Nghịch Thiên
Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:14:38 | Lượt xem: 5

Trần Phong và Hùng Bá tiếp tục hành trình, từng bước in dấu trên con đường đất đỏ hun hút. Không khí xung quanh đã bắt đầu thay đổi, không còn vẻ tĩnh lặng, có phần u ám của vùng đất cũ mà họ đã rời đi. Linh khí trong không khí, dù chưa thật sự nồng đậm, nhưng đã mang theo một sự tươi mới, một năng lượng khác biệt, như báo hiệu một thế giới rộng lớn hơn đang mở ra trước mắt.

Hùng Bá bước đi vững chãi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Phong. Gã có thể cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Trần Phong. Không còn là sự giằng xé, lo lắng của một kẻ bị dồn vào đường cùng, mà là một ngọn lửa mãnh liệt, âm ỉ cháy sâu trong đôi mắt. Đó là ngọn lửa của ý chí, của sự phản kháng.

“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Mệnh Tháp…” Trần Phong lẩm bẩm, giọng nói khẽ như một tiếng gió thoảng qua. “Nghe có vẻ hào nhoáng, nhưng liệu có thực sự là ý chí của trời, hay chỉ là sự sắp đặt của kẻ mạnh?”

Hùng Bá trầm giọng đáp: “Trong những đại lục lớn như Huyền Vực, khái niệm Thiên Mệnh đã ăn sâu vào tiềm thức của tu sĩ. Những kẻ được gọi là Thiên Kiêu, họ sinh ra đã có tư chất hơn người, có cơ duyên bất phàm, như thể được trời ưu ái. Họ nắm giữ tài nguyên, công pháp, thậm chí là quyền lực. Hầu hết mọi người đều tin rằng, đó là Thiên Đạo vận hành.”

Trần Phong khẽ cười nhạt. “Thiên Đạo vận hành? Hay là họ tự cho mình cái quyền đại diện cho Thiên Đạo để áp bức kẻ yếu? Những kẻ vừa rồi, họ cũng tự cho mình cái quyền phán xét số phận người khác chỉ vì họ ‘có vẻ’ được Thiên Mệnh chiếu cố.”

Hùng Bá gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự đồng tình. “Đúng vậy. Sự phân chia giai cấp, sự bất công, dưới danh nghĩa Thiên Mệnh, càng trở nên trắng trợn hơn. Nhiều năm về trước, khi ta còn phiêu bạt, ta từng chứng kiến không ít kẻ bị chèn ép, bị cướp đoạt cơ duyên chỉ vì họ không phải Thiên Kiêu. Ngay cả những tông môn lớn, cũng có xu hướng bồi dưỡng những kẻ có ‘Thiên Mệnh’ thay vì những người có ý chí kiên cường.”

Những lời của Hùng Bá càng củng cố thêm suy nghĩ của Trần Phong. Hắn nhớ lại những ngày tháng bị coi là phế vật ở gia tộc, những ánh mắt khinh miệt, những lời lẽ miệt thị. Hắn nhớ đến những sinh linh nhỏ bé, những người thân yêu đã bị nghiền nát dưới bánh xe của cường quyền. Liệu đó có phải là Thiên Mệnh? Hay chỉ là sự tàn nhẫn của con người, được che đậy dưới một cái tên vĩ đại?

“Nếu Thiên Mệnh là như vậy,” Trần Phong nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi hùng vĩ dần hiện rõ, “thì ta sẽ Nghịch Thiên. Nếu Thiên Đạo là như vậy, ta sẽ phá vỡ nó. Không ai có quyền định đoạt số phận của kẻ khác, không ai có quyền áp đặt ý chí lên vạn vật, dù cho đó có là ‘Thiên’ đi chăng nữa.”

Bước chân của Trần Phong trở nên vững vàng hơn, mỗi nhịp đều mang theo một quyết tâm sắt đá. Con đường dẫn đến Huyền Vực Đại Lục còn rất dài, nhưng trong tâm trí hắn, mục tiêu đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Thiên Mệnh Tháp không chỉ là một nơi tranh đoạt cơ duyên, mà còn là nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc chiến chống lại cái gọi là “Thiên Mệnh” đó.

Càng tiến sâu vào vùng đất giáp ranh với Huyền Vực Đại Lục, cảnh quan càng trở nên kỳ vĩ. Những ngọn núi đá vôi sừng sững, những dòng sông rộng lớn uốn lượn, và những khu rừng cổ thụ xanh um tùm. Linh khí trong không khí đã đậm đặc hơn, khiến việc hô hấp cũng trở nên sảng khoái lạ thường. Trần Phong cảm thấy các kinh mạch trong cơ thể được tưới mát, linh lực luân chuyển nhanh hơn, như được tiếp thêm sức sống.

Tuy nhiên, cùng với sự giàu có về linh khí là sự xuất hiện của những tu sĩ mạnh mẽ hơn. Họ không còn là những kẻ chỉ biết tranh giành tài nguyên ở tiểu thế giới, mà là những cường giả mang theo khí thế ngút trời, tu vi ít nhất cũng đạt đến Hóa Linh Cảnh, thậm chí là cao hơn nữa. Họ thường đi theo nhóm, trang phục đặc trưng của các tông môn lớn, hoặc độc hành với vẻ ngoài kiêu ngạo.

Một buổi chiều nọ, khi Trần Phong và Hùng Bá đang đi qua một thung lũng hẹp, một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ phía trước. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, và cả tiếng gầm gừ của yêu thú.

“Có chuyện gì vậy?” Hùng Bá nhíu mày, nhanh chóng thủ thế.

Trần Phong ra hiệu cho Hùng Bá ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp. Hắn vận dụng Huyết Mạch Thần Nhãn, xuyên thấu qua màn cây cối, quan sát tình hình. Cách đó không xa, một nhóm khoảng năm tu sĩ trẻ tuổi đang vây công một con Hổ Yêu Băng Sương. Con yêu thú này có bộ lông trắng muốt, thân hình to lớn như một tảng đá, tỏa ra khí lạnh thấu xương. Dù đã bị thương nặng, nó vẫn chiến đấu một cách điên cuồng để bảo vệ một bông linh thảo màu xanh lam đang hé nở gần đó.

Nhóm tu sĩ trẻ tuổi kia, trang phục có thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào, rõ ràng là đệ tử của một tông môn lớn nào đó. Người cầm đầu là một thanh niên kiêu ngạo, tu vi đã đạt đến Hóa Linh Cảnh đỉnh phong, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. Hắn liên tục ra lệnh cho đồng bọn, đồng thời thi triển những chiêu thức mạnh mẽ, không ngừng ép con hổ yêu vào đường cùng.

“Con súc sinh này thật ngoan cố!” Một tên đệ tử khác gầm gừ. “Chỉ là một con Hổ Yêu Hóa Linh Cảnh sơ kỳ mà dám chống đối chúng ta sao? Thiên Mệnh đã định, Băng Sương Thảo này là của Thiên Hỏa Tông ta!”

Trần Phong nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Lại là “Thiên Mệnh đã định”. Những kẻ này, vừa mới đặt chân đến Huyền Vực Đại Lục, hắn đã phải nghe những lời lẽ như vậy. Băng Sương Thảo là một linh dược quý hiếm, thường được yêu thú có thuộc tính băng bảo vệ. Con hổ yêu kia rõ ràng đã canh giữ nó từ lâu, và nay lại bị cướp đoạt một cách trắng trợn.

Con Hổ Yêu Băng Sương gầm lên tuyệt vọng, một vết thương chí mạng hiện rõ trên vai nó. Nó vẫn cố sức vung móng vuốt, nhưng tốc độ đã chậm lại rất nhiều. Rõ ràng, nó không còn khả năng chống cự.

“Giết nó! Lấy Băng Sương Thảo!” Thanh niên cầm đầu ra lệnh, ánh mắt tham lam nhìn về phía bông linh thảo.

Đúng lúc đó, Trần Phong bỗng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc dao động trong không khí. Hắn nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra không phải bông linh thảo đó mà là một hòn đá nhỏ nằm ngay bên cạnh, bị che khuất một phần bởi thân cây cổ thụ. Một hòn đá bình thường, nhưng lại phát ra những dao động linh khí vô cùng tinh tế, gần như không thể nhận ra, giống hệt như vật phẩm mà hắn đã vô tình có được. Hắn biết, vật phẩm đó không hề đơn giản, nó chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đầu tiên trong cuộc đời hắn.

“Chuyện này… thật thú vị.” Trần Phong thì thầm. Hắn không quan tâm đến Băng Sương Thảo, nhưng hòn đá kia lại thu hút sự chú ý của hắn. Hơn nữa, cái thái độ ngạo mạn của nhóm tu sĩ Thiên Hỏa Tông kia, và câu nói “Thiên Mệnh đã định” càng khiến hắn cảm thấy chướng mắt.

Hùng Bá nhìn Trần Phong, biết rằng Trần Phong sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn. “Ngươi định làm gì?”

“Những kẻ tự cho mình là Thiên Mệnh Chi Tử, cần phải được dạy cho một bài học.” Trần Phong khẽ nói, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Cho dù chỉ là một bài học nhỏ thôi.”

Hắn không muốn gây ra rắc rối lớn, nhưng cũng không muốn bỏ qua cơ hội để kiểm tra thực lực của mình trong thế giới mới, đồng thời cũng là một hành động nhỏ để “Nghịch Thiên” theo cách riêng của hắn.

Trần Phong vận chuyển linh lực trong cơ thể, một luồng khí tức mạnh mẽ nhưng được che giấu khéo léo lan tỏa ra. Hắn không trực tiếp lao ra, mà chỉ nhẹ nhàng nhấc tay, một viên đá cuội nhỏ nằm dưới chân hắn bỗng chốc hóa thành một luồng sáng xanh, lao thẳng về phía thanh niên cầm đầu với tốc độ kinh hồn.

“Vù!”

Thanh niên kia đang định ra đòn cuối cùng để kết liễu Hổ Yêu Băng Sương, bỗng cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt từ phía sau. Hắn giật mình quay người lại, nhưng đã quá muộn. Viên đá cuội, mang theo một lực đạo đáng sợ, đánh thẳng vào cổ tay hắn.

“A!” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Thanh kiếm trong tay hắn rơi xuống đất, cổ tay hắn sưng tấy, đau đớn đến mức suýt ngất đi.

Cả nhóm đệ tử Thiên Hỏa Tông hoảng hốt. “Ai? Kẻ nào dám!”

Trần Phong không xuất hiện. Hắn chỉ nhẹ nhàng điều khiển một luồng linh lực khác, bao bọc lấy viên đá nhỏ cạnh Băng Sương Thảo, nhẹ nhàng kéo nó về phía mình. Toàn bộ quá trình diễn ra trong chớp mắt, không ai nhận ra mục tiêu thực sự của Trần Phong.

Hổ Yêu Băng Sương, thoát khỏi nguy hiểm cận kề, lập tức quay đầu bỏ chạy vào rừng sâu, không quên liếc nhìn về phía bụi cây nơi Trần Phong đang ẩn nấp, ánh mắt phức tạp khó hiểu.

“Có kẻ ám toán!” Thanh niên cầm đầu ôm lấy cổ tay, sắc mặt tái xanh vì đau đớn và phẫn nộ. “Mau tìm ra hắn! Kẻ nào dám gây sự với Thiên Hỏa Tông ta!”

Cả nhóm đệ tử Thiên Hỏa Tông lập tức tản ra, cẩn trọng dò xét xung quanh. Tuy nhiên, Trần Phong và Hùng Bá đã biến mất như chưa từng xuất hiện. Hắn biết rằng, với thực lực hiện tại của mình, hắn không cần phải đối đầu trực diện với những kẻ này, đặc biệt là khi mục tiêu chính của hắn không phải là thể hiện sức mạnh. Hắn chỉ muốn một hành động nhỏ, một lời nhắc nhở rằng, không phải mọi thứ đều có thể bị định đoạt bởi “Thiên Mệnh”.

Trong khi đó, viên đá nhỏ đã nằm gọn trong tay Trần Phong. Nó không có vẻ gì đặc biệt, nhưng khi hắn chạm vào, một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn và có phần quen thuộc truyền vào cơ thể hắn. Đây là một loại năng lượng thuần túy, có khả năng kích hoạt một thứ gì đó sâu thẳm trong huyết mạch của hắn, tương tự như vật phẩm mà hắn đã có được trước đây.

“Xem ra, Huyền Vực Đại Lục này còn nhiều điều bí ẩn hơn ta nghĩ.” Trần Phong khẽ mỉm cười. “Và cũng có nhiều ‘Thiên Mệnh’ chờ ta lật đổ hơn.”

Hùng Bá nhìn Trần Phong với ánh mắt ngưỡng mộ. “Ngươi làm rất tốt. Bọn chúng sẽ không ngờ rằng có kẻ lại dám ra tay với đệ tử của Thiên Hỏa Tông.”

“Chỉ là một lời cảnh cáo nhỏ thôi.” Trần Phong đáp. “Huyền Vực Đại Lục… ta đến rồi đây.”

Trần Phong và Hùng Bá tiếp tục hành trình, để lại phía sau sự hỗn loạn và tiếng gầm thét giận dữ của nhóm đệ tử Thiên Hỏa Tông. Phía xa, đường chân trời đã bắt đầu hiện rõ những đường nét của một thành phố khổng lồ, được bao bọc bởi những bức tường thành cao ngất. Đó là một trong những cửa ngõ chính dẫn vào Huyền Vực Đại Lục, một thế giới mới đầy rẫy cơ hội và thách thức.

Trần Phong biết, hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bước vào giai đoạn quan trọng nhất. Mỗi bước chân là một sự khẳng định ý chí, mỗi trận chiến là một lời tuyên bố về quyền tự do. Hắn không còn là một phế vật, mà là một kẻ chống lại Thiên Đạo, mang trong mình ngọn lửa của sự phản kháng, sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8