Nghịch Thiên
Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:12:47 | Lượt xem: 4

Màn sương đỏ mờ ảo nuốt chửng bóng Trần Phong. Hắn không quay đầu lại, mỗi bước đi đều kiên định, mang theo một trọng trách vô hình nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Lời Khuê Lão vẫn văng vẳng bên tai, không phải là lời giáo huấn, mà là một lời cảnh tỉnh, một sự thừa nhận về con đường hắn đã chọn.

“Ngươi là một dị số.”

Câu nói ấy như khắc sâu vào tâm trí Trần Phong. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình là ai đó đặc biệt. Từ một phế vật bị ruồng bỏ ở tiểu thế giới, đến khi vô tình đoạt được Huyết Long Ngọc, thức tỉnh sức mạnh, rồi từng bước một lật đổ những kẻ đã đạp đổ mình. Hắn chỉ đơn thuần là muốn sống sót, muốn bảo vệ những người hắn yêu thương, muốn trả lại công bằng cho bản thân. Nhưng giờ đây, con đường ấy đã không còn giới hạn ở báo thù cá nhân. Nó đã vươn xa hơn, chạm đến một khái niệm vĩ mô, một sự sắp đặt mà vô số người tôn sùng, gọi là “Thiên Mệnh”, “Thiên Đạo”.

Khuê Lão nói đúng, hắn không chỉ chiến đấu chống lại một thực thể, mà là chống lại một tư tưởng, một trật tự đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Điều này thật đáng sợ. Nếu “Thiên” là một ý chí, thì nó hẳn đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, chi phối mọi sinh linh. Làm sao một phàm nhân như hắn, dù đã đạt đến cảnh giới Bán Bộ Ngưng Thần, có thể lay chuyển được một ý chí đã ăn sâu vào linh hồn của toàn bộ đại lục?

Nhưng rồi, một ngọn lửa bùng lên trong huyết quản Trần Phong, xua tan đi sự hoài nghi thoáng qua. Ngọn lửa ấy không đến từ sự kiêu ngạo, mà đến từ sự bất khuất, sự kiên cường đã tôi luyện hắn qua bao thử thách. Hắn nhớ lại khoảnh khắc đan điền bị phế, nhớ lại ánh mắt khinh miệt của những kẻ tự xưng là thiên tài, nhớ lại cái chết của sư phụ, của những người thân yêu. Tất cả đều là do sự sắp đặt của cái gọi là “Thiên Mệnh” sao? Nếu vậy, hắn càng phải “Nghịch Thiên”.

“Con đường này không có điểm dừng,” hắn lẩm bẩm, âm thầm nhắc nhở bản thân. Hắn không thể dừng lại, không thể chùn bước. Phía trước là Thành phố Vong Trần, một cái tên đầy ẩn ý, nơi những kẻ muốn quên đi trần thế hoặc bị trần thế ruồng bỏ tụ tập. Đó sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc chiến mới của hắn.

Trần Phong vươn người, cảm nhận linh khí dồi dào hơn hẳn so với vùng biên giới xa xôi. Đại lục này thật sự rộng lớn, và những gì hắn đã trải qua chỉ là một góc nhỏ. Hắn vận dụng Huyết Long Bộ Pháp, thân ảnh hóa thành một vệt mờ, lướt đi như một bóng ma giữa rừng núi trùng điệp. Tốc độ của hắn cực nhanh, nhưng tâm trí vẫn giữ sự tỉnh táo tối đa, quan sát mọi thứ xung quanh.

Mấy ngày sau, một thành phố khổng lồ hiện ra nơi chân trời, hùng vĩ và tráng lệ hơn bất kỳ nơi nào Trần Phong từng thấy. Những bức tường thành cao vút được khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra một khí tức vững chãi như núi. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của dòng người qua lại, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, và cả những luồng linh lực mạnh mẽ giao thoa. Đó chính là Thành phố Vong Trần.

Khác với sự hoang tàn hay u ám mà cái tên gợi lên, Vong Trần lại mang một vẻ phồn hoa không kém gì các kinh đô đế quốc. Tuy nhiên, khi đến gần hơn, Trần Phong cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt. Nó không phải là sự hăng hái, nhiệt huyết của những người trẻ tuổi mới bước chân vào con đường tu luyện. Thay vào đó, là một sự pha trộn giữa cảnh giác, mệt mỏi và một chút bất cần. Nơi đây như một cái nồi lẩu thập cẩm, tập hợp đủ loại người: những tu sĩ ẩn dật, những kẻ bị truy nã, những thương nhân buôn bán đồ cấm, và cả những kẻ chỉ muốn tìm một nơi để lãng quên mọi thứ.

Trần Phong hòa vào dòng người, bước qua cổng thành. Hắn đã thay đổi dung mạo một chút bằng một loại bí pháp đơn giản, dù không hoàn toàn biến đổi thành người khác, nhưng cũng đủ để che giấu những đặc điểm dễ nhận dạng. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Mục tiêu của hắn là Tửu Quán Vô Danh, một nơi mà theo Khuê Lão, có thể tìm thấy những manh mối đầu tiên cho liên minh Nghịch Thiên của hắn.

Phố xá Vong Trần rộng lớn, chằng chịt như mê cung. Những tòa nhà cổ kính vươn cao, xen kẽ với những kiến trúc hiện đại hơn. Các cửa hàng tấp nập, bán đủ loại bảo vật, đan dược, công pháp, thậm chí cả nô lệ và thông tin. Trần Phong không vội vã, hắn đi chậm rãi, quan sát. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của sự bất mãn, của ý chí không cam chịu.

Hắn đi qua một khu chợ trời, nơi những tu sĩ cấp thấp bày bán đủ loại vật phẩm linh tinh. Một tiếng cãi vã thu hút sự chú ý của hắn. Một thanh niên gầy gò, quần áo rách rưới, đang bị một gã tu sĩ béo ú, vẻ mặt hung dữ, đánh đập. Gã béo ú không ngừng chửi bới, đòi tiền bồi thường cho một món đồ mà hắn ta nói là bị thanh niên làm hỏng. Nhưng rõ ràng, đó chỉ là cái cớ để hắn ta ăn hiếp người khác.

Xung quanh có nhiều người chứng kiến, nhưng không ai dám can thiệp. Một số người lảng tránh ánh mắt, một số khác lắc đầu thở dài. Đây là cảnh tượng quen thuộc ở Vong Trần, nơi luật rừng vẫn còn mạnh mẽ. Kẻ yếu thì bị bắt nạt, kẻ mạnh thì được tôn trọng.

Trần Phong nheo mắt. Hắn không phải là kẻ thích xen vào chuyện bao đồng, nhưng hắn căm ghét sự bất công. Hắn nhớ lại những ngày tháng bị khinh miệt, bị chèn ép. Cảnh tượng này khiến hắn nhớ đến chính mình năm xưa. Hắn không thể làm ngơ.

Hắn không bước tới ngay lập tức. Thay vào đó, hắn đi vào một quán ăn ven đường, gọi một bát mì nóng hổi, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo. Hắn muốn xem phản ứng của đám đông, và quan trọng hơn, muốn xem liệu có ai khác sẽ ra mặt hay không. Đây cũng là một cách để hắn thăm dò Vong Trần.

Nhưng không, không ai lên tiếng. Gã béo ú càng được đà lấn tới, giáng thêm một cú đá vào bụng thanh niên gầy gò, khiến cậu ta ngã lăn ra đất, ôm bụng quằn quại. Đám đông bắt đầu tản ra, không muốn dính líu.

Trần Phong khẽ thở dài. Hắn đặt bát mì xuống, tiện tay lấy một đồng tiền linh thạch, đặt nhẹ nhàng lên bàn. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía nơi xảy ra vụ ẩu đả. Khi hắn đến gần, gã béo ú đang chuẩn bị giáng thêm một đòn nữa.

“Dừng tay.”

Giọng Trần Phong không lớn, nhưng lại mang một sự lạnh lẽo khiến không khí xung quanh như ngưng đọng. Gã béo ú và thanh niên gầy gò đều ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt gã béo ú lộ rõ vẻ khó chịu, còn thanh niên gầy gò thì đầy vẻ kinh ngạc.

“Thằng nhãi ranh nào dám xen vào chuyện của lão tử?” Gã béo ú gầm gừ, nhưng khi nhìn thấy Trần Phong chỉ là một thanh niên ăn mặc bình thường, không có vẻ gì là cường giả, hắn ta càng thêm khinh thường. “Cút ngay, bằng không lão tử cho ngươi nếm mùi đau khổ!”

Trần Phong không nói nhiều, hắn chỉ khẽ nhấc tay. Một luồng linh lực vô hình, mạnh mẽ nhưng lại không phô trương, nhẹ nhàng luân chuyển. Gã béo ú bỗng cảm thấy một áp lực cực lớn đè lên người, như thể có một ngọn núi vô hình đang đè nén hắn ta. Hắn ta không thể thở được, cơ bắp co giật, khuôn mặt biến sắc vì sợ hãi. Hắn ta muốn phản kháng, nhưng linh lực trong cơ thể như bị phong bế, không thể vận chuyển.

“Cút,” Trần Phong lặp lại, giọng điệu vẫn bình thản. “Đừng để ta phải nói lần thứ ba.”

Gã béo ú cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn ta biết mình đã gặp phải một cường giả ẩn mình. Áp lực vô hình này còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn đánh nào. Hắn ta vội vàng quỳ sụp xuống, lắp bắp cầu xin: “Vâng… vâng, tiền bối… vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn… xin tiền bối tha mạng…”

Trần Phong phất tay, áp lực biến mất. Gã béo ú lồm cồm bò dậy, không dám quay đầu lại, vắt chân lên cổ chạy trốn. Đám đông xung quanh đều nhìn chằm chằm vào Trần Phong với vẻ kinh ngạc và kính sợ. Ai cũng nhận ra, thanh niên này tuyệt đối không phải là một kẻ tầm thường.

Trần Phong không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn quay sang thanh niên gầy gò, vẫn đang nằm co quắp dưới đất. “Ngươi không sao chứ?”

Thanh niên kia ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Ta… ta không sao… Cảm ơn đại ca đã ra tay tương trợ.”

“Đứng lên đi.” Trần Phong khẽ nói. “Ở nơi như Vong Trần này, nếu không có đủ thực lực, đừng dễ dàng gây sự với người khác.”

Thanh niên gầy gò đứng dậy, cúi đầu. “Đại ca nói phải. Ta là A Lực. Không biết đại ca xưng hô thế nào?”

“Trần Phong,” hắn đáp ngắn gọn. “Ngươi có biết Tửu Quán Vô Danh ở đâu không?”

A Lực ngẩng phắt dậy, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. “Tửu Quán Vô Danh? Đại ca tìm nơi đó làm gì? Nơi đó không phải là chỗ của người bình thường đâu.”

Trần Phong nhìn thẳng vào mắt A Lực. “Ta có chút chuyện cần giải quyết ở đó.”

A Lực do dự một chút, rồi khẽ gật đầu. “Nếu đại ca đã hỏi, ta sẽ dẫn đường. Coi như là trả ơn đại ca đã giúp ta lúc nãy.”

Trần Phong khẽ gật đầu, không nói thêm. Hắn đã tìm được người dẫn đường đầu tiên, và có lẽ, A Lực này cũng có thể là một trong những kẻ mà hắn đang tìm kiếm. Hắn tin vào trực giác của mình. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8