Nghịch Thiên
Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:11:16 | Lượt xem: 4

Trần Phong sải bước. Mỗi bước chân của hắn, trong cái im lặng chết chóc bao trùm chiến trường, như tiếng trống dội thẳng vào lồng ngực những kẻ chứng kiến. Không khí đông đặc lại, nặng nề đến nghẹt thở. Những kẻ vừa kinh hoàng chứng kiến sự sụp đổ của một “Thiên Kiêu” danh tiếng vẫn còn run rẩy, đôi mắt trợn trừng không rời bóng lưng gầy gò mà kiên nghị ấy.

Hắn không hề quay đầu lại, không bận tâm đến những ánh nhìn đầy sợ hãi, hoài nghi, hay thậm chí là một tia hy vọng vừa nhen nhóm trong đám đông. Mục tiêu của Trần Phong rất rõ ràng, thẳng tắp như con đường hắn đang đi: trung tâm của chiến trường, nơi vẫn còn ba bóng người đứng đó. Ba vị “Thiên Kiêu” cuối cùng, những kẻ vẫn còn mang trên mình hào quang tự mãn, nhưng giờ đây, sắc mặt đã tái nhợt như tờ giấy.

Một trong số đó, một nam tử vận cẩm bào xanh thẫm, khuôn mặt thư sinh nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao, nắm chặt trường kiếm trong tay. Hắn là Lạc Diệp, truyền nhân trực hệ của Cổ Kiếm Tông, một trong Thập Đại Tông Môn của đại lục. Lạc Diệp nổi tiếng với kiếm ý vô song và được mệnh danh là “Kiếm Mệnh Chi Tử”, người được Thiên Đạo ban cho kiếm tâm thuần khiết nhất.

Lạc Diệp không giống những “Thiên Kiêu” khác. Hắn không bị vẻ ngoài của Trần Phong đánh lừa, cũng không hoàn toàn chìm đắm trong sự kiêu ngạo. Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi, cảm nhận được cái “Đạo” dị thường đang cuộn trào trong Trần Phong. Nhưng, là một “Kiếm Mệnh Chi Tử”, Lạc Diệp có sự kiên định của riêng mình, một niềm tin sắt đá vào Thiên Đạo và con đường kiếm tu của bản thân.

“Ngươi… là ai?” Lạc Diệp cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy áp vô hình. Hắn muốn biết danh tính của kẻ này, kẻ đã dám đạp đổ mọi thứ mà hắn và những người như hắn tin tưởng.

Trần Phong dừng lại, cách Lạc Diệp chừng mười trượng. Hắn quay đầu, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Lạc Diệp và hai “Thiên Kiêu” còn lại. Trên người hắn không có một chút linh lực ba động nào, cứ như thể hắn chỉ là một phàm nhân bình thường. Nhưng chính sự bình thường đó lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi còn lớn hơn bất kỳ uy áp nào.

“Ta là Trần Phong.” Hắn đáp, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự ngạo nghễ không thể lay chuyển. “Một kẻ mà các ngươi gọi là phế vật. Một dị số mà Thiên Đạo muốn bài trừ.”

Lạc Diệp khẽ nhíu mày. “Phế vật? Dị số? Những từ ngữ đó không xứng với sức mạnh ngươi vừa thể hiện. Ngươi không phải phế vật, ngươi là một ma đầu, một kẻ đang muốn nghịch loạn Thiên Đạo!”

“Nghịch loạn?” Trần Phong bật cười khẽ, nhưng nụ cười đó không hề có chút vui vẻ, chỉ có sự khinh miệt sâu sắc. “Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một cái lồng giam, một xiềng xích mà những kẻ tự xưng là ‘Thiên’ đã đặt ra để trói buộc chúng sinh. Ta không nghịch loạn, ta chỉ đang phá bỏ xiềng xích mà thôi.”

Kiếm ý của Lạc Diệp bỗng chốc bùng nổ, sắc bén như muốn xé rách không gian. “Vô nghĩa! Thiên Đạo là quy tắc vận hành vũ trụ, là chân lý tối thượng! Ngươi dám phỉ báng Thiên Đạo, chính là tự tìm đường chết!”

Hai “Thiên Kiêu” còn lại, một nam một nữ, cũng bắt đầu tỏa ra linh lực cường đại. Nữ tử tên Mộ Dung Nhu, đến từ Vạn Hoa Cung, thân pháp linh động, am hiểu huyễn thuật. Nam tử kia là Bách Lý Hùng, truyền nhân của Cực Lực Tông, thân thể cường tráng, sức mạnh vô song.

“Thiên Đạo?” Trần Phong khẽ lắc đầu. “Nếu Thiên Đạo là chân lý, vậy tại sao nó lại chọn lựa kẻ yếu để ruồng bỏ, kẻ mạnh để nâng đỡ? Nếu Thiên Đạo là công bằng, tại sao lại có kẻ vừa sinh ra đã mang mệnh đế vương, kẻ lại sinh ra đã mang thân phận nô lệ? Cái gọi là Thiên Mệnh Chi Tử của các ngươi, chẳng qua cũng chỉ là con cờ trong tay những kẻ tự xưng là Thần mà thôi.”

Những lời của Trần Phong không chỉ nhắm vào Lạc Diệp, mà còn vang vọng khắp chiến trường, dội vào tai mỗi tu sĩ đang có mặt. Những hạt giống nghi ngờ mà hắn đã gieo rắc từ trước, giờ đây như được tưới đẫm, bắt đầu nảy mầm mãnh liệt trong tâm trí họ. Ai cũng từng nghe về những câu chuyện bất công, những số phận nghiệt ngã, nhưng không ai dám đặt câu hỏi về Thiên Đạo. Trần Phong đã làm điều đó.

“Đừng hòng dùng lời lẽ ma mị để lung lạc lòng người!” Lạc Diệp quát lớn. “Ngươi đã đi vào tà đạo! Hôm nay, ta, Lạc Diệp, sẽ dùng kiếm của Cổ Kiếm Tông để thanh tẩy ngươi, lấy lại sự tôn nghiêm cho Thiên Đạo!”

Chỉ trong tích tắc, Lạc Diệp đã xuất kiếm. Kiếm của hắn không có hoa mỹ, không có linh khí rực rỡ, chỉ có một luồng kiếm ý thuần túy, sắc bén đến cực điểm, xuyên phá không gian, thẳng tắp đâm về phía yết hầu Trần Phong. Đây là kiếm chiêu đã từng đánh bại vô số cường địch, là tinh hoa của Kiếm Mệnh Chi Tử.

Mộ Dung Nhu cũng đồng thời hành động. Nàng khẽ vung tay, hàng trăm cánh hoa hồng bằng linh lực bay lượn, tạo thành một ảo cảnh mê hoặc, bao phủ lấy Trần Phong. Mùi hương ngọt ngào lan tỏa, nhưng ẩn chứa kịch độc và những sợi dây linh lực vô hình đang siết chặt. Bách Lý Hùng thì gầm lên một tiếng, thân hình vọt tới, nắm đấm như cự thạch mang theo sức mạnh có thể nghiền nát núi non, nhắm thẳng vào đầu Trần Phong.

Ba vị “Thiên Kiêu” đồng loạt ra tay, không hề giữ lại chút nào. Đây không chỉ là một trận chiến cá nhân, mà là cuộc chiến để bảo vệ niềm tin, bảo vệ trật tự đã được thiết lập từ ngàn vạn năm.

Trần Phong đứng yên như một pho tượng. Kiếm ý của Lạc Diệp đã đến trước mặt, hoa ảo của Mộ Dung Nhu đã bao phủ lấy hắn, nắm đấm của Bách Lý Hùng chỉ còn cách một tấc. Nhưng hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, một luồng sáng kỳ dị chợt lóe lên, không phải linh lực, không phải thần niệm, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và cổ xưa hơn.

“Thiên Mệnh Chi Tử? Kiếm Mệnh Chi Tử? Huyễn Mệnh Chi Tử? Lực Mệnh Chi Tử?” Trần Phong khẽ lẩm bẩm, âm thanh nhỏ như gió thoảng nhưng lại rõ ràng đến lạ trong tai ba vị “Thiên Kiêu”. “Tất cả đều chỉ là những định nghĩa do Thiên Đạo gán ghép. Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là ‘Mệnh’ đó, không đáng một xu.”

Một luồng khí tức vô hình bỗng nhiên bùng nổ từ Trần Phong. Không có linh lực cuồn cuộn, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một sự bóp méo không gian và thời gian cực kỳ tinh vi. Kiếm của Lạc Diệp, vốn đang lao vun vút, bỗng chậm lại một nhịp, như thể rơi vào một vũng bùn lầy vô hình. Những cánh hoa ảo của Mộ Dung Nhu đột nhiên mất đi màu sắc, héo úa và tan biến trong không khí. Nắm đấm của Bách Lý Hùng, vốn đang lao tới với tốc độ kinh hồn, bỗng chững lại, như bị một bức tường vô hình chặn đứng.

Đây không phải là phòng ngự. Đây là sự đảo ngược.

Trần Phong không hề né tránh hay chống đỡ, hắn chỉ đơn thuần là bẻ cong “quy tắc”. Cái “Đạo” mà hắn đang nắm giữ, không theo bất kỳ quy tắc nào mà thế giới này biết đến. Nó là “Nghịch Đạo”, đảo ngược mọi lẽ thường, phá vỡ mọi định luật.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ba vị “Thiên Kiêu” còn đang kinh hoàng vì đòn tấn công của mình bị vô hiệu hóa một cách khó hiểu, Trần Phong đã ra tay. Hắn vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm lên mũi kiếm của Lạc Diệp. Không có tiếng kim loại va chạm, không có linh lực nổ tung. Kiếm của Lạc Diệp, cây kiếm đã cùng hắn chinh chiến bao năm, bỗng phát ra một tiếng “reng” nhẹ, rồi từ từ, từng tấc một, tan rã thành cát bụi ngay trước mắt hắn.

Ánh mắt của Lạc Diệp tràn đầy vẻ không thể tin được. Kiếm của hắn, đã được Thiên Đạo ban phước, vậy mà lại bị hủy diệt nhẹ nhàng như vậy? Kiếm tâm của hắn, vốn kiên định như núi, bỗng chốc rung chuyển kịch liệt.

Trong cùng một khoảnh khắc, Trần Phong bước một bước nhỏ, thân ảnh như hư ảo. Hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Mộ Dung Nhu. Nàng kịp giật mình lùi lại, nhưng đã quá muộn. Trần Phong không tấn công, hắn chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trán nàng. Một luồng lực lượng vô hình thẩm thấu. Toàn bộ linh lực trong cơ thể Mộ Dung Nhu bỗng chốc đình trệ, như bị đông cứng. Đôi mắt nàng mất đi tiêu cự, cơ thể mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, không còn chút sức lực nào. Nàng không bị thương, nhưng linh hải của nàng đã hoàn toàn bị phong ấn.

Bách Lý Hùng gầm lên phẫn nộ, thấy hai đồng đội bị vô hiệu hóa dễ dàng, hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm thứ hai, lao thẳng vào Trần Phong. Nắm đấm này mang theo ý chí không thể lay chuyển của Cực Lực Tông, dường như có thể xuyên thủng cả hư không.

Trần Phong quay đầu, đối mặt với Bách Lý Hùng. Hắn cũng không né tránh, mà đưa tay ra, dùng lòng bàn tay trần chặn đứng nắm đấm hùng hậu kia. Một tiếng “RẦM!” vang dội, nhưng không phải từ va chạm, mà là tiếng không khí bị nén ép đến cực hạn. Sức mạnh kinh thiên động địa của Bách Lý Hùng hoàn toàn bị hấp thụ vào lòng bàn tay Trần Phong, như thể đổ nước vào một cái hố không đáy.

Bách Lý Hùng trợn mắt kinh hãi. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn, không phải bị hấp thụ về phía Trần Phong, mà là bị chính lòng bàn tay của Trần Phong bẻ cong, vặn vẹo, và rồi… tiêu tán vào hư vô. Trong vòng vài nhịp thở, cơ thể cường tráng của Bách Lý Hùng bắt đầu co rút lại, cơ bắp khô héo, sức sống tiêu tan. Hắn ngã khuỵu, ánh mắt tuyệt vọng. Sức mạnh là tất cả đối với hắn, và giờ đây, nó đã bị một kẻ “dị số” bẻ gãy một cách dễ dàng.

Ba vị “Thiên Kiêu”, ba niềm tự hào của các tông môn lớn, ba kẻ được cho là mang “Thiên Mệnh”, đã bị Trần Phong đánh bại chỉ trong nháy mắt, theo những cách thức hoàn toàn không tưởng. Kiếm bị hủy, linh lực bị phong, sức mạnh bị tiêu tán. Đó không phải là một trận đấu, đó là một sự phủ định hoàn toàn. Một sự phủ định cái gọi là “Thiên Mệnh”, phủ định mọi quy tắc và chân lý mà họ tin tưởng.

Toàn bộ chiến trường, từ những cường giả ẩn mình đến những tu sĩ trẻ tuổi, tất cả đều hóa đá. Cả một trận pháp phòng ngự khổng lồ bao quanh chiến trường cũng không thể ngăn cản những dao động kinh hoàng vừa rồi. Họ đã chứng kiến một điều chưa từng có tiền lệ. Một kẻ phàm nhân, một dị số, đã không chỉ đánh bại, mà là nghiền nát ba vị “Thiên Kiêu” danh tiếng nhất.

Trần Phong thu tay về, không chút biểu cảm. Hắn quét mắt qua ba thân ảnh đang nằm trên đất, rồi nhìn thẳng vào đám đông đang chết lặng. “Các ngươi thấy rồi đấy.” Giọng hắn vang vọng, rõ ràng đến từng ngóc ngách của chiến trường. “Cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là Thiên Kiêu, chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa. Sức mạnh chân chính, không nằm ở sự ban ơn của ‘Thiên’, mà nằm ở sự dũng cảm dám đạp đổ nó.”

“Kể từ hôm nay, sẽ không còn Thiên Mệnh Chi Tử. Chỉ còn những kẻ dám nghịch thiên, dám định đoạt số phận của chính mình. Kỷ nguyên của sự thật đã bắt đầu. Kỷ nguyên của sự phản kháng đã tới.”

Hắn không đợi câu trả lời, cũng không cần ai tin tưởng. Trần Phong quay người, bước ra khỏi chiến trường, để lại đằng sau một cảnh tượng hỗn loạn và một hạt giống của sự nổi loạn đã bén rễ sâu trong lòng đại lục. Hắn biết, từ giờ trở đi, sẽ có vô số thế lực tìm đến hắn, vô số kẻ muốn tiêu diệt hắn. Nhưng hắn cũng biết, cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8