Nghịch Thiên
Chương 172
Trần Phong bước vào quán trọ, một luồng khí tức hỗn tạp ập vào mặt hắn. Không phải là linh khí, mà là sự pha trộn của mùi thức ăn, rượu, mồ hôi, và trên hết, là vô số luồng chân nguyên từ các tu sĩ khác nhau. So với những quán trọ nhỏ bé ở tiểu thế giới trước kia, nơi này rộng lớn hơn nhiều, trang trí tuy không xa hoa nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, vững chãi, như đã đứng sừng sững qua bao nhiêu năm tháng.
Hắn tìm một chiếc bàn ở góc khuất nhất, tựa lưng vào tường, tầm mắt quét qua khắp lượt. Tu vi của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà người thường khó lòng nhận ra, chân nguyên nội liễm đến mức không khác gì một phàm nhân nếu không cố ý dò xét. Điều này giúp hắn dễ dàng hòa mình vào đám đông, trở thành một cái bóng vô hình, hoàn hảo cho việc thu thập tin tức.
Hắn gọi một vò rượu gạo và vài món ăn dân dã. Khi người phục vụ mang đồ ra, Trần Phong khẽ hỏi, giọng điệu bình thản như một lữ khách bình thường:
“Tiểu nhị, ta là người phương xa mới đến Thiên Lam Thành, nghe nói nơi đây là một trong những đô hội lớn nhất Tây Vực, không biết gần đây có chuyện gì đáng chú ý không?”
Tiểu nhị là một thanh niên nhanh nhẹn, mắt sáng, dường như đã quen với những câu hỏi như vậy. Hắn cười xòa, đặt đồ ăn xuống và đáp:
“Khách quan đúng là người phương xa. Chuyện đáng chú ý à? Mỗi ngày ở Thiên Lam Thành đều có chuyện đáng chú ý cả. Từ chuyện Vương gia nọ vừa nạp thêm một tiểu thiếp là tu sĩ Luyện Khí Kỳ, đến việc Tông môn Diệu Quang sắp mở đợt chiêu sinh mới. Nhưng nếu nói đến chuyện lớn nhất, thì có lẽ là cuộc tỷ thí tranh đoạt Thiên Vận Thạch diễn ra tại Thần Khuyết Sơn sắp tới đó!”
Trần Phong nhướng mày, “Thiên Vận Thạch? Là vật gì mà lại gây chấn động đến vậy?”
Tiểu nhị hạ giọng, vẻ mặt có chút thần bí:
“Khách quan không biết sao? Thiên Vận Thạch là bảo vật ngàn năm hiếm có, tương truyền chứa đựng một tia ‘Thiên Vận’ của đại lục này. Ai đoạt được nó, không chỉ có thể tăng cường tu vi đột phá, mà còn có khả năng được ‘Thiên’ chiếu cố, trở thành ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ thực sự! Mỗi khi Thiên Vận Thạch xuất hiện, các Thiên Kiêu của các đại tông môn, thế gia đều đổ xô đến tranh đoạt. Nghe nói, lần này có cả Thánh Tử của Vô Cực Kiếm Tông, Ma Nữ của Huyết Ảnh Giáo, và cả công chúa của Đại Hạ Đế Quốc cũng sẽ tham gia!”
Thiên Mệnh Chi Tử. Cái tên này lập tức thu hút sự chú ý của Trần Phong. Hắn đã nghe về nó trong la bàn cốt truyện, và giờ đây, nó đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, thông qua lời kể của một tiểu nhị quán trọ.
“Vậy sao? Nghe thật thú vị,” Trần Phong cười nhẹ, “Thần Khuyết Sơn ở đâu? Và khi nào thì cuộc tỷ thí đó diễn ra?”
“Thần Khuyết Sơn cách Thiên Lam Thành không xa, về phía đông bắc khoảng ba ngày đường. Còn cuộc tỷ thí thì khoảng nửa tháng nữa sẽ chính thức bắt đầu, nhưng các Thiên Kiêu đã bắt đầu tập trung rồi. Khách quan nếu có hứng thú, có thể đến đó xem náo nhiệt. Dù không tham gia được, việc chứng kiến các Thiên Kiêu tranh phong cũng là một dịp hiếm có!”
Tiểu nhị nói xong, cúi người rồi đi phục vụ bàn khác. Trần Phong từ tốn nhấp một ngụm rượu gạo, vị cay nồng nhưng lại có hậu vị ngọt nhẹ, khác hẳn những loại rượu hắn từng uống. Hắn lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh, thu thập thêm thông tin.
Quả nhiên, Thần Khuyết Sơn và Thiên Vận Thạch là chủ đề nóng nhất. Hắn nghe được những cái tên như Lăng Thiên Vũ của Vô Cực Kiếm Tông, được mệnh danh là kiếm tu thiên tài trăm năm có một; hay Dạ Mị Nhi của Huyết Ảnh Giáo, một ma nữ xinh đẹp nhưng thủ đoạn tàn độc; và Hạ Lan Tuyết, công chúa Đại Hạ Đế Quốc, người không chỉ có dung mạo khuynh quốc khuynh thành mà còn sở hữu huyết mạch hoàng tộc cường đại.
Những cái tên này, những danh xưng “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử” lặp đi lặp lại trong các cuộc trò chuyện, mang theo một sự tự nhiên, một niềm tin tuyệt đối vào “Thiên Mệnh”. Họ được sinh ra đã có tài năng hơn người, được các tông môn lớn bồi dưỡng, được “Thiên Đạo” ưu ái. Điều này càng khắc sâu trong Trần Phong ý chí muốn phá vỡ cái gọi là “Thiên Mệnh” đó.
Hắn cũng nghe loáng thoáng về cảnh giới tu luyện ở đại lục này. Phàm Nhân, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp… Đây là những cảnh giới cơ bản. Nhưng trên đó, còn có những cảnh giới cao hơn, được gọi là Bán Tiên, Chân Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, thậm chí là Tiên Đế. Một Kim Đan Kỳ ở đây đã có thể xưng bá một phương, trong khi ở tiểu thế giới của hắn, Kim Đan đã là cường giả đỉnh cao. Sự chênh lệch về linh khí và tài nguyên là không thể tưởng tượng nổi.
Một nhóm tu sĩ ngồi bàn gần đó đang nói chuyện rôm rả, giọng điệu khoa trương:
“Lần này Thần Khuyết Sơn chắc chắn là một trận long tranh hổ đấu. Ta nghe nói, Lăng Thiên Vũ đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý tầng thứ ba, e rằng ngay cả trưởng lão của Vô Cực Kiếm Tông cũng khó lòng địch nổi.”
“Đừng quên Dạ Mị Nhi. Huyết Ảnh Giáo là một trong Tứ Đại Ma Tông, thủ đoạn của họ quỷ dị khó lường. E rằng Lăng Thiên Vũ dù mạnh cũng phải dè chừng.”
“Còn Công chúa Hạ Lan Tuyết thì sao? Nàng ta là Thiên Mệnh Chi Nữ của Đại Hạ Đế Quốc đó, được Thiên Đạo phù hộ, tu vi tiến triển thần tốc. Ta nghe nói nàng ấy đã đạt đến Nguyên Anh Kỳ đỉnh phong khi chưa đầy ba mươi tuổi, thật đáng sợ!”
Nghe đến đây, Trần Phong khẽ nhíu mày. Nguyên Anh Kỳ đỉnh phong chưa đầy ba mươi tuổi. Đúng là tài năng siêu phàm. Nhưng so với hắn, kẻ đã từ phế vật đột phá mọi giới hạn, đạt đến cảnh giới mà chính hắn cũng không thể định nghĩa rõ ràng, thì những Thiên Kiêu này liệu có thực sự được “Thiên Đạo” ưu ái đến vậy, hay chỉ là những con cờ trong một ván cờ lớn hơn?
Hắn nhớ lại những lời cuối cùng của Chương 171: hắn sẽ là một biểu tượng, một ngọn cờ tập hợp những kẻ dám “Nghịch Thiên”. Để làm được điều đó, hắn phải hiểu rõ “Thiên” là gì ở đại lục này, những “Thiên Mệnh Chi Tử” kia mạnh đến mức nào, và đâu là điểm yếu của cái trật tự đang được thiết lập.
Hắn không vội vàng. Càng vội vàng, càng dễ mắc sai lầm. Hắn cần một cái nhìn tổng quan, một sự hiểu biết sâu sắc về thế giới mà hắn vừa đặt chân đến. Thần Khuyết Sơn, Thiên Vận Thạch, và các Thiên Kiêu kia, chính là cánh cửa đầu tiên để hắn tiếp cận với cốt lõi của “Vạn Tượng Phong Vân”.
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ bàn bên cạnh, thu hút sự chú ý của Trần Phong. Đó là một lão giả râu bạc, trông có vẻ là một tu sĩ tán tu nhiều kinh nghiệm.
“Các ngươi chỉ thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài. Thiên Mệnh Chi Tử thì sao? Thiên Vận Thạch thì sao? Tất cả đều là những sợi xích vô hình mà cái gọi là ‘Thiên Đạo’ đã giăng ra. Càng được ưu ái, càng bị trói buộc chặt chẽ. Đã bao nhiêu Thiên Kiêu từng vang danh một thời, cuối cùng lại biến mất không dấu vết, hoặc trở thành tay sai cho những thế lực lớn hơn, núp dưới danh nghĩa ‘ý trời’?”
Những người trẻ tuổi hơn liền phản bác:
“Lão tiền bối nói gì vậy? Thiên Mệnh là do trời định, ai dám nghịch? Những người đó có lẽ là do đạo tâm không vững, chứ không phải do Thiên Mệnh.”
Lão giả lắc đầu, uống một chén rượu:
“Đạo tâm không vững? Hay là bị ép buộc phải thay đổi ‘đạo’ của mình để phù hợp với ‘Thiên Đạo’ đã được định sẵn? Lão phu đã du hành Vạn Giới, chứng kiến không ít chuyện kỳ quái. Có những kẻ xuất thân phàm tục, không có Thiên Mệnh, không có tài nguyên, nhưng lại dám ngẩng đầu đối diện với ý trời, cuối cùng lại đạt được những thành tựu mà các Thiên Kiêu mơ ước. Đó mới là chân chính ‘Nghịch Thiên’!”
Lời nói của lão giả như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Trần Phong. Hắn không khỏi nhìn về phía lão giả. Ánh mắt lão già đục ngầu, nhưng lại ẩn chứa một sự từng trải, một nỗi bất mãn sâu sắc với cái gọi là “Thiên Đạo”.
Trần Phong nhếch môi cười. Hắn không ngờ lại có thể nghe được những lời này, từ một tán tu bình thường, ngay trong đêm đầu tiên hắn bước chân vào đại lục “Vạn Tượng Phong Vân”. Dường như, không chỉ có hắn, mà ở khắp nơi, vẫn luôn có những hạt giống “Nghịch Thiên” đang âm thầm nảy mầm.
Hắn đã có mục tiêu đầu tiên: Thần Khuyết Sơn. Đó sẽ là nơi hắn quan sát, đánh giá thực lực của các “Thiên Mệnh Chi Tử”, và có thể, là nơi hắn chính thức tung hoành, báo hiệu sự trở lại của một kẻ dám thách thức Thiên Đạo.
Đêm dần về khuya, những tiếng ồn ào trong quán trọ cũng lắng xuống. Trần Phong vẫn ngồi đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn vằng vặc, nhưng giờ đây, nó như soi rọi vào một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy những bí ẩn và thách thức đang chờ đợi hắn. Cơn bão “Nghịch Thiên” đã bắt đầu nổi lên, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi mọi xiềng xích của “Thiên” bị phá vỡ.