Nghịch Thiên
Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:12:23 | Lượt xem: 9

Trần Phong nắm chặt tấm bản đồ, cảm nhận từng đường nét cổ xưa in hằn trên lớp da thú bạc màu. Hắn biết, lời nói của người kia không phải là lời đe dọa, mà là sự thật trần trụi. Một khi đã chọn con đường này, không thể quay đầu. Nhãn hiệu “kẻ thù của Thiên” sẽ khắc sâu vào linh hồn hắn, mãi mãi.

Hắn ngước nhìn bầu trời đang dần ngả màu tím than, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh như vô vàn con mắt vô hình dõi theo. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn hơn bao giờ hết. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch thiên, và hắn sẽ không bao giờ ngừng lại cho đến khi định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, không phải là một kẻ cai trị, mà là một sự tự do vô hạn.

Tấm bản đồ trong tay hắn không chỉ là một mảnh da cũ kỹ. Nó là một chìa khóa, một lời mời gọi đến một thế giới ngầm, nơi những kẻ bị “Thiên” ruồng bỏ, hoặc những kẻ có ý chí muốn thách thức nó, đang ẩn mình. Bản đồ chỉ dẫn đến một địa danh xa xôi, nằm sâu trong vùng đất hoang vu của đại lục Vạn Tượng – Huyết Nguyệt Chi Địa. Cái tên gợi lên sự bí ẩn và nguy hiểm, nhưng cũng là một tia hy vọng.

Trần Phong không chần chừ. Hắn thu bản đồ vào túi trữ vật, ánh mắt kiên định. Hắn cần sức mạnh, cần đồng minh, và cần hiểu rõ hơn về cái “Thiên” mà hắn đang đối đầu. Rời khỏi nơi ẩn mình tạm thời, hắn bắt đầu cuộc hành trình. Đại lục Vạn Tượng rộng lớn gấp trăm lần tiểu thế giới cũ, tràn ngập những hiểm nguy và cơ hội. Linh khí ở đây dồi dào hơn, cảnh giới tu luyện cũng cao hơn rất nhiều. Hắn biết, mình không còn là kẻ mạnh nhất, mà chỉ là một hạt cát giữa sa mạc bao la.

Trên đường đi, Trần Phong gặp vô số tu sĩ. Những Thiên Kiêu của các tông môn lớn cưỡi linh thú bay ngang trời, khí thế ngất trời. Những đoàn thương nhân hùng mạnh với hộ vệ cấp cao. Những thế lực ngầm tranh giành địa bàn, máu đổ không ngừng. Hắn ẩn mình, quan sát, hấp thụ kiến thức về thế giới mới này. Hắn nhận ra, ngay cả những quy tắc ngầm, những cuộc tranh đấu tưởng chừng là của con người, cũng dường như có một sợi dây vô hình liên kết đến “Thiên Mệnh”. Những kẻ được cho là “Thiên Mệnh Chi Tử” luôn có vận may phi thường, dễ dàng đoạt được cơ duyên, thăng tiến như diều gặp gió. Ngược lại, những kẻ có tiềm năng nhưng không được “Thiên” ưu ái lại gặp đủ thứ trắc trở, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm.

Một tuần sau, Trần Phong đặt chân đến rìa Huyết Nguyệt Chi Địa. Khác với tưởng tượng về một thung lũng u ám hay một phế tích hoang tàn, Huyết Nguyệt Chi Địa là một vùng đất bị bao phủ bởi một màn sương màu đỏ nhạt, như thể ánh trăng máu vĩnh cửu chiếu rọi. Cả không gian nơi đây đều bị bóp méo, linh khí hỗn loạn, khiến việc định hướng trở nên vô cùng khó khăn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại mang theo sự mục nát, bao trùm toàn bộ khu vực.

“Kẻ nào?” Một giọng nói trầm thấp, già nua vang lên từ trong màn sương đỏ, mang theo chút mệt mỏi nhưng lại ẩn chứa uy lực kinh người. “Nơi này không hoan nghênh người ngoài.”

Trần Phong dừng bước, cảnh giác cao độ. Hắn nhìn vào màn sương, nhưng không thấy bất kỳ ai. “Vãn bối Trần Phong, đến đây theo lời chỉ dẫn của một cố nhân. Xin tiền bối cho gặp.” Hắn không nói rõ là ai chỉ dẫn, vì sợ lộ thân phận của người đưa bản đồ. Hắn chỉ mong, tấm bản đồ này đủ để làm bằng chứng.

Màn sương khẽ động, rồi dần tách ra, lộ ra một con đường nhỏ hẹp. Phía cuối con đường, một lão nhân lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết, đang ngồi trên một tảng đá rêu phong. Lão mặc một bộ y phục giản dị, tay cầm một gậy gỗ mục, nhưng đôi mắt lão lại sáng quắc như hai vì sao, xuyên thấu mọi thứ. Đặc biệt, trên trán lão có một vết sẹo hình trăng lưỡi liềm màu đỏ sẫm, trông như một con mắt thứ ba đóng lại.

“Cố nhân?” Lão nhân khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi của hàng vạn năm tháng. “Ta đã sống đủ lâu để quên đi rất nhiều ‘cố nhân’. Ngươi có gì để chứng minh?”

Trần Phong không nói nhiều, lấy ra tấm bản đồ cổ. Ngay khi tấm bản đồ xuất hiện, vết sẹo trên trán lão nhân khẽ nhấp nháy. Đôi mắt lão mở to hơn một chút, nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại chuyển sang Trần Phong. Ánh mắt lão như muốn nhìn xuyên thấu linh hồn hắn.

“Quả nhiên là nó…” Lão nhân khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút hoài niệm. “Đã bao nhiêu năm rồi, ta cứ ngỡ không còn ai nhớ đến nơi này nữa.” Lão đưa tay ra, ra hiệu Trần Phong lại gần. “Ngồi xuống đi, tiểu tử. Ngươi đến đây, chắc hẳn cũng là một kẻ muốn ‘Nghịch Thiên’?”

Trần Phong ngồi xuống đối diện lão, cảm nhận được một áp lực vô hình nhưng không hề mang ác ý. “Vâng, tiền bối. Vãn bối muốn tìm hiểu về ‘Thiên’, và nếu có thể, phá vỡ nó.”

Lão nhân thở dài một tiếng, khói trắng từ miệng lão tỏa ra như sương. “Phá vỡ ‘Thiên’… Một ý chí lớn lao, nhưng cũng là một gánh nặng ngàn cân. Ngươi biết ‘Thiên’ là gì không?”

“Là thứ định đoạt số phận, là quy luật của vũ trụ, là những kẻ tự xưng là Thần Linh ở Thượng Giới.” Trần Phong trả lời, dựa trên những gì hắn đã trải qua và nghe ngóng được.

Lão nhân lắc đầu. “Chỉ đúng một phần. ‘Thiên’ không chỉ là một quy luật hay một thể chế. Nó là một sự sắp đặt. Một âm mưu kéo dài từ thuở khai thiên lập địa. Những ‘Thần Linh’ mà ngươi nói, chúng chỉ là những kẻ đứng sau bức màn, thao túng ‘Thiên Đạo’ để phục vụ lợi ích của mình. Chúng tạo ra những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ chỉ để làm con cờ, hay những ‘Thiên Kiêu’ để củng cố quyền lực. Chúng hút cạn linh khí của Hạ Giới, thu thập vận mệnh của chúng sinh, chỉ để duy trì sự vĩnh hằng mục nát của bản thân.”

Lời nói của lão nhân như sấm sét giáng xuống tâm trí Trần Phong. Những suy đoán mơ hồ của hắn về một âm mưu lớn hơn đã được xác nhận. “Vậy… mục đích của chúng là gì?”

“Sự sống vĩnh cửu, quyền lực tuyệt đối, và trên hết, là sự kiểm soát.” Lão nhân khẽ nhắm mắt lại. “Ngươi thấy đại lục Vạn Tượng này phồn hoa không? Nhưng nó đang bị rút cạn từng ngày. Từng chút linh khí, từng chút vận mệnh, đều bị hút lên Thượng Giới, nuôi dưỡng những kẻ tự xưng là ‘Thiên Thần’ đó. Chúng sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những ‘dị số’ như ngươi, những kẻ có thể phá vỡ trật tự mà chúng đã dày công xây dựng.”

“Làm sao để chống lại chúng?” Trần Phong hỏi, giọng nói trầm hẳn xuống. Áp lực của một âm mưu lớn như vậy khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết, nhưng cũng không làm nhụt chí hắn.

Lão nhân mở mắt, nhìn thẳng vào Trần Phong. “Ngươi đã có hạt giống ‘Nghịch Thiên’ trong người, đó là điểm mạnh nhất của ngươi. Nhưng một mình ngươi thì không đủ. Ngươi cần đồng minh, những kẻ cũng bị ‘Thiên’ ruồng bỏ, những kẻ có cùng ý chí với ngươi. Huyết Nguyệt Chi Địa này, là một trong những nơi ẩn náu của những ‘Nghịch Đạo Giả’ cuối cùng. Nơi đây từng là một tông môn cổ đại, mang tên Huyết Nguyệt Tông, từng thề sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, nhưng đã bị ‘Thiên’ diệt vong. Ta là Khuê Lão, kẻ trông coi những tàn tích này.”

“Vậy tiền bối…”

“Ta đã quá già để tham gia trực tiếp vào cuộc chiến. Nhưng ta có thể chỉ dẫn ngươi, và giới thiệu ngươi với những người khác.” Khuê Lão đứng dậy, dáng người tuy còng nhưng lại toát ra một khí phách uy nghiêm. “Tấm bản đồ của ngươi chỉ là một trong số ít những chỉ dẫn đến nơi này. Ngoài kia, còn rất nhiều nơi khác, rất nhiều ‘Nghịch Đạo Giả’ khác đang chờ đợi một tia hy vọng. Nhiệm vụ của ngươi, trước mắt, là tập hợp họ.”

Khuê Lão đưa cho Trần Phong một mảnh ngọc bội cổ xưa, màu đen tuyền, có khắc hình một vầng trăng máu. “Đây là ‘Huyết Nguyệt Ấn’. Nó sẽ giúp ngươi liên lạc với ta và những kẻ đồng chí khác khi thời cơ đến. Phía Tây Bắc đại lục, có một thành phố mang tên ‘Vong Trần’. Nơi đó là nơi tập trung của những kẻ bỏ đi, những kẻ không có chỗ đứng trong thế giới do ‘Thiên’ định đoạt. Ngươi hãy đến đó, tìm một quán rượu tên ‘Tửu Quán Vô Danh’. Kẻ đứng đầu quán rượu đó, là người đầu tiên ngươi cần gặp.”

Trần Phong nắm chặt Huyết Nguyệt Ấn, cảm nhận hơi ấm truyền từ ngọc bội. Con đường đã rõ ràng hơn, nhưng cũng đầy chông gai. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên trong mạng lưới âm mưu rộng lớn, và cũng đã tìm thấy những hạt giống đầu tiên cho liên minh “Nghịch Thiên” của mình. Hắn gật đầu, ánh mắt rực lửa quyết tâm.

“Vãn bối đã hiểu. Cảm ơn tiền bối chỉ giáo.”

Khuê Lão khẽ cười, nụ cười hiếm hoi mang theo một chút hy vọng. “Đi đi, Trần Phong. Ngươi là một dị số. Ngươi có thể làm được điều mà vô số kẻ khác đã thất bại. Nhưng hãy nhớ, con đường này không có điểm dừng. Ngươi không chỉ chiến đấu chống lại một thực thể, mà là chống lại một tư tưởng, một trật tự đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Hãy cẩn trọng từng bước.”

Trần Phong đứng dậy, cúi đầu chào Khuê Lão, rồi quay người bước đi, tiến vào màn sương đỏ mờ ảo. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của hắn đều là một sự thách thức, một sự khởi đầu mới cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Thành phố Vong Trần, Tửu Quán Vô Danh… đó sẽ là điểm dừng chân tiếp theo của hắn, nơi hắn sẽ bắt đầu tập hợp những kẻ dám cùng hắn “Nghịch Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8