Nghịch Thiên
Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:10:21 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước qua ngưỡng cửa, một làn gió mang theo hương vị cổ xưa và sức mạnh hỗn độn ập thẳng vào mặt, khiến mái tóc đen của hắn bay phấp phới. Không gian phía sau lưng hắn lập tức co rút lại, cánh cửa bí ẩn khép lại không một tiếng động, như chưa từng tồn tại. Lam Vũ, Lôi Cương và Tiêu Dao Tử nối gót, từng người một đặt chân vào thế giới hoàn toàn mới mẻ này.

Trước mắt họ không phải là một hang động hay một đại sảnh tráng lệ như những di tích cổ xưa trên Vạn Tượng Đại Lục. Đây là một không gian mở, bao la và hùng vĩ đến mức choáng ngợp. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên, không có vòm trời xanh thẳm hay những đám mây trắng xóa. Thay vào đó là một bầu trời đêm vĩnh cửu, nhưng không phải là bóng tối vô tận. Vô số tinh vân rực rỡ sắc màu cuộn xoáy như những dải lụa khổng lồ, hàng ngàn vì sao không tên lấp lánh như những viên ngọc quý khảm vào tấm màn nhung đen. Thỉnh thoảng, một luồng sáng chói lòa xé toạc không gian, để lại vệt sáng kéo dài như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại và nguy hiểm tiềm tàng của nơi đây.

Dưới chân họ là một vùng đất đá lởm chởm, nhuốm màu tím than huyền bí, nhưng lại phát ra ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ vươn lên giữa không trung, đỉnh núi bị che phủ bởi sương mù ánh kim. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, tinh khiết và nồng đậm hơn gấp trăm lần so với linh mạch tốt nhất của Vạn Tượng Đại Lục. Chỉ cần hít thở sâu, Trần Phong đã cảm thấy toàn thân như được gột rửa, kinh mạch giãn nở, linh lực trong đan điền cuộn trào mạnh mẽ.

“Đây… là đâu?” Lam Vũ thì thầm, đôi mắt xanh biếc mở to kinh ngạc. Nàng từng là công chúa của một đế quốc hùng mạnh, đã đi qua vô số di tích cổ xưa và bí cảnh, nhưng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng nào hùng vĩ và siêu phàm đến thế này.

Lôi Cương gầm nhẹ một tiếng, cây búa trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được sự kích thích từ môi trường mới, khẽ rung lên. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt dã tính đã quét khắp xung quanh, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc đối đầu nào.

Tiêu Dao Tử vuốt râu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. “Đây không phải là một đại lục, cũng không phải là một bí cảnh thông thường. Có lẽ là một ‘Tiểu Thiên Địa’ được tách ra khỏi dòng chảy thời gian và không gian chính, hoặc là một vùng không gian được tạo ra bởi những cường giả cổ xưa, nơi quy tụ những người được ‘Thiên Đạo’ ưu ái.” Giọng ông trầm tư, nhưng không giấu nổi sự phấn khích.

Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận. Hắn không chỉ cảm nhận được linh khí, mà còn cảm nhận được một thứ áp lực vô hình, một ý chí bao trùm toàn bộ không gian này. Đó là một thứ cảm giác quen thuộc, nhưng ở đây nó mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết – ý chí của “Thiên”. Nó không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là một sự hiện hữu, một ánh mắt vô hình đang quan sát mọi động thái của họ.

“Nơi quy tụ những kẻ được ‘Thiên’ lựa chọn, hay nói đúng hơn, những con tốt thí của ‘Thiên’,” Trần Phong lạnh lùng nói, mở mắt ra, tia sáng trong mắt hắn càng thêm sắc bén. “Chúng ta không phải là Thiên Mệnh Chi Tử, mà là những kẻ Nghịch Thiên. Và chúng ta sẽ chứng minh rằng, dù ‘Thiên’ có bày ra bao nhiêu bàn cờ, chúng ta cũng sẽ lật đổ nó.”

Đúng lúc đó, một âm thanh vang vọng từ xa, như tiếng chuông đồng cổ kính, kéo sự chú ý của Trần Phong và đồng đội. Từ phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi bay lơ lửng, một dải ánh sáng vàng kim rực rỡ bất chợt xuất hiện, kéo theo sau là hàng chục bóng người. Họ cưỡi trên những linh thú kỳ dị, có con rồng cánh bạc, có con phượng hoàng lửa, có cả những chiến xa cổ kính được kéo bởi linh thú đầu sư tử mình rồng. Khí thế hùng hậu, uy áp tràn ngập.

Đây rõ ràng là những “Thiên Kiêu” đầu tiên họ gặp mặt. Mỗi người trong số họ đều tỏa ra linh lực cường đại, ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí có vài người đã bước vào cảnh giới Đại Thừa sơ kỳ – những cấp độ mà trên Vạn Tượng Đại Lục đã có thể xưng bá một phương.

Một chiến xa được kéo bởi hai con Kỳ Lân lông vàng dừng lại cách Trần Phong khoảng vài trăm trượng. Từ trong chiến xa, một nam tử trẻ tuổi bước ra. Hắn mặc trường bào trắng thêu kim tuyến, tóc đen dài bay trong gió, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự ngạo mạn. Trên trán hắn có một ấn ký hình sao năm cánh màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng mờ ảo. Đó là “Thiên Mệnh Ấn Ký” – biểu tượng của những kẻ được “Thiên” ưu ái.

Hắn liếc nhìn Trần Phong và đồng đội, ánh mắt dừng lại trên Lam Vũ một thoáng, sau đó nhanh chóng chuyển sang Trần Phong, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. “Hả? Lại có những kẻ hạ giới từ một tiểu thế giới nào đó lạc vào đây sao? Thật là thú vị.” Giọng nói của hắn mang theo sự chế giễu không hề che giấu.

Bên cạnh hắn, một nữ tử mặc váy lụa xanh ngọc, dung mạo tuyệt mỹ nhưng đôi mắt lạnh như băng, cũng khẽ nhếch môi cười khẩy. “Chắc hẳn là những con cá lọt lưới. Thiên Mệnh Tháp này chỉ mở ra cho những ai được ‘Thiên’ công nhận, không ngờ lại có cả tạp chủng cũng có thể đặt chân vào.”

Lôi Cương nghe vậy liền gầm lên một tiếng giận dữ, vung cây búa nặng trịch về phía trước. “Ngươi nói ai là tạp chủng?! Có tin lão tử bổ nát cái mồm chó của ngươi không?!”

Nam tử áo trắng nhíu mày, khóe miệng khẽ cong lên. “Ồ? Một con dã thú thô lỗ. Xem ra quy tắc của các ngươi còn chưa được thuần hóa.” Hắn không hề e ngại trước sự hung hãn của Lôi Cương, thậm chí còn lộ vẻ thích thú như đang xem một trò hề.

Tiêu Dao Tử khẽ nhíu mày, truyền âm cho Trần Phong: “Kẻ này không đơn giản. Khí tức của hắn thậm chí còn vượt xa những Thiên Kiêu đã xuất hiện trên Vạn Tượng Đại Lục. Hắn không hề cố gắng che giấu sức mạnh, hiển nhiên là có đủ tự tin để khinh thường tất cả.”

Trần Phong chỉ mỉm cười nhạt, không đáp lại lời mắng mỏ của đối phương. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt kiêu ngạo của nam tử áo trắng. “Tạp chủng hay không, không phải do ngươi định đoạt. Mà là do nắm đấm quyết định. Nơi này là chiến trường, không phải nơi để các ngươi khoe khoang dòng dõi.”

Nghe vậy, nam tử áo trắng bật cười lớn, những người đi cùng hắn cũng phá lên cười rộ. “Nắm đấm? Một kẻ hạ giới như ngươi dám nói chuyện nắm đấm với ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Liệt Nguyên Phong, đệ tử chân truyền của Thần Điện Quang Minh, một trong những Thiên Kiêu mạnh nhất của Thượng Giới. Chỉ một ánh mắt của ta cũng đủ khiến ngươi tan biến thành tro bụi!”

“Thần Điện Quang Minh…” Trần Phong lặp lại cái tên, trong lòng thầm ghi nhớ. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của một cảnh giới mới, nơi những cường giả thực sự của “Thiên” bắt đầu lộ diện. “Thượng Giới” và “Thiên Mệnh” đang chờ đợi hắn.

Lam Vũ siết chặt tay, linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu vận chuyển. Nàng biết, những lời sỉ nhục này không thể bỏ qua. Lôi Cương đã sẵn sàng lao lên. Tiêu Dao Tử thì vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự cảnh giác cao độ.

Liệt Nguyên Phong thấy Trần Phong không nói gì, tưởng rằng hắn đã bị dọa sợ, cười khẩy một tiếng. “Xem ra ngươi cũng không ngu ngốc đến mức không biết tự lượng sức mình. Thôi được, ta không muốn lãng phí thời gian với những kẻ yếu kém như các ngươi. Hãy biết thân biết phận mà tránh xa ra, đừng cản đường những người có Thiên Mệnh chân chính.”

Hắn vẫy tay, ra hiệu cho đội ngũ tiếp tục di chuyển. Tuy nhiên, khi chiến xa bắt đầu lăn bánh, một bóng người đột ngột xuất hiện chắn ngang đường đi của chúng. Đó là Trần Phong.

Hắn đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng lại tỏa ra một khí thế vững chãi như núi. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không còn vẻ mỉm cười nhạt nhẽo như trước. “Ngươi nói đúng, nơi này là chiến trường. Và ở chiến trường, không có kẻ nào được phép khinh thường đối thủ.”

Liệt Nguyên Phong dừng lại, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Ngươi muốn chết sao?”

Trần Phong không đáp, hắn chỉ từ từ giơ tay phải lên. Một luồng linh lực hỗn độn, mang theo sức mạnh của Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết và Huyết Mạch Thôn Phệ, bắt đầu cuộn xoáy quanh lòng bàn tay hắn, tạo thành một quả cầu năng lượng đen kịt như một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

“Để ta cho ngươi biết,” Trần Phong trầm giọng, giọng nói hắn vang vọng khắp không gian, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, “cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ của các ngươi, chỉ là một trò đùa rẻ tiền của vũ trụ. Và ta, Trần Phong, sẽ là kẻ lật đổ trò đùa đó, bắt đầu từ những kẻ tự xưng là ‘Thiên Kiêu’ như các ngươi.”

Quả cầu năng lượng trong tay Trần Phong bùng nổ, một luồng sức mạnh khủng khiếp chưa từng có lao thẳng về phía Liệt Nguyên Phong, mang theo sự uy hiếp đủ để khiến cả không gian xung quanh rung chuyển. Đây là đòn đánh trực diện đầu tiên của “dị số” Trần Phong tại “chiến trường” của những “Thiên Kiêu”, một lời tuyên chiến đanh thép với cái gọi là “Thiên Mệnh”. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” thực sự đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8