Vô Thượng Thần Tôn
Chương 7
Chương 7: Thức Tỉnh Tiềm Năng, Bí Cảnh Huyền Ảo
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi Liên Vân Thành, nhưng không khí trong thành lại mang theo sự căng thẳng và sôi động hơn hẳn ngày hôm trước. Quanh quảng trường trung tâm, nơi đặt đấu trường chính, biển người đã tụ tập đông đúc từ sớm. Lăng Tiêu chậm rãi bước đi giữa dòng người, cảm nhận những luồng linh khí mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn đang vận chuyển trong Liên Vân Thành.
Hắn biết, vòng đấu loại tiếp theo sẽ sớm bắt đầu. Những đối thủ tiếp theo sẽ là những người đã vượt qua vòng một, không còn ai là yếu kém nữa. Nhưng Lăng Tiêu không hề e ngại. Hắn cần những trận chiến đó để rèn luyện, để khám phá thêm tiềm năng của thân thể này, và để thức tỉnh nhiều hơn nữa ký ức về thần lực nguyên bản của mình.
Hắn bước ra khỏi phòng trọ, hòa mình vào dòng người trên đường phố Liên Vân Thành. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước. Lăng Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa ý chí kiên định. Hắn sẽ bước đi trên con đường này, từng bước một, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, một lần nữa.
Trận chiến tiếp theo, tiểu bí cảnh, và những bí mật của kiếp trước đang chờ đợi hắn. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Khi Lăng Tiêu tiến vào đấu trường, không khí đã nóng như lửa đốt. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về các võ đài, nơi bảng danh sách các cặp đấu vòng hai đã được công bố. Tên của Lăng Tiêu, hiển nhiên, nằm trong số đó. Lần này, đối thủ của hắn là một thanh niên tên là Cổ Phong, đệ tử hạch tâm của Cổ Gia, một trong tứ đại gia tộc của Liên Vân Thành. Cổ Phong nổi tiếng với Cổ Gia Đao Pháp uy mãnh và tu vi Luyện Khí tầng tám, chỉ cách Trúc Cơ vỏn vẹn một bước.
“Cổ Phong? Xem ra, vòng này đã có chút thú vị rồi,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không hề đánh giá thấp đối thủ, dù trong mắt Thần Tôn thì cảnh giới Luyện Khí chỉ như con kiến. Nhưng với thân thể hiện tại, hắn cần phải vận dụng trí tuệ và kinh nghiệm chiến đấu của kiếp trước để bù đắp cho sự thiếu hụt về linh lực và thể chất.
Tiếng chuông ngân vang, báo hiệu vòng đấu thứ hai chính thức bắt đầu. Từng cặp đấu được gọi tên, và các võ giả lần lượt bước lên võ đài. Cuộc đối đầu giữa Lăng Tiêu và Cổ Phong là trận thứ ba.
“Trận đấu thứ ba, Lăng Tiêu đối Cổ Phong!” Giọng trọng tài vang vọng khắp đấu trường, thu hút vô số ánh nhìn.
Lăng Tiêu và Cổ Phong đồng thời bước lên võ đài số ba. Cổ Phong, với thân hình vạm vỡ, khí thế hung hãn, tay nắm chặt một thanh đại đao bản rộng. Ánh mắt hắn tràn đầy sự kiêu ngạo, hiển nhiên hắn không hề coi trọng Lăng Tiêu – một thiếu niên phế vật mới nổi, thậm chí còn chưa xác định được thân phận.
“Ngươi chính là Lăng Tiêu? Nghe nói ngươi đã may mắn vượt qua vòng một. Nhưng vận may không thể theo ngươi mãi được đâu.” Cổ Phong cười khẩy, thanh đại đao chỉ thẳng vào Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu bình thản nhìn đối thủ, không hề dao động trước lời khiêu khích. “Nói nhiều vô ích. Ra tay đi.”
Thái độ lạnh nhạt của Lăng Tiêu càng khiến Cổ Phong tức giận. “Hừ! Cuồng vọng!”
Cổ Phong không nói thêm, chân đạp đất, thân hình lao tới như mãnh hổ, thanh đại đao bổ xuống mang theo kình phong rít gào. Cổ Gia Đao Pháp của hắn quả nhiên bất phàm, mỗi chiêu đều mang theo sức mạnh kinh người, đủ sức xé nát đá tảng.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Sức mạnh này không tệ, nhưng quá thô sơ. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà lại nhẹ nhàng nghiêng người, để thanh đao sượt qua vai áo. Đồng thời, hắn vận dụng
Vô Thượng Thần Quyết
, một luồng linh lực tinh thuần từ đan điền dâng lên, hội tụ ở đầu ngón tay.
“Nguyên Tố Chưởng!”
Một chưởng nhẹ nhàng đẩy ra, không có tiếng động lớn, cũng không có kình phong cuồng bạo. Nhưng Cổ Phong lại cảm thấy một lực lượng vô hình mà hùng hậu ập tới, như một ngọn núi đè nặng. Hắn kinh hãi, vội vàng vung đao đỡ lấy. “Rầm!” Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, không phải tiếng kim loại, mà như tiếng xương cốt chịu đựng cực hạn.
Cổ Phong lảo đảo lùi lại ba bước, cánh tay cầm đao tê dại, suýt chút nữa đánh rơi binh khí. Hắn nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt không thể tin được. Chiêu chưởng pháp vừa rồi của Lăng Tiêu nhìn như không có gì đặc biệt, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, khác hẳn với các loại linh lực mà hắn từng biết.
“Không hổ là Thần Quyết của ta, dù chỉ mới là sơ khai, cũng đủ để áp chế tất cả công pháp phàm nhân.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Nguyên Tố Chưởng là một trong những kỹ năng cơ bản nhất của
Vô Thượng Thần Quyết
, có thể điều khiển linh lực tinh thuần để tạo ra áp lực vật lý hoặc bạo phát nguyên tố. Hiện tại hắn chỉ mới dùng đến áp lực vật lý.
Cổ Phong không cam lòng, gầm lên một tiếng, toàn thân linh lực bùng nổ, bao bọc lấy thanh đại đao. “Cổ Gia Đao Pháp: Phá Sơn Trảm!”
Thanh đại đao chém xuống, mang theo ánh sáng chói mắt và tiếng gió rít gào, như muốn bổ đôi cả ngọn núi. Lần này, Lăng Tiêu không còn đứng yên. Hắn lướt đi như một bóng ma, thân pháp cực kỳ linh hoạt, tránh né mũi đao chỉ trong gang tấc. Đồng thời, hắn chợt nhớ lại một đoạn ký ức mờ nhạt về một loại thân pháp cổ xưa, tên là “Lạc Ảnh Quyển Thân”.
Theo bản năng, Lăng Tiêu vận dụng thân pháp đó. Thân thể hắn đột ngột xoay tròn một cách khó tin, né tránh đòn Phá Sơn Trảm, rồi bất ngờ xuất hiện ngay phía sau Cổ Phong. Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng đối thủ.
“Ngươi thua rồi.” Giọng Lăng Tiêu trầm thấp vang lên bên tai Cổ Phong.
Cổ Phong giật mình, toàn thân cứng đờ. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực cực kỳ lạnh lẽo và sắc bén đang đâm thẳng vào kinh mạch của mình. Nếu Lăng Tiêu muốn, hắn có thể dễ dàng phế bỏ tu vi của Cổ Phong ngay lập tức.
“Ta… ta thua?” Cổ Phong lắp bắp, khuôn mặt tái mét. Hắn không thể tin được rằng mình, một thiên tài của Cổ Gia, lại thua thảm hại đến vậy dưới tay một thiếu niên bí ẩn.
Trọng tài cũng ngỡ ngàng. Trận đấu kết thúc quá nhanh và bất ngờ. “Trận đấu này, Lăng Tiêu thắng!”
Cả đấu trường bùng nổ. Tiếng hò reo, tiếng bàn tán xôn xao vang vọng. Lăng Tiêu một lần nữa chứng minh thực lực kinh người của mình. Hắn không chỉ vượt qua vòng một một cách may mắn, mà thực sự có sức mạnh vượt trội.
“Thiếu niên kia… không đơn giản.”
“Hắn đã dùng chiêu gì vậy? Thân pháp kia quá quỷ dị, không giống bất kỳ công pháp nào của Liên Vân Thành!”
“Có lẽ nào, hắn là đệ tử ẩn thế của một tông môn nào đó?”
Từ trên khán đài VIP, một vài cường giả của các thế lực lớn, bao gồm cả gia chủ Cổ Gia, đều đang nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu với vẻ mặt nghiêm trọng. Đặc biệt là Vân Thiên Hàn, thiên tài của Vân Môn, người từng bị Lăng Tiêu “vả mặt” ở phòng đấu giá, ánh mắt hắn tóe lửa căm hờn nhưng cũng ẩn chứa sự kiêng kỵ sâu sắc.
Lăng Tiêu bình thản bước xuống võ đài, không để ý đến những ánh mắt soi mói. Hắn chỉ cảm thấy một sự thỏa mãn nhẹ nhõm. Thân pháp Lạc Ảnh Quyển Thân vừa được thức tỉnh trong tiềm thức, cho thấy ký ức của hắn đang dần được mở khóa. Đây là một dấu hiệu tốt.
Sau khi vòng đấu thứ hai kết thúc, trọng tài chính, một lão giả râu bạc phơ với tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, bước ra giữa đấu trường. Ông ta ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Chư vị võ giả, chư vị khán giả! Vòng đấu loại thứ hai của Đại Hội Võ Giả đã kết thúc tốt đẹp. Xin chúc mừng tất cả những ai đã giành chiến thắng và tiến vào vòng tiếp theo!”
Một tràng pháo tay vang dội. Lão giả tiếp tục:
“Như đã thông báo từ trước, năm nay Đại Hội Võ Giả của Liên Vân Thành có một phần thưởng đặc biệt dành cho các thiên tài xuất sắc nhất. Đó chính là cơ hội tiến vào
Lạc Nhật Bí Cảnh
!”
Nghe đến cái tên Lạc Nhật Bí Cảnh, cả đấu trường bỗng trở nên xôn xao. Nhiều người thốt lên kinh ngạc, thậm chí là hít thở không thông. Lạc Nhật Bí Cảnh là một tiểu bí cảnh cổ xưa, chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện ở Liên Vân Thành, và mỗi lần xuất hiện đều mang đến vô số cơ duyên và bảo vật. Tuy nhiên, bí cảnh này cực kỳ nguy hiểm, chỉ những cường giả Trúc Cơ trở lên mới dám mạo hiểm, và cũng không phải ai cũng sống sót trở ra.
Lão giả mỉm cười, chờ đợi tiếng bàn tán lắng xuống. “Lạc Nhật Bí Cảnh sẽ mở ra vào ba ngày tới. Chỉ có ba mươi võ giả xuất sắc nhất vượt qua vòng đấu thứ hai này mới đủ tư cách tiến vào. Đây là một cơ hội hiếm có để các ngươi rèn luyện, tìm kiếm tài nguyên và nâng cao thực lực! Nhưng ta cũng phải cảnh báo, bí cảnh vô cùng nguy hiểm, mỗi người hãy tự cân nhắc kỹ lưỡng.”
Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Lạc Nhật Bí Cảnh? Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang tỏa ra từ hướng tây thành, nơi được cho là cổng vào của bí cảnh. Linh khí trong đó chắc chắn nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, và quan trọng hơn, hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, như có một thứ gì đó trong bí cảnh đang gọi mời hắn.
“Bí cảnh sao… Đây chính là điều ta cần.” Lăng Tiêu thầm nhủ. Hắn cần những tài nguyên quý hiếm để tăng tốc độ tu luyện, cần những cuộc chiến sinh tử để kích hoạt thêm ký ức và sức mạnh của
Vô Thượng Thần Quyết
. Một tiểu bí cảnh như Lạc Nhật Bí Cảnh, dù nguy hiểm, lại là môi trường lý tưởng để hắn phát triển nhanh chóng.
Hắn cũng chợt nhớ lại một đoạn ký ức mờ nhạt khác. Kiếp trước, khi hắn còn là Thần Tôn, từng có lúc hắn đi qua một tiểu thế giới hạ cấp, và đã để lại một chút thần niệm hay một món đồ vật nào đó trong một bí cảnh tương tự. Liệu Lạc Nhật Bí Cảnh này có liên quan gì đến hắn kiếp trước không? Sự tò mò trong lòng Lăng Tiêu càng thêm mãnh liệt.
Ba ngày tới, hắn sẽ phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Hắn không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn tận dụng tối đa mọi cơ hội mà Lạc Nhật Bí Cảnh mang lại. Hắn sẽ bước vào đó, và khi trở ra, hắn sẽ không còn là Lăng Tiêu của Liên Vân Thành nữa, mà là một Lăng Tiêu mạnh mẽ hơn, gần hơn với con đường trở thành Vô Thượng Thần Tôn.
Đám đông dần tản đi, nhưng Lăng Tiêu vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Lạc Nhật Bí Cảnh… Tên gọi này dường như ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa nào đó. Hắn sẽ tự mình khám phá.