Nghịch Thiên
Chương 189
Trần Phong và Hùng Bá bước nhanh về phía thành phố khổng lồ đang hiện ra rõ nét trước mắt. Tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá xám tro khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi nhân tạo, vươn thẳng lên tận tầng mây. Trên đỉnh tường thành, những ngọn kỳ phất phơ trong gió, mang theo huy hiệu của các thế lực lớn, hoặc có lẽ là của chính thành phố này. Dù đứng cách xa hàng dặm, Trần Phong vẫn có thể cảm nhận được luồng khí tức hùng vĩ, cổ xưa và đầy áp lực tỏa ra từ nó. Đây chính là cửa ngõ dẫn vào Huyền Vực Đại Lục, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với nơi hắn từng sống.
“Thiên Khải Thành,” Hùng Bá khẽ lẩm bẩm, giọng pha chút kính sợ. “Nghe nói đây là một trong ba thành trì lớn nhất ở rìa Huyền Vực, do Thiên Khải Thánh Địa trấn giữ.”
Trần Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những chi tiết kiến trúc tinh xảo trên tường thành, những vết tích của thời gian và những dấu ấn của phép thuật cổ xưa. Ngay cả những viên gạch lát đường dẫn vào thành cũng được chế tác từ một loại khoáng thạch đặc biệt, phát ra ánh sáng mờ ảo, ẩn chứa linh khí dồi dào hơn cả những linh mạch cấp thấp ở tiểu thế giới của hắn. Cảm giác này không giống như ở Vĩnh Hằng Đại Lục, nơi mà sự phân chia cấp bậc còn rõ rệt. Nơi đây, ngay cả không khí cũng dường như nặng nề hơn, tràn ngập một loại năng lượng thuần túy và mạnh mẽ hơn hẳn.
Dòng người ra vào thành tấp nập. Không giống như những thành phố nhỏ mà Trần Phong từng thấy, nơi đây không chỉ có phàm nhân và tu sĩ cấp thấp. Hắn dễ dàng nhận ra những cường giả Luyện Hư Cảnh, thậm chí cả Hợp Thể Cảnh, di chuyển tự nhiên giữa đám đông, khí tức nội liễm nhưng vẫn tỏa ra áp lực vô hình. Một số người cưỡi linh thú bay lượn trên không trung, số khác ngồi trên những chiếc xe kéo được chế tạo từ kim loại quý hiếm, bên trong ẩn chứa trận pháp phòng ngự mạnh mẽ. Mỗi ánh mắt, mỗi bước chân đều toát lên vẻ tự tin và kiêu hãnh của những kẻ đã quen sống trong một thế giới cường giả vi tôn.
“Cảnh giới tu luyện ở đây thật sự cao hơn rất nhiều,” Trần Phong lẩm bẩm, nội tâm dâng lên một sự hưng phấn khó tả. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay choáng ngợp, mà ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng. Đây mới chính là nơi để hắn vẫy vùng, nơi để hắn thực sự đối mặt với cái gọi là “Thiên Đạo”.
Khi đến gần cổng thành, một hàng lính gác mặc giáp trụ đen bóng, khí thế uy nghiêm, chặn lại dòng người. Mỗi lính gác đều là cường giả Nguyên Anh Cảnh, thậm chí có vài người đã đạt tới Hóa Thần Cảnh. Điều này khiến Trần Phong không khỏi kinh ngạc. Ở tiểu thế giới, một cường giả Hóa Thần Cảnh đã có thể lập tông môn, xưng bá một phương, vậy mà ở đây, họ chỉ là những binh lính gác cổng.
“Phí vào thành, mỗi người một linh thạch thượng phẩm,” một tên lính gác Hóa Thần Cảnh lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Phong và Hùng Bá. Hắn ta không hề tỏ vẻ khinh thường hay coi thường, bởi lẽ, những kẻ dám đến Huyền Vực Đại Lục đều ít nhiều có năng lực. Nhưng cũng không có chút kính trọng nào, vì dù sao, họ cũng chỉ là những kẻ từ hạ giới đến.
Trần Phong không nói hai lời, lấy ra hai viên linh thạch thượng phẩm đặt vào tay tên lính gác. Linh thạch thượng phẩm ở tiểu thế giới đã là cực kỳ quý giá, nhưng ở đây, nó dường như chỉ là một mức phí bình thường. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn về sự giàu có và cường đại của Huyền Vực Đại Lục.
Tên lính gác nhận linh thạch, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc khi nhìn thấy sự dứt khoát của Trần Phong, sau đó gật đầu ra hiệu cho họ đi qua. Khi họ vừa bước qua cổng thành, Trần Phong cảm thấy một luồng năng lượng vô hình quét qua cơ thể mình. Đó là một trận pháp kiểm tra, nhưng nó không gây ra bất kỳ sự khó chịu nào, chỉ đơn thuần là thu thập thông tin về những kẻ mới đến.
Bên trong Thiên Khải Thành, khung cảnh còn tráng lệ hơn nhiều so với tưởng tượng của Trần Phong. Những con đường rộng lớn được lát đá xanh ngọc, đủ cho mười cỗ xe song hành. Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng, kiến trúc độc đáo, pha trộn giữa vẻ cổ điển và sự hiện đại của tu chân giới. Các cửa hàng tấp nập người ra vào, bày bán đủ loại vật phẩm tu luyện, từ linh đan diệu dược, binh khí sắc bén, đến các loại công pháp, bí kỹ và bản đồ ghi chép các linh địa. Mùi hương của các loại linh thảo, mùi kim loại nung chảy, và mùi hương của thức ăn đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống.
Trần Phong và Hùng Bá đi giữa đám đông, hòa mình vào dòng người. Hắn cố gắng che giấu khí tức của mình, nhưng Hùng Bá với thân hình khổng lồ và vẻ ngoài dữ tợn vẫn thu hút không ít ánh nhìn tò mò và e ngại. Tuy nhiên, không ai dám đến gây sự, bởi lẽ những kẻ có thể mang theo linh thú mạnh mẽ như vậy vào thành đều không phải dạng dễ chọc.
“Trần Phong, chúng ta sẽ làm gì trước?” Hùng Bá khẽ hỏi, giọng trầm thấp.
Trần Phong nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những bảng hiệu rực rỡ của các cửa hàng. “Tìm một khách sạn, sau đó tìm hiểu thêm về nơi này. Huyền Vực Đại Lục quá rộng lớn, chúng ta cần bản đồ và thông tin.”
Hắn dẫn Hùng Bá đi về phía một khu vực có vẻ sầm uất hơn, nơi tập trung nhiều quán trọ và tửu lầu. Khi đi ngang qua một quảng trường lớn, một nhóm người đang tụ tập xung quanh một tấm bia đá khổng lồ. Tò mò, Trần Phong cùng Hùng Bá tiến lại gần.
Tấm bia đá được làm từ một loại ngọc thạch phát sáng, trên đó khắc vô số cái tên và con số. Trần Phong nhận ra đây là một bảng xếp hạng. Hắn đọc lướt qua dòng chữ phía trên: “Huyền Vực Thiên Kiêu Bảng – Bảng xếp hạng thiên tài trẻ tuổi dưới ba trăm tuổi của Huyền Vực Đại Lục.”
Mỗi cái tên trên bảng đều kèm theo cảnh giới tu luyện và một vài thông tin ngắn gọn về thế lực mà họ thuộc về. Đứng đầu bảng là một cái tên rực rỡ như sao: “Lạc Thiên Vô – Hợp Thể Cảnh hậu kỳ – Con trai của Thiên Khải Thánh Chủ, sở hữu Thiên Mệnh Bá Thể.”
Trần Phong khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử,” hắn thầm nghĩ. Đây là lần đầu tiên hắn chạm trán trực diện với khái niệm này. Hắn đã nghe về nó ở tiểu thế giới, nhưng ở đây, nó được công khai, được tôn sùng. Những kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” này, ngay từ khi sinh ra đã được định sẵn con đường cường đại, được trời ưu ái.
Hắn lướt xuống, đọc thêm vài cái tên khác. Tất cả đều là những thiên tài kinh diễm, cảnh giới cao thâm, sở hữu những thể chất đặc biệt hoặc huyết mạch cổ xưa. So với họ, Trần Phong chỉ là một kẻ phàm nhân đến từ một tiểu thế giới bị lãng quên, một “dị số” không ai biết đến.
“Thiên Mệnh Bá Thể… thú vị,” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn không khỏi liên tưởng đến chính mình, kẻ được coi là phế vật, kẻ mà vận mệnh đã định sẵn cho sự suy tàn. Nhưng hắn đã nghịch chuyển, từng bước đạp đổ mọi định kiến. Giờ đây, hắn sẽ đối đầu với những kẻ được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Tử” này, những kẻ được “Thiên” ban phước.
“Cái gọi là Thiên Mệnh, ta sẽ tự tay phá vỡ nó,” Trần Phong thì thầm, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt. Hắn không tin vào định mệnh, càng không tin vào sự sắp đặt của bất kỳ ai. Con đường của hắn, hắn sẽ tự mình bước đi, và nếu “Thiên” muốn ngăn cản, hắn sẽ “Nghịch Thiên”.
Đúng lúc đó, một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ đám đông phía sau họ.
“Ha ha, lại có mấy kẻ nhà quê từ nơi nào đến mà dám đứng ngắm Thiên Kiêu Bảng? E rằng cả đời cũng không chạm tới được một góc áo của các vị Thiên Kiêu.”
Trần Phong và Hùng Bá quay lại. Một nhóm thanh niên mặc trang phục lụa là, khí tức kiêu căng, đang nhìn họ với ánh mắt khinh miệt. Kẻ vừa nói là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, tu vi Nguyên Anh Cảnh đỉnh phong, vẻ mặt ngạo mạn, bên cạnh hắn là vài tùy tùng cũng có tu vi không kém.
Hùng Bá gầm gừ một tiếng, khí tức hung bạo thoáng qua. Trần Phong vỗ nhẹ vào vai nó, ra hiệu bình tĩnh. Hắn không muốn gây sự ở ngay cửa ngõ Thiên Khải Thành, nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện sỉ nhục.
“Ta ngắm bảng xếp hạng của người khác, liên quan gì đến ngươi?” Trần Phong lạnh nhạt đáp, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào thiếu niên kia.
Thiếu niên kia cười khẩy, như thể nghe được chuyện gì đó buồn cười lắm. “Ha ha! Cái gì mà liên quan? Ngươi có biết đây là đâu không? Thiên Khải Thành! Không phải cái xó xỉnh nào đó của hạ giới mà các ngươi bò lên. Ngắm Thiên Kiêu Bảng mà không có tư cách, chỉ tổ làm bẩn mắt các vị tiền bối trên bảng mà thôi.”
Một trong những tùy tùng của thiếu niên kia bước lên, định giơ tay đẩy Trần Phong. “Cút đi cho khuất mắt! Đừng để Lạc thiếu gia đây phải động thủ.”
Ngay khi bàn tay kia sắp chạm vào Trần Phong, một luồng áp lực vô hình đột ngột bùng nổ. Không phải từ Trần Phong, mà là từ Hùng Bá. Một tiếng gầm nhỏ thoát ra từ cổ họng nó, đủ khiến tên tùy tùng kia cứng đờ người, bàn tay lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt trắng bệch.
“Dừng lại,” Trần Phong lạnh lùng nói, ánh mắt chuyển sang thiếu niên kiêu ngạo. “Ta không muốn gây sự, nhưng cũng đừng tưởng ta dễ bắt nạt.”
Lạc thiếu gia, tên thiếu niên kiêu ngạo, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy tùy tùng của mình bị áp chế. Hắn ta nhìn Hùng Bá, rồi lại nhìn Trần Phong, ánh mắt hiện lên vẻ tò mò. “Ồ? Có chút bản lĩnh. Từ hạ giới lên mà cũng có được linh thú cấp bậc này. Khá lắm.”
Hắn ta không tiếp tục gây khó dễ, có lẽ vì cảm nhận được sức mạnh của Hùng Bá, hoặc đơn giản là không muốn làm lớn chuyện ở nơi công cộng. “Ta là Lạc Thần, đệ tử ngoại môn của Thiên Khải Thánh Địa. Về sau ở Thiên Khải Thành này, tốt nhất nên an phận một chút, nếu không sẽ có ngày rước họa vào thân.”
Nói xong, Lạc Thần hất cằm, dẫn đám tùy tùng của mình rời đi, để lại một khoảng trống trong đám đông. Trần Phong nhìn theo bóng lưng hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Lạc Thần? Thiên Khải Thánh Địa?” Trần Phong lẩm bẩm. Đây chính là những gì hắn mong đợi. Một thế giới mới, những đối thủ mạnh hơn, và những thế lực ẩn chứa bí mật của “Thiên Đạo”.
“Đi thôi, Hùng Bá. Chúng ta cần một nơi để ổn định, rồi sau đó, sẽ từ từ khám phá Thiên Khải Thành này, và cả Huyền Vực Đại Lục nữa.”
Trần Phong quay lưng lại với Thiên Kiêu Bảng, nhưng trong lòng hắn, một kế hoạch lớn hơn đã bắt đầu hình thành. Hắn sẽ không chỉ ngắm nhìn những cái tên trên bảng, mà sẽ từng bước, dùng chính sức mạnh của mình, để viết lên một cái tên mới, một cái tên mà “Thiên” cũng phải run sợ: Kẻ Nghịch Thiên.
Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bước vào giai đoạn quan trọng nhất. Mỗi bước chân là một sự khẳng định ý chí, mỗi trận chiến là một lời tuyên bố về quyền tự do. Hắn không còn là một phế vật, mà là một kẻ chống lại Thiên Đạo, mang trong mình ngọn lửa của sự phản kháng, sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích của định mệnh.