Vô Thượng Thần Tôn
Chương 6
Lăng Tiêu bước xuống võ đài, từng bước chân vững chãi như núi. Không một ai dám ngăn cản, cũng không một ai dám buông lời khinh miệt như trước. Không khí trên quảng trường như đông cứng lại, chỉ còn lại những tiếng xì xào bàn tán vang vọng khắp nơi.
“Hắn… hắn thật sự đã thắng? Một chiêu! Chỉ một chiêu đã đánh bại Tề Mẫn!”
“Lăng Tiêu phế vật… không, Lăng Tiêu này, hắn đã giấu giếm thực lực sao? Hay là hắn có kỳ ngộ nào?”
“Ta nhớ rõ, hắn là kẻ yếu nhất trong Lăng gia, không thể tu luyện. Sao có thể…”
Những ánh mắt phức tạp đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Có sự kinh ngạc tột độ, có sự hoài nghi, có cả sự ghen tỵ và căm ghét từ những kẻ từng cười nhạo hắn. Đặc biệt là những thiếu niên, thiếu nữ từ các gia tộc lớn, những người tự cho mình là thiên tài, giờ đây sắc mặt đều khó coi.
Trên khán đài dành cho trọng tài, mấy vị trưởng lão Liên Vân Thành cũng không giữ được vẻ bình tĩnh. Cố trưởng lão, người đã từng tỏ ý xem thường Lăng Tiêu, giờ đây râu tóc bạc phơ khẽ run lên. Ánh mắt ông ta nhìn theo bóng lưng Lăng Tiêu, ẩn chứa một tia suy tư sâu sắc.
“Lão Cố, ngươi thấy thế nào?” Một vị trưởng lão khác, râu tóc đen nhánh hơn, trầm giọng hỏi. Ông ta là Bạch trưởng lão, một trong những cường giả có tiếng tăm ở Liên Vân Thành.
Cố trưởng lão khẽ vuốt râu, ánh mắt vẫn không rời Lăng Tiêu. “Không thể tin được. Lực lượng kia, không phải là Luyện Thể Cảnh tầng ba có thể sở hữu. Chiêu thức đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một loại ý cảnh thâm sâu, trực tiếp đánh vào điểm yếu của đối thủ. Không giống với bất kỳ công pháp nào của Liên Vân Thành chúng ta.”
Bạch trưởng lão gật đầu đồng tình. “Quả thật. Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng khí tức rất đặc biệt từ người hắn, tuy yếu ớt nhưng lại vô cùng tinh thuần, như thể đã trải qua hàng vạn lần tinh luyện. Lăng Tiêu… cái tên này, e rằng sẽ không còn là kẻ tầm thường nữa rồi.”
Trong khi đó, một lão giả khác, dáng vẻ gầy gò, đôi mắt đục ngầu như đã nhìn thấu hồng trần, lại khẽ nheo mắt. Ông ta là Thích trưởng lão, người ít khi lên tiếng nhất, nhưng lại là người có kiến thức uyên bác nhất về các loại bí ẩn cổ xưa. Ánh mắt ông ta dừng lại trên Lăng Tiêu lâu hơn bất kỳ ai, một tia sáng khó hiểu lướt qua đáy mắt.
Lăng Tiêu không hề hay biết những suy đoán và đánh giá từ phía các cường giả. Hắn đã rời khỏi quảng trường, tìm một góc yên tĩnh trong Liên Vân Thành để điều tức. Dù trận chiến chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng hắn đã tiêu hao không ít chân khí. Dù sao, thân thể này vẫn còn quá yếu ớt so với kiếp trước. Để phát huy uy lực của Vô Thượng Thần Quyết, hắn cần nhiều hơn thế.
Ngồi xếp bằng trong một căn phòng trọ đơn sơ, Lăng Tiêu nhắm mắt, vận chuyển Vô Thượng Thần Quyết. Từng luồng linh khí mỏng manh từ không trung được dẫn vào cơ thể, qua các kinh mạch đã được hắn đả thông, rồi hội tụ về đan điền. Linh khí này không chỉ củng cố tu vi, mà còn mang theo một năng lượng đặc biệt, dần dần tẩy rửa tạp chất trong cơ thể, khiến gân cốt hắn trở nên dẻo dai hơn, máu huyết lưu thông mạnh mẽ hơn.
Hắn cảm thấy một sự thay đổi vi tế nhưng không ngừng trong chính mình. Mỗi lần vận chuyển công pháp, ký ức về kiếp trước lại hiện lên một cách rõ ràng hơn, dù chỉ là những mảnh vụn rời rạc. Hắn nhớ về những trận chiến long trời lở đất, những đạo pháp kinh thiên động địa, và cả cảm giác cô độc khi đứng trên đỉnh cao nhất của vũ trụ. Những ký ức đó, tuy chưa hoàn chỉnh, nhưng lại là nguồn động lực to lớn thúc đẩy hắn tiến về phía trước.
“Thân thể này vẫn quá yếu… Cần phải nhanh chóng đột phá Luyện Thể Cảnh, tiến vào Khai Mạch Cảnh, rồi đến Linh Hải Cảnh.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Chỉ khi đó, ta mới có thể bắt đầu mở khóa những tầng sâu hơn của Vô Thượng Thần Quyết, và thức tỉnh chân chính thần lực của Vô Thượng Thần Tôn.”
Mục tiêu trước mắt của hắn chính là tiểu bí cảnh của Liên Vân Thành. Hắn đã nghe nói về bí cảnh này từ lâu, nó là một di tích cổ xưa, được hình thành từ tàn tích của một chiến trường thượng cổ, ẩn chứa vô số cơ duyên và tài nguyên. Cứ mười năm một lần, bí cảnh sẽ mở ra, và chỉ những thiên tài trẻ tuổi xuất sắc nhất trong vòng tuyển chọn của Liên Vân Thành mới có tư cách bước vào.
Trong bí cảnh có thể tìm thấy Linh Thạch, những loại thảo dược quý hiếm đã tuyệt tích ở phàm giới, thậm chí là những công pháp cổ xưa hay binh khí thần diệu. Đối với Lăng Tiêu hiện tại, những tài nguyên này là cực kỳ quan trọng để hắn củng cố nền tảng tu luyện, đẩy nhanh tốc độ phục hồi sức mạnh.
Hắn biết, sau chiến thắng vừa rồi, hắn đã thu hút sự chú ý. Những vòng đấu tiếp theo chắc chắn sẽ khó khăn hơn, đối thủ sẽ mạnh hơn, và có lẽ sẽ có những kẻ tìm cách gây khó dễ cho hắn. Nhưng Lăng Tiêu không sợ hãi. Trái lại, trong lòng hắn còn có một sự hưng phấn khó tả. Hắn cần những áp lực đó để mài giũa bản thân, để cảm nhận lại sự phát triển vượt bậc mà kiếp trước hắn đã quá quen thuộc.
Đêm đó, Liên Vân Thành trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tin tức về “phế vật Lăng Tiêu” đánh bại thiên tài Tề Mẫn bằng một chiêu lan truyền như cháy rừng. Các gia tộc lớn, các tông môn nhỏ đều bắt đầu điều tra về Lăng Tiêu. Sự xuất hiện đột ngột của một thiên tài mới, đặc biệt là một kẻ từng bị coi là phế vật, luôn gây ra sóng gió.
Trong một căn biệt viện xa hoa, Lăng Phàm, thiếu gia của Lăng gia và là anh họ của Lăng Tiêu, đập mạnh chén trà xuống bàn, gương mặt vặn vẹo vì tức giận. “Lăng Tiêu? Hắn ta làm sao có thể? Một kẻ phế vật không thể tu luyện lại có thể đánh bại Tề Mẫn? Chuyện này thật nực cười!”
Bên cạnh Lăng Phàm, một thiếu nữ xinh đẹp mặc y phục màu tím, đôi mắt phượng sắc bén, khẽ nhếch môi. Nàng là Mộ Dung Tuyết, thiên tài số một của Mộ Dung gia, đồng thời cũng là vị hôn thê cũ của Lăng Tiêu trước khi hắn bị coi là phế vật. “Lăng Phàm, đừng quá khinh địch. Kẻ yếu có thể giả vờ mạnh, nhưng kẻ mạnh lại càng có thể ẩn mình. Lăng Tiêu này, e rằng không đơn giản như chúng ta nghĩ.”
Lăng Phàm hừ lạnh một tiếng. “Cho dù hắn có kỳ ngộ gì đi chăng nữa, thì một kẻ mới nổi như hắn cũng không thể sánh bằng ta! Ta đã là Luyện Thể Cảnh tầng bảy, lại có được Lăng Vân Kiếm Pháp của gia tộc. Hắn muốn tranh đoạt suất vào bí cảnh với ta ư? Nằm mơ đi!”
Mộ Dung Tuyết không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhấp một ngụm trà. Trong mắt nàng lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Lăng Tiêu… rốt cuộc ngươi đã thay đổi đến mức nào?”
Những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét, những âm mưu ngấm ngầm, tất cả đều không thoát khỏi cảm nhận của Lăng Tiêu. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Nhưng hắn đã từng là Vô Thượng Thần Tôn, đã từng đứng trên đỉnh vạn giới. Những khó khăn này, đối với hắn, chỉ là những bậc thang nhỏ để trở lại vị trí vốn có.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi cũng có chút tinh tiến. Hắn đứng dậy, vận động gân cốt. Mỗi khớp xương kêu răng rắc, mang theo một lực lượng tiềm tàng. Vô Thượng Thần Quyết không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn về thế giới xung quanh, về luồng linh khí đang vận chuyển trong Liên Vân Thành.
Hắn biết, vòng đấu loại tiếp theo sẽ sớm bắt đầu. Những đối thủ tiếp theo sẽ là những người đã vượt qua vòng một, không còn ai là yếu kém nữa. Nhưng Lăng Tiêu không hề e ngại. Hắn cần những trận chiến đó để rèn luyện, để khám phá thêm tiềm năng của thân thể này, và để thức tỉnh nhiều hơn nữa ký ức về thần lực nguyên bản của mình.
Hắn bước ra khỏi phòng trọ, hòa mình vào dòng người trên đường phố Liên Vân Thành. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước. Lăng Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa ý chí kiên định. Hắn sẽ bước đi trên con đường này, từng bước một, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất, một lần nữa.
Trận chiến tiếp theo, tiểu bí cảnh, và những bí mật của kiếp trước đang chờ đợi hắn. Đây mới chỉ là khởi đầu.