọn núi nhỏ, ánh mắt đỏ rực. Một luồng sát khí vô hình tỏa ra, khiến những người xung quanh phải rùng mình. Hắn đã quen với việc bảo vệ Trần Phong, và sự ngang ngược này khiến hắn nổi giận.

Trần Phong vẫn ngồi yên, không một chút dao động. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào tên tu sĩ vạm vỡ. Hắn đã quá quen với những kẻ coi thường người khác vì xuất thân. Ở tiểu thế giới, hắn cũng từng bị coi là phế vật, bị khinh rẻ, bị hãm hại. Nhưng giờ đây, hắn không còn là kẻ yếu đuối năm xưa.

“Cút đi.” Trần Phong thốt ra một tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình, khiến tên tu sĩ vạm vỡ kia sững lại trong giây lát.

“Ngươi nói cái gì? Một thằng nhóc Linh Tôn sơ kỳ, dám bảo ta cút?” Tên tu sĩ hung hãn cười khẩy, hắn ta đã cảm nhận được cảnh giới của Trần Phong, và hiển nhiên là hắn ta vượt trội hơn.

Trong chớp mắt, Trần Phong biến mất khỏi chỗ ngồi. Hùng Bá vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự cảnh giác. Tên tu sĩ vạm vỡ còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một bàn tay như ma trảo nắm chặt lấy cổ hắn.

“Ngươi nghĩ ngươi là ai?” Trần Phong lạnh lùng nói, bàn tay siết chặt. Sức mạnh của Linh Tôn sơ kỳ, kết hợp với Cửu Chuyển Huyền Công và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đã khiến Trần Phong không còn là kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn không chỉ có cảnh giới, mà còn có cả kinh nghiệm sinh tử.

Tên tu sĩ vạm vỡ cảm thấy hô hấp khó khăn, linh lực trong người bị phong tỏa. Hắn ta trợn mắt nhìn Trần Phong, không thể tin được một tu sĩ Linh Tôn sơ kỳ lại có thể mạnh đến vậy. Hắn ta cảm nhận được một luồng sức mạnh quỷ dị, không giống với bất kỳ công pháp nào hắn từng biết, đang phong tỏa kinh mạch của mình.

“Cút, hoặc chết.” Trần Phong lặp lại, ánh mắt lóe lên sát khí. Hắn không ngại giết người, đặc biệt là những kẻ chủ động gây sự.

Hai tên đồng bọn của kẻ vạm vỡ thấy thế thì hoảng sợ, vội vàng rút binh khí định xông lên. Nhưng Hùng Bá đã chặn đường chúng. Chỉ một tiếng gầm nhẹ, kết hợp với áp lực từ huyết mạch Thôn Thiên Thú, đã khiến hai tên kia run rẩy, binh khí rơi loảng xoảng xuống đất.

Chủ khách điếm và tiểu nhị run rẩy núp sau quầy, không dám lên tiếng. Những tu sĩ khác trong khách điếm cũng im lặng, kinh ngạc nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Một tu sĩ Linh Tôn sơ kỳ, lại có thể dễ dàng khống chế một Linh Tôn trung kỳ? Đây rõ ràng không phải là một “Thiên Kiêu” bình thường, mà là một “dị số” thực sự.

Tên tu sĩ vạm vỡ cảm nhận được sự chết chóc đang đến gần. Hắn ta không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng. “Ta… ta cút! Ta cút!” Hắn ta lắp bắp.

Trần Phong buông tay, đẩy mạnh một cái. Tên tu sĩ vạm vỡ loạng choạng ngã xuống, thở hổn hển. “Biến đi. Đừng để ta thấy các ngươi ở Thiên Khải Thành này nữa.”

Ba tên tu sĩ kia vội vàng dìu nhau đứng dậy, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn Trần Phong, rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn ra khỏi khách điếm, không dám quay đầu lại.

Cả khách điếm vẫn chìm trong im lặng. Trần Phong không quan tâm, hắn vẫy tay gọi tiểu nhị. “Dọn dẹp lại đi, và mang đồ ăn mới lên.”

Tiểu nhị run rẩy gật đầu, vội vàng chạy đến dọn dẹp. Chủ khách điếm cũng vội vàng chạy ra, cúi đầu xin lỗi Trần Phong rối rít, hứa sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa.

Trần Phong phớt lờ họ, lại ngồi xuống. Hùng Bá cũng ngồi xuống theo, nhưng ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự hung hãn. Trần Phong biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ. Ở Huyền Vực Đại Lục này, những kẻ như thế này sẽ còn xuất hiện rất nhiều.

Hắn không chỉ muốn sống sót, không chỉ muốn báo thù. Hắn muốn chứng minh rằng những kẻ không có “Thiên Mệnh” cũng có thể đứng trên đỉnh cao, thậm chí là lật đổ cả “Thiên Đạo”. Mỗi bước chân, mỗi trận chiến, đều là một lời tuyên bố. Hắn sẽ không trở thành một cái tên trên Thiên Kiêu Bảng, mà sẽ là một tượng đài, một huyền thoại của sự “Nghịch Thiên”.

Đêm đó, sau khi dùng bữa và nhận phòng, Trần Phong ngồi tĩnh tọa trên giường, linh khí dồi dào của Thiên Khải Thành tuôn vào cơ thể hắn, củng cố cảnh giới Linh Tôn sơ kỳ. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dần ổn định, và tiềm năng của Cửu Chuyển Huyền Công dường như không có giới hạn. Hắn đã phá vỡ xiềng xích của phàm nhân, bước chân vào thế giới của cường giả. Nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Phía trước hắn, là một con đường đầy chông gai và thử thách, nơi những bí mật của “Thiên Đạo” đang chờ đợi hắn khám phá, và cuối cùng, là lật đổ.

“Thiên Mệnh ư? Ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí cá nhân mới là thứ chân chính, có thể thay đổi mọi thứ.” Trần Phong thầm nhủ, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bước vào giai đoạn quan trọng nhất. Mỗi bước chân là một sự khẳng định ý chí, mỗi trận chiến là một lời tuyên bố về quyền tự do. Hắn không còn là một phế vật, mà là một kẻ chống lại Thiên Đạo, mang trong mình ngọn lửa của sự phản kháng, sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8