Nghịch Thiên
Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:13:14 | Lượt xem: 5

A Lực dẫn đường, bước chân còn chút khập khiễng vì vết thương cũ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng vẻ kiên định lạ thường. Trần Phong đi sau, im lặng quan sát. Con đường họ đi dần tách khỏi những khu phố sầm uất, nơi tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vẫn còn văng vẳng. Thay vào đó là những con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo, ẩm thấp và ít người qua lại.

“Đại ca Trần Phong,” A Lực lên tiếng, giọng hơi khẽ, “Tửu Quán Vô Danh… không phải là một nơi bình thường. Người ta đồn rằng nó xuất hiện và biến mất không theo quy luật nào, chỉ những kẻ có duyên hoặc bị vận mệnh ruồng bỏ mới tìm thấy. Cũng có kẻ nói, đó là nơi tụ tập của những dị nhân, những kẻ mang trong mình bí mật không thể kể, hoặc những kẻ ôm mộng lật đổ trật tự cũ.”

Trần Phong nhíu mày. “Lật đổ trật tự cũ?” Hắn lặp lại, ánh mắt lóe lên tia hứng thú. Điều này rất phù hợp với con đường hắn đang đi. “Ngươi biết gì về những kẻ đó?”

A Lực lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ. “Chỉ là những lời đồn đại thôi, đại ca. Ta… ta chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ khỏi gia tộc nhỏ bé vì không thể thức tỉnh huyết mạch. Ta yếu ớt, không có tư cách tiếp cận những bí mật lớn như vậy. Nhưng ta nghe nói, những người ở Tửu Quán Vô Danh không ai là kẻ đơn giản. Kẻ thì có công pháp tà môn, kẻ thì sở hữu dị bảo nghịch thiên, kẻ lại mang trong mình huyết mạch cổ xưa đã thất truyền.”

Trần Phong khẽ gật đầu, trong lòng đã có phần nào suy đoán. “Dị nhân, bí mật, nghịch thiên… Quả nhiên là nơi ta cần đến.” Hắn nhìn A Lực. “Ngươi vì sao biết rõ về nó như vậy?”

A Lực cúi đầu, bàn tay siết chặt nắm đấm. “Năm đó, sau khi bị gia tộc vứt bỏ, ta lang thang khắp nơi. Có một lần, ta lạc vào một con hẻm cụt, tuyệt vọng và đói khát. Bỗng nhiên, bức tường đá trước mặt ta biến mất, hiện ra một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Bên trong… chính là Tửu Quán Vô Danh. Ta đã được một lão già ở đó cho ăn, và chỉ đường cho ta thoát ra. Lão ta nói, ta có một loại ‘khí vận’ đặc biệt, dù yếu ớt nhưng không thể bị định đoạt. Lão cũng dặn ta, nếu có ngày bị dồn vào đường cùng, hãy tìm lại nơi đó. Nhưng ta… ta không dám quay lại. Nơi đó quá đáng sợ.”

“Khí vận đặc biệt, không thể bị định đoạt.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên. Lời của lão già kia dường như đã chạm đến cốt lõi của “Nghịch Thiên”. Hắn hiểu vì sao trực giác của mình lại mách bảo A Lực là một trong những kẻ hắn đang tìm kiếm. A Lực không chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ, mà còn là một “dị số” theo cách riêng của mình, dù bản thân hắn chưa nhận ra.

Họ tiếp tục đi sâu hơn vào những con hẻm, bỏ lại phía sau những ánh đèn lồng, những tiếng cười nói ồn ã. Không khí trở nên nặng nề hơn, mùi ẩm mốc và bụi bặm thay thế hương thơm của đồ ăn thức uống. Những ngôi nhà hai bên đường cũ kỹ, cửa đóng then cài, chẳng khác nào những nấm mồ im lìm. Ánh trăng mờ nhạt khó khăn lắm mới xuyên qua những mái nhà xiêu vẹo, đổ bóng loang lổ trên mặt đất.

“Đại ca, chúng ta sắp tới rồi,” A Lực nói, giọng có chút run rẩy. Hắn chỉ vào một bức tường đá phủ đầy rêu phong, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một cánh cửa. “Nó… nó thường xuất hiện ở đây.”

Trần Phong dừng lại, ánh mắt quét qua bức tường. Hắn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào, cũng không có dấu vết của trận pháp hay ảo cảnh. Nhưng trực giác của hắn lại gào thét, rằng đây chính là nơi đó. Hắn khẽ nhắm mắt, thả lỏng tinh thần, để ý chí của mình hòa vào không khí xung quanh. Một luồng khí tức mỏng manh, vô hình, dường như đang ẩn mình trong hư không, chỉ chờ đợi một tín hiệu.

“Ngươi nghĩ xem,” Trần Phong trầm giọng nói, “vì sao ngươi lại có thể tìm thấy nó lần nữa, sau bao nhiêu năm?”

A Lực ngẩn người, rồi ánh mắt bỗng nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Đúng vậy… Ta chưa bao giờ dám nghĩ tới việc quay lại. Nhưng hôm nay, khi đại ca hỏi, ta lại không chút do dự mà dẫn đường… Nó giống như… một sự dẫn dắt vậy.”

“Sự dẫn dắt của vận mệnh, hay sự dẫn dắt của ý chí?” Trần Phong thì thầm, bàn tay khẽ đặt lên bức tường đá. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo, thô ráp truyền đến. Nhưng sâu bên trong, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang ẩn chứa. Hắn không dùng sức mạnh bạo lực, mà chỉ nhẹ nhàng truyền một tia ý niệm vào đó, một ý niệm về sự thách thức, về sự tìm kiếm những điều không thể.

Rắc… rắc…

Một âm thanh nhỏ vang lên, giống như tiếng đá vỡ vụn. A Lực trợn tròn mắt. Bức tường đá trước mặt họ bắt đầu rung chuyển, những vết nứt nhỏ xuất hiện, rồi nhanh chóng lan rộng. Không phải là sụp đổ, mà là tan biến. Từng khối đá, từng mảng rêu phong hóa thành những hạt sáng li ti, bay lượn trong không khí, dần dần lộ ra một khoảng không tối đen. Từ khoảng không đó, một cánh cửa gỗ cũ kỹ, cong vênh, chậm rãi hiện ra, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Cánh cửa không có khóa, cũng không có tay nắm. Chỉ có một tấm bảng gỗ treo lủng lẳng bên trên, viết nguệch ngoạc ba chữ: “Tửu Quán Vô Danh”. Mùi rượu nồng nặc, pha lẫn chút hương khói lạ lùng, từ bên trong tràn ra, bao trùm lấy không gian u ám của con hẻm.

“Nó… nó thật sự xuất hiện!” A Lực lùi lại một bước, gương mặt tái mét vì kinh ngạc, nhưng trong ánh mắt lại có chút gì đó là sự giải thoát, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.

Trần Phong nhìn cánh cửa, rồi quay sang A Lực. “Ngươi đã trả xong ơn rồi. Giờ ngươi có thể rời đi.”

A Lực ngập ngừng. Hắn nhìn cánh cửa huyền bí, rồi lại nhìn Trần Phong. “Đại ca… ta…” Hắn nuốt nước bọt. “Ta… ta muốn đi theo đại ca. Lão già kia từng nói, ta có ‘khí vận’ đặc biệt. Ta muốn biết nó là gì. Ta không muốn cả đời chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ.”

Trần Phong không trả lời ngay. Hắn đánh giá A Lực một lần nữa. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bằng một tia quyết tâm. Đây chính là hạt giống của “Nghịch Thiên” mà hắn cảm nhận được. Một kẻ yếu đuối, nhưng không chấp nhận số phận. Hắn khẽ gật đầu.

“Được. Vậy thì đi theo ta.”

Trần Phong không chút do dự, bước thẳng về phía cánh cửa. Hắn dùng tay đẩy nhẹ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ không hề phát ra tiếng động nào, từ từ mở ra, hé lộ một không gian mờ ảo bên trong.

Bên trong quán rượu không lớn, nhưng lại có vẻ sâu hun hút. Ánh sáng vàng mờ ảo từ những ngọn đèn dầu treo trên tường chiếu rọi, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và khó nắm bắt. Không khí đặc quánh mùi rượu, mùi thuốc lá và một mùi hương đất ẩm lạ lùng. Một vài cái bàn gỗ đơn sơ nằm rải rác, và trên đó, lác đác vài bóng người. Họ không nói chuyện ồn ào, mà chỉ im lặng nhấp rượu, hoặc dùng ánh mắt sắc lạnh quét qua Trần Phong và A Lực.

Những người ngồi trong quán đều mang một vẻ ngoài khác thường. Một lão già râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại sáng như sao, đang vuốt ve một thanh kiếm gỉ sét. Một nữ nhân che mặt bằng mạng che đen, chỉ để lộ đôi môi đỏ mọng, tay mân mê một chiếc nhẫn ngọc bích tỏa ra hàn khí. Một gã thanh niên vạm vỡ, toàn thân bao phủ bởi những hình xăm kỳ dị, đang cắm mặt vào vò rượu. Không ai trong số họ có vẻ bình thường, và ánh mắt họ đều chứa đựng sự cảnh giác, pha lẫn chút tò mò khi nhìn thấy hai kẻ lạ mặt.

Phía quầy bar, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng, đang lau chùi ly rượu. Hắn đội một chiếc mũ rộng vành che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm nhọn và đôi môi mím chặt. Trần Phong không thể nhìn rõ diện mạo của người này, nhưng hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, sâu không lường được từ phía người đó. Đây chính là chủ nhân của Tửu Quán Vô Danh.

Chủ quán không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói khàn khàn, như thể đã trải qua hàng ngàn năm, vang lên trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ:

“Lại có thêm hai kẻ lạc lối tìm đến… Muốn gì?”

Trần Phong bước tới, ánh mắt không hề nao núng trước sự lạnh lùng và bí ẩn của chủ quán. Hắn cảm nhận được, đây chính là khởi điểm thực sự cho hành trình “Nghịch Thiên” của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8