Vô Thượng Thần Tôn
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:42:55 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 8: Chuẩn Bị Nhập Cảnh, Tiềm Thức Thức Tỉnh

Đám đông dần tản đi, nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng đó, đôi mắt như xuyên thấu màn đêm, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời vừa lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Lạc Nhật Bí Cảnh… cái tên này, tựa như một sợi dây vô hình, đang kéo hắn về một quá khứ xa xăm, nơi hắn từng là Vô Thượng Thần Tôn, uy chấn vạn giới. Hắn biết, trực giác của một cường giả đỉnh phong không bao giờ sai. Bí cảnh này, chắc chắn có liên quan đến hắn, hoặc ít nhất là ẩn chứa một cơ duyên có thể thức tỉnh những ký ức sâu kín nhất của hắn.

Ba ngày. Ba ngày để chuẩn bị cho một hành trình đầy rẫy nguy hiểm và cơ hội. Lăng Tiêu không hề lơ là. Hắn trở về phòng, không màng đến những lời bàn tán xôn xao bên ngoài về việc hắn sẽ tham gia Lạc Nhật Bí Cảnh. Đối với hắn, những lời đó chỉ là gió thoảng mây bay. Điều quan trọng nhất lúc này là tối ưu hóa sức mạnh và kiến thức của mình, để đối mặt với những gì đang chờ đợi.

Hắn ngồi xuống bồ đoàn, hít thở sâu, vận chuyển Vô Thượng Thần Quyết. Công pháp này, mỗi lần vận chuyển lại mang đến một cảm giác khác biệt, như có vô số đạo lý vũ trụ đang hòa quyện vào linh hồn hắn. Trong ba ngày này, Lăng Tiêu quyết định không chỉ đơn thuần tu luyện, mà còn phải sắp xếp lại những mảnh ký ức rời rạc, tìm kiếm những thông tin hữu ích từ kiếp trước để chuẩn bị tốt nhất cho bí cảnh.

Ngày đầu tiên, Lăng Tiêu tập trung vào việc củng cố cảnh giới Khai Mạch Cảnh tầng thứ bảy của mình. Mặc dù đã đột phá nhanh chóng, nhưng nền tảng vẫn cần được vững chắc. Hắn hấp thụ linh khí xung quanh, tinh luyện từng sợi chân khí, khiến chúng trở nên thuần túy và mạnh mẽ hơn. Hắn cũng dùng thần niệm của mình để thăm dò cơ thể, kiểm tra từng kinh mạch, huyệt đạo, đảm bảo không có bất kỳ điểm yếu nào. Với kinh nghiệm của một Thần Tôn, hắn biết rõ, một nền tảng vững chắc quan trọng hơn nhiều so với tốc độ đột phá mù quáng, đặc biệt là khi đối mặt với những thử thách trong bí cảnh.

Trong quá trình tu luyện, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lăng Tiêu. Hắn nhớ lại một loại linh dược đặc biệt, Huyết Linh Chi, thường mọc ở những nơi âm u, tích tụ huyết khí của vạn vật. Loại linh dược này, nếu được phối hợp với một số thảo dược khác, có thể luyện chế thành một loại đan dược giúp tăng cường thể chất và tinh thần, đồng thời củng cố mạch lạc, rất phù hợp cho việc đối phó với môi trường khắc nghiệt trong bí cảnh. Huyết Linh Chi không phải là hiếm ở các tiểu thế giới, nhưng để tìm được một cây có niên đại cao thì lại cần vận may và khả năng nhận biết.

“Huyết Linh Chi…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. “Nếu có thể tìm được một cây cổ thụ, công hiệu sẽ tăng lên gấp bội, đủ để ta chống đỡ trong những tình huống nguy hiểm nhất.”

Hắn cũng nhớ đến một số trận pháp phòng ngự đơn giản nhưng hiệu quả, có thể khắc họa lên vật phẩm hoặc thiết lập tạm thời để tự bảo vệ. Tuy nhiên, ở Liên Vân Thành này, tài nguyên để khắc họa trận pháp là cực kỳ khan hiếm. Thôi thì, dựa vào thực lực bản thân và khả năng ứng biến vẫn là tốt nhất.

Đêm thứ hai, Lăng Tiêu bắt đầu xem xét lại những gì hắn biết về các bí cảnh. Hầu hết các bí cảnh đều là tàn tích của các tông môn cổ xưa, chiến trường của các cường giả, hoặc thậm chí là một phần của thế giới bị phá hủy sau những trận đại chiến. Chúng thường chứa đựng cơ duyên, nhưng cũng đi kèm với vô vàn nguy hiểm như yêu thú cổ xưa, cạm bẫy chết người, hoặc thậm chí là những tàn niệm của cường giả đã khuất. Lạc Nhật Bí Cảnh, với cái tên đầy ẩn ý, khiến hắn liên tưởng đến sự suy tàn, nhưng cũng có thể là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một nơi ẩn chứa một sức mạnh tái sinh mạnh mẽ.

Hắn nhớ lại một lần, ở kiếp trước, hắn từng đặt chân đến một tiểu thế giới hạ cấp, và đã để lại một chút thần niệm hay một món đồ vật nào đó trong một bí cảnh tương tự, nhằm chờ đợi một hữu duyên nhân. Liệu Lạc Nhật Bí Cảnh này có phải là nơi hắn từng đặt chân đến không? Hoặc là một bí cảnh được tạo ra bởi một cường giả cùng thời đại với hắn, người cũng mang trong mình đạo lý về sự luân hồi, tái sinh, về sự biến hóa của vạn vật?

Một hình ảnh mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí hắn – một ngọn núi lửa đang phun trào, và giữa dòng dung nham cuồn cuộn là một đóa hoa sen đỏ rực, tỏa ra ánh sáng chói lòa, đầy sinh cơ. Hình ảnh đó nhanh chóng tan biến, nhưng lại để lại một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, một sự thôi thúc khó tả. “Hỏa Liên Sinh Diệt… liệu có phải?” Lăng Tiêu nhíu mày. Hỏa Liên Sinh Diệt là một loại thiên tài địa bảo cực hiếm, chỉ xuất hiện ở những nơi cực đoan, mang theo khí tức sinh diệt luân hồi, là vật phẩm cực kỳ quý giá đối với bất kỳ tu sĩ nào, đặc biệt là những người tu luyện các công pháp liên quan đến sinh mệnh và tử vong. Nếu Lạc Nhật Bí Cảnh có nó, thì giá trị của bí cảnh này sẽ vượt xa tưởng tượng, và cơ duyên của hắn sẽ lớn hơn rất nhiều.

Sáng ngày thứ ba, Lăng Tiêu kết thúc tu luyện, cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống, chân khí dồi dào. Chân khí trong cơ thể hắn không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn tinh khiết hơn rất nhiều, dường như đã được tôi luyện qua hằng trăm lần. Hắn mở mắt, một tia tinh quang chợt lóe lên rồi biến mất, không để lại dấu vết. Lúc này, hắn đã sẵn sàng.

Hắn đứng dậy, chỉnh trang y phục. Tiếng gõ cửa vang lên một cách nhẹ nhàng. Lăng Tiêu biết đó là ai. “Vào đi.”

Cửa mở, một thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt lo lắng, mang theo nét ưu tư bước vào. Đó là Lăng Tuyết, em gái họ của Lăng Tiêu, người duy nhất trong gia tộc còn quan tâm đến hắn khi hắn bị coi là phế vật. “Ca ca, huynh thật sự muốn đi Lạc Nhật Bí Cảnh sao?” Giọng nàng run rẩy, ẩn chứa sự sợ hãi. “Nơi đó nguy hiểm lắm, nhiều người đã đi mà không trở về. Huynh… huynh có chắc không?”

Lăng Tiêu mỉm cười, nụ cười trấn an hiếm hoi mà nàng từng thấy, mang theo sự tự tin và kiên định. “Tuyết nhi, đừng lo. Ca ca đã không còn là Lăng Tiêu yếu đuối ngày xưa nữa. Lạc Nhật Bí Cảnh là cơ hội, cũng là thử thách. Ca ca cần nó để mạnh mẽ hơn, để bảo vệ những người ta yêu thương.” Hắn vươn tay xoa đầu nàng, cử chỉ dịu dàng mà lâu nay hắn chưa từng thể hiện. “Tin ca ca.”

Lăng Tuyết vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng ánh mắt kiên định và sự tự tin toát ra từ Lăng Tiêu khiến nàng dần dần yên tâm. Nàng đưa cho hắn một túi vải nhỏ, đôi tay hơi run rẩy. “Đây là chút linh thạch và một vài viên Bồi Nguyên Đan mà muội đã tích góp. Tuy không nhiều, nhưng hy vọng có thể giúp được ca ca trong lúc nguy cấp.”

Lăng Tiêu nhận lấy túi vải, cảm nhận hơi ấm từ nó, hơi ấm của tình thân và sự quan tâm chân thành. Trong kiếp này, hắn không còn cô độc. Hắn gật đầu. “Cảm ơn muội, Tuyết nhi. Ca ca sẽ không phụ lòng muội, sẽ trở về an toàn, và mạnh mẽ hơn.”

Sau khi Lăng Tuyết rời đi, Lăng Tiêu kiểm tra túi vải. Bên trong có khoảng mười viên linh thạch hạ phẩm và ba viên Bồi Nguyên Đan. Đối với một thiếu nữ ở Liên Vân Thành, đây đã là một gia tài không nhỏ, thể hiện sự hy sinh của nàng. Hắn cất cẩn thận vào trong túi trữ vật mà hắn đã tìm thấy ở kiếp trước. Mặc dù số linh thạch này không đủ để hắn phát huy hết tác dụng của Vô Thượng Thần Quyết, nhưng nó lại mang ý nghĩa tinh thần rất lớn. Nó nhắc nhở hắn rằng, hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân mình, mà còn vì những người quan tâm đến hắn.

Rời khỏi phòng, Lăng Tiêu đi qua sân nhà. Vài người trong gia tộc nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Có người khinh thường, cho rằng hắn tự tìm cái chết. Có người tò mò, không hiểu vì sao một phế vật như hắn lại đột nhiên “hồi sinh” và dám tham gia bí cảnh. Lăng Vũ, vị thiếu niên từng kiêu ngạo đối với hắn, giờ đây chỉ dám lén nhìn, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và kinh ngạc, không còn dám buông lời trào phúng. Lăng Tiêu không thèm để ý, hắn chỉ bước đi thẳng, vững vàng như một ngọn núi.

Đi qua cổng thành Liên Vân, Lăng Tiêu hòa vào dòng người đang đổ về phía Lạc Nhật Sơn Mạch, nơi Lạc Nhật Bí Cảnh sẽ mở ra. Con đường dẫn lên núi vốn hoang vắng, nay chật kín những bóng người. Họ là các tu sĩ trẻ tuổi từ các gia tộc, tông môn nhỏ trong vùng, mang theo hy vọng và tham vọng. Ánh mắt họ rực cháy với khát khao đổi đời, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng, sợ hãi trước những điều chưa biết. Lăng Tiêu cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí và ý chí từ đám đông, những dao động cảm xúc mạnh mẽ, nhưng tâm trí hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không chút xao động.

Khi đến chân Lạc Nhật Sơn Mạch, nơi lối vào bí cảnh, đã có hàng trăm người tụ tập. Các tu sĩ đứng thành từng nhóm nhỏ, trao đổi thông tin hoặc trầm ngâm chuẩn bị. Một số cường giả cấp trưởng lão của các gia tộc lớn cũng có mặt để giám sát và bảo vệ con em của mình, ánh mắt họ đầy vẻ cảnh giác. Không khí trở nên căng thẳng và chờ đợi, như một sợi dây đàn sắp đứt. Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày cũng dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, và đúng lúc đó, một luồng sáng màu vàng nhạt bắt đầu xuất hiện trên đỉnh núi, chiếu rọi xuống sườn dốc, báo hiệu cho sự mở ra của bí cảnh. Luồng sáng đó không chói chang, mà mang một vẻ cổ kính, huyền bí, như thể nó đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Hắn nhìn về phía ngọn núi, nơi luồng sáng dần ngưng tụ, tạo thành một xoáy nước không gian khổng lồ, một cánh cổng mờ ảo và đầy mê hoặc đang từ từ hiện rõ. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như có một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, đầy hoang dã và bí ẩn, đang từ từ thức tỉnh từ bên trong cánh cổng đó. Đây chính là hơi thở của bí cảnh, hơi thở của một quá khứ bị chôn vùi, một bí mật đang chờ được khám phá.

“Lạc Nhật Bí Cảnh…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định không gì lay chuyển được. “Dù ngươi là tàn tích của ai, hay ẩn chứa bí mật gì, ta Lăng Tiêu cũng sẽ vén màn tất cả. Con đường Vô Thượng Thần Tôn của ta, sẽ bắt đầu từ đây, từ cái gọi là hạ giới nhỏ bé này!” Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Liên Vân Thành, mà là Vô Thượng Thần Tôn Lăng Tiêu, người sẽ một lần nữa đứng trên đỉnh cao vũ trụ.

Với một bước chân vững chắc, không hề do dự hay sợ hãi, Lăng Tiêu tiến về phía cánh cổng không gian đang dần mở rộng, bỏ lại sau lưng những ánh mắt nghi ngờ, ngưỡng mộ và cả ghen tỵ của đám đông. Hắn biết, khi hắn bước vào đó, vận mệnh của hắn sẽ lại một lần nữa thay đổi, bắt đầu từ những thử thách đầu tiên. Và đây, chỉ là sự khởi đầu cho hành trình vĩ đại, để rồi một ngày, hắn sẽ lại đăng lâm Vô Thượng, tái lập trật tự vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8