Nghịch Thiên
Chương 186
Trần Phong bước tới, ánh mắt không hề nao núng trước sự lạnh lùng và bí ẩn của chủ quán. Hắn cảm nhận được, đây chính là khởi điểm thực sự cho hành trình “Nghịch Thiên” của mình.
Hắn đứng đối diện quầy bar, nơi bóng người gầy gò vẫn cúi thấp, chậm rãi lau ly. Mùi hương của gỗ mục, thảo mộc khô và một chút men rượu nồng đượm len lỏi trong không khí, càng khiến không gian thêm phần cổ kính và u tịch.
“Ta đến đây không phải để tìm rượu,” Trần Phong cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang rõ trong sự tĩnh lặng, “mà là để tìm một con đường. Một con đường mà người đời gọi là không tồn tại.”
Chủ quán vẫn không ngẩng đầu. Chiếc mũ rộng vành như nuốt chửng khuôn mặt hắn, chỉ để lại sự mơ hồ và một cảm giác nặng nề. Hắn đặt chiếc ly vừa lau xuống, lấy một chiếc ly khác, tiếp tục công việc của mình. Từng động tác đều chậm rãi, như thể thời gian đã ngừng lại từ rất lâu trước khi Trần Phong đặt chân đến đây.
“Con đường không tồn tại?” Giọng chủ quán khàn khàn lặp lại, mang theo một chút trêu ngươi khó nhận ra, “Vạn vật trong thiên địa, đâu có thứ gì là không tồn tại? Chỉ có điều, kẻ tìm có đủ tầm nhìn, đủ dũng khí để nhìn thấy nó hay không mà thôi.”
“Nếu là như vậy,” Trần Phong tiếp lời, “vậy con đường ta tìm, liệu có phải là thứ mà ‘Thiên’ muốn che giấu?”
Đến lúc này, động tác của chủ quán mới khựng lại. Hắn từ từ ngẩng đầu. Dù khuôn mặt vẫn bị che khuất bởi vành mũ, nhưng Trần Phong cảm nhận được một luồng ánh mắt vô hình đang xuyên thấu tâm can mình. Đó không phải là ánh mắt của người phàm, mà là ánh mắt đã chứng kiến vô số kỷ nguyên thăng trầm, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về mọi quy luật.
“Thiên…” Chủ quán thốt lên, như thể nếm lại một hương vị đã cũ, “Ngươi dám nhắc đến ‘Thiên’ tại nơi này? Ngươi biết ‘Thiên’ là gì không, kẻ phàm trần nhỏ bé?”
Phía sau Trần Phong, người đồng hành của hắn (một nam nhân trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, tên là Hùng Bá, một cựu cường giả bị giáng chức vì không phục Thiên Mệnh, được Trần Phong thu phục ở một sự kiện trước đó, mang theo sự thận trọng và từng trải) khẽ nhíu mày. Hùng Bá đã từng nghe nhắc đến Tửu Quán Vô Danh, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại ẩn chứa một tồn tại kinh khủng đến vậy. Áp lực vô hình từ chủ quán khiến khí huyết hắn cuộn trào, linh lực trong đan điền cũng trở nên hỗn loạn.
Trần Phong không quay đầu lại, nhưng hắn cảm nhận được sự căng thẳng của Hùng Bá. Hắn đưa tay ra hiệu, trấn an.
“Ta không biết,” Trần Phong thẳng thắn đáp, “nhưng ta cảm nhận được. Nó là một xiềng xích vô hình, trói buộc số phận của vạn vật. Nó là một bàn tay vô hình, điều khiển sự sống chết, vinh nhục của mọi sinh linh. Ta thấy những kẻ được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được nâng niu, được ban tặng mọi cơ duyên, trong khi vô số người khác phải chịu đựng bất công, thống khổ mà không rõ lý do. Ta muốn biết, Thiên là gì, và liệu nó có phải là chân lý tối thượng không thể lay chuyển?”
Chủ quán lặng im một lúc lâu, không gian càng trở nên nặng nề hơn. Chỉ có tiếng lau chùi ly rượu lại tiếp tục, lạch cạch đều đặn như nhịp đập của thời gian.
“Ngươi… là một dị số,” Chủ quán cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không còn sự trêu ngươi, mà thay vào đó là một sự đánh giá khó hiểu, “Một hạt giống nghịch lưu trong dòng chảy định mệnh. Đáng lẽ, ngươi không nên tồn tại, hoặc đã sớm bị nghiền nát.”
Trần Phong trong lòng chấn động. Lời của chủ quán đã chạm đúng vào tận gốc rễ của sự tồn tại của hắn. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, chờ đợi.
“Tửu Quán Vô Danh này,” Chủ quán chậm rãi nói, “không bán rượu cho những kẻ tìm kiếm lạc thú tầm thường. Nó bán rượu cho những kẻ dám đối mặt với chính linh hồn mình, dám tìm kiếm chân lý bị che giấu. Mỗi giọt rượu là một câu chuyện, một vận mệnh, một mảnh ghép của ‘Thiên Đạo’.”
Hắn ngừng lau ly, đặt chiếc ly sạch tinh lên quầy bar trước mặt Trần Phong. Chiếc ly rỗng, nhưng dường như có một thứ ánh sáng lấp lánh đang phản chiếu từ thành ly.
“Ngươi muốn một con đường? Ngươi muốn hiểu về ‘Thiên’?” Chủ quán ngẩng đầu, lần này, dù khuôn mặt vẫn ẩn dưới vành mũ, Trần Phong có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén như dao đang nhìn thẳng vào mình, “Vậy thì, hãy uống chén rượu này. Nó sẽ không cho ngươi câu trả lời, nhưng nó sẽ cho ngươi thấy một phần của con đường ngươi đang tìm kiếm. Đổi lại, ngươi phải trả giá.”
“Giá gì?” Trần Phong hỏi, không hề do dự.
“Giá của một lời thề,” Chủ quán đáp, “Một lời thề với chính linh hồn ngươi, với con đường ngươi đã chọn. Rằng dù có phải đối mặt với vực sâu hay vinh quang, ngươi cũng không bao giờ quay đầu lại. Ngươi sẽ đi đến tận cùng của sự thật, dù sự thật ấy có hủy diệt tất cả những gì ngươi tin tưởng.”
Hùng Bá ở phía sau không kìm được nữa, bước lên một bước, định lên tiếng can ngăn. Nhưng một luồng khí tức vô hình mạnh mẽ hơn gấp vạn lần bất ngờ tỏa ra từ chủ quán, khiến Hùng Bá lập tức bị đẩy lùi về phía sau, cơ thể như bị một ngọn núi đè ép, không thể nhúc nhích.
Trần Phong cũng cảm nhận được áp lực, nhưng hắn vẫn đứng vững. Hắn nhìn vào chiếc ly rỗng trên quầy, rồi nhìn thẳng vào chủ quán.
“Ta chấp nhận,” Trần Phong nói, giọng dứt khoát, “Ta thề, sẽ không bao giờ quay đầu lại. Dù cái giá phải trả là gì, ta cũng sẽ đi đến tận cùng.”
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên đôi môi mím chặt của chủ quán. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng cầm lấy một bình rượu cổ kính đặt dưới quầy bar. Bình rượu làm bằng ngọc bích, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh huyền ảo. Khi hắn mở nắp, một mùi hương không thuộc về thế gian này lập tức tràn ngập không gian. Nó không phải là mùi rượu nồng, mà là mùi hương của thời gian, của tinh tú, của sự hỗn độn sơ khai.
Chủ quán rót chất lỏng trong bình vào chiếc ly trước mặt Trần Phong. Chất lỏng màu xanh lam, trong suốt như pha lê, bên trong dường như có vô số vì tinh tú đang lấp lánh, xoay vần. Chỉ cần nhìn vào thôi, Trần Phong đã cảm thấy linh hồn mình như bị hút vào một vũ trụ vô tận.
“Đây là ‘Thiên Mệnh Chi Tửu’,” Chủ quán khàn khàn giới thiệu, “Nó không phải rượu, nó là một mảnh ghép của Thiên Đạo. Kẻ yếu đuối sẽ hóa thành tro bụi, kẻ chấp niệm sẽ chìm vào ảo ảnh, kẻ có duyên sẽ thấy được chân tướng. Ngươi, kẻ dám Nghịch Thiên, hãy uống đi.”
Trần Phong không chút ngần ngại, vươn tay cầm lấy chiếc ly. Cảm giác lạnh buốt truyền đến từ thành ly, như thể đang nắm giữ một khối băng ngàn năm. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi dốc cạn ly rượu xanh biếc.
Ngay khi chất lỏng chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác bùng nổ dữ dội lan tỏa khắp cơ thể Trần Phong. Nó không phải vị rượu, mà là một dòng năng lượng nguyên thủy, tinh khiết đến mức gần như hủy diệt. Linh hồn hắn như bị xé toạc, rồi lại được tái tạo trong một khoảnh khắc. Vô số hình ảnh, âm thanh, cảm xúc ập đến cùng lúc, như thể hắn đang trải nghiệm hàng ngàn kiếp sống trong tích tắc.
Hắn thấy một thế giới rộng lớn, vô biên, nơi có những sinh linh khổng lồ ngự trị, tay nắm nhật nguyệt, chân đạp tinh hà. Hắn thấy những dòng chảy linh khí cuồn cuộn, tụ tập thành những điểm sáng rực rỡ, được gọi là “Thiên Mệnh”. Những điểm sáng này tựa như những hạt giống, rơi vào vô số sinh linh, ban cho họ sức mạnh, trí tuệ, và một vận mệnh được định sẵn.
Hắn cũng thấy những sợi xích vô hình, trong suốt, gắn kết những sinh linh với “Thiên Mệnh” của họ. Kẻ được ban phước thì sợi xích sáng lấp lánh, dẫn lối đến vinh quang. Kẻ bị ruồng bỏ thì sợi xích mờ nhạt, kéo lê họ vào vực sâu của đau khổ và thất bại. Và kinh hoàng hơn, hắn thấy, những sợi xích đó không phải là tự nhiên. Có những bàn tay khổng lồ, ẩn mình trong bóng tối vô tận của vũ trụ, đang khéo léo điều khiển, uốn nắn, thậm chí là bẻ gãy những sợi xích “Thiên Mệnh” đó.
Đó không phải là “Thiên Đạo” tự nhiên, mà là một “Thiên Đạo” bị thao túng! Một “Thiên Đạo” bị biến chất!
Trần Phong thấy những gương mặt quen thuộc, những kẻ tự xưng là “Thiên Kiêu”, những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn từng đối đầu. Trong dòng chảy năng lượng của “Thiên Mệnh Chi Tửu”, hắn thấy rõ ràng, hào quang “Thiên Mệnh” của chúng không phải là do bản thân chúng tạo nên, mà là do những bàn tay kia ban tặng, nuôi dưỡng.
Hắn thấy một hình ảnh chớp nhoáng: Một tòa tháp cổ kính, sừng sững giữa hư vô, bên trên tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng cũng ẩn chứa sự mục nát kinh hoàng. Tòa tháp đó dường như là trung tâm của mọi sự thao túng, nơi những sợi xích “Thiên Mệnh” được dệt nên và phân phát.
Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến khi những hình ảnh này dần mờ đi. Trần Phong quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy dữ dội. Máu từ khóe miệng hắn chảy ra, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách đáng sợ.
Hùng Bá, lúc này đã thoát khỏi áp lực, vội vàng chạy tới đỡ lấy Trần Phong. “Trần Phong! Ngươi sao rồi?!”
Chủ quán không nói gì, chỉ nhìn Trần Phong. Đôi môi mím chặt của hắn lại nhếch lên một nụ cười khó hiểu.
Trần Phong từ từ đứng dậy, lau đi vết máu trên môi. Dù cơ thể vẫn còn đau nhức, nhưng tinh thần hắn lại chưa bao giờ minh mẫn đến thế. Hắn đã nhìn thấy một phần của sự thật. Hắn đã thấy những bàn tay vô hình, những kẻ đang giật dây đằng sau bức màn “Thiên Đạo”.
“Ta đã thấy…” Trần Phong cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển, “Ta đã thấy ‘Thiên’ không phải là chân lý. Nó là một sự sắp đặt. Một sự thao túng vĩ đại.”
“Phải,” Chủ quán gật đầu nhẹ, “Ngươi đã thấy. Nhưng đó chỉ là một mảnh nhỏ trong bức tranh vĩ đại. Hạt giống nghịch thiên trong ngươi đã nảy mầm, nhưng để nó lớn mạnh, ngươi còn phải trải qua vô số thử thách.”
“Thử thách gì?” Trần Phong hỏi, ánh mắt đầy rẫy sự truy cầu.
“Tòa tháp ngươi vừa thấy…” Chủ quán trầm ngâm, “Nó được gọi là ‘Thiên Mệnh Tháp’. Là nơi khởi nguồn của mọi ‘Thiên Mệnh’ ở đại lục này, và là cửa ngõ dẫn đến những bí mật sâu xa hơn. Hiện tại, nó đang bị chiếm giữ bởi một liên minh các thế lực cổ xưa, những kẻ tự xưng là ‘Thiên Vực Thủ Hộ Giả’. Chúng là những con chó săn của ‘Thiên Đạo’ đã biến chất, và chúng đang tìm kiếm một ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mới để duy trì sự thống trị.”
Chủ quán đưa tay chỉ về phía một tấm bản đồ cổ treo trên tường, nơi có một điểm sáng nhấp nháy ở trung tâm đại lục.
“Đó là nơi ngươi cần đến. Một cuộc tranh đoạt ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đang chuẩn bị diễn ra tại đó. Đó sẽ là cơ hội để ngươi đối đầu trực tiếp với những kẻ giật dây, và để hạt giống nghịch thiên trong ngươi nở rộ. Nhưng hãy cẩn thận, bọn chúng không hề đơn giản. Chúng có thể nhìn thấu vận mệnh, và kẻ như ngươi, là cái gai trong mắt chúng.”
Trần Phong nhìn theo hướng chỉ của chủ quán, ánh mắt hắn như xuyên qua lớp tường, nhìn thẳng vào điểm sáng trên bản đồ. Thiên Mệnh Tháp! Nơi đó, có lẽ hắn sẽ tìm được câu trả lời, và cũng là nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc chiến thực sự của mình.
“Cảm ơn,” Trần Phong nói, giọng đầy uy lực, “Ta đã có con đường.”
Chủ quán không đáp. Hắn lại cúi đầu, tiếp tục công việc lau chùi ly rượu, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng. Không gian quán lại trở về sự yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn của chiếc khăn và ly thủy tinh.
Trần Phong gật đầu với Hùng Bá, rồi quay người rời đi. Hắn biết, Tửu Quán Vô Danh này sẽ còn gặp lại, nhưng giờ đây, hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không còn là một kẻ lạc lối tìm kiếm hy vọng, mà là một kẻ mang trong mình sứ mệnh phá vỡ xiềng xích, lật đổ trật tự cũ.
Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.