Vô Thượng Thần Tôn
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:40:02 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 4: Hồi Gia Khiêu Chiến, Danh Tiếng Sơ Khởi

Đêm đã khuya, ánh trăng như một tấm lụa bạc trải khắp Lăng gia. Lăng Tiêu nhẹ nhàng trở về viện của mình, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Căn phòng vẫn tối om, lạnh lẽo, như thể chủ nhân của nó đã vắng bóng từ rất lâu. Hắn thắp một ngọn đèn dầu, ánh lửa lập lòe soi rõ gương mặt kiên nghị.

Ba ngày ở Thanh Vân Sơn, Lăng Tiêu không chỉ đột phá Luyện Thể cảnh tầng ba mà còn thu hoạch được linh tuyền quý giá cùng những trải nghiệm sinh tử khắc nghiệt. Giờ đây, hắn đã không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu năm xưa.

Ngay khi trở về, Lăng Tiêu không vội vã nghỉ ngơi mà lập tức ngồi xuống bồ đoàn, khoanh chân tu luyện. Hắn lấy ra bình ngọc đựng linh dịch từ linh tuyền. Chỉ cần mở nắp, một luồng linh khí tinh thuần đã tràn ngập căn phòng, khiến tinh thần hắn sảng khoái. Lăng Tiêu uống một ngụm nhỏ. Linh dịch vừa vào cơ thể, lập tức hóa thành dòng năng lượng ấm áp, chảy khắp kinh mạch, tẩy rửa tạp chất, củng cố gân cốt.

“Vô Thượng Thần Quyết” vận chuyển, hấp thu linh dịch với tốc độ kinh người. Lăng Tiêu cảm nhận rõ ràng từng tế bào trong cơ thể đang trở nên mạnh mẽ hơn, từng thớ thịt đang được tôi luyện. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến Khai Mạch cảnh, một cảnh giới mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Lăng Tiêu đã cảm thấy một luồng khí tức dồi dào chảy khắp cơ thể. Hắn đứng dậy, vận sức, một tiếng “rắc” nhẹ vang lên từ các khớp xương. Hắn đã đột phá Luyện Thể cảnh tầng bốn! Chỉ trong một đêm! Đây là tốc độ tu luyện mà ngay cả những thiên tài hàng đầu Lăng gia cũng phải ngước nhìn.

Tuy nhiên, Lăng Tiêu không hề tự mãn. Hắn hiểu rằng Luyện Thể cảnh chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của hắn là Khai Mạch cảnh, nơi tu giả có thể mở ra các kinh mạch, vận chuyển chân khí, tạo nên sức mạnh thực sự. Với “Vô Thượng Thần Quyết” và ký ức kiếp trước, Khai Mạch cảnh không phải là giới hạn cuối cùng của hắn.

Hắn bước ra khỏi phòng, hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Vừa hay, quản sự Lăng Khánh đi ngang qua, thấy Lăng Tiêu thì ngạc nhiên. “Ồ, Lăng Tiêu? Ngươi đã trở về rồi sao? Ngươi đi đâu ba ngày nay vậy? Đã có người nói ngươi bỏ trốn rồi đấy.” Giọng điệu Lăng Khánh mang theo vẻ giễu cợt, hiển nhiên là nghe tin đồn rồi.

Lăng Tiêu nhàn nhạt đáp: “Ta đi ra ngoài lịch luyện một chút. Quản sự không cần lo lắng.”

Lăng Khánh bật cười khẩy: “Lịch luyện? Ngươi một phế vật Luyện Thể cảnh tầng ba mà cũng đòi lịch luyện? Đừng nói là lại đi trốn chui trốn lủi ở đâu đó chứ. Thôi được rồi, dù sao ngươi cũng về rồi. Gia chủ có lệnh, hôm nay tất cả con cháu Lăng gia từ mười bốn tuổi trở lên đều phải tập trung ở võ trường để kiểm tra tu vi hàng tháng.”

Kiểm tra tu vi hàng tháng. Lăng Tiêu thầm cười lạnh. Đây chính là lúc hắn sẽ vả mặt những kẻ đã từng khinh miệt hắn. Đặc biệt là Lăng Hạo, kẻ đã công khai sỉ nhục hắn trước mặt mọi người.

Tại võ trường Lăng gia, hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ đang tập trung đông đủ. Tiếng bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại có ánh mắt dò xét, khinh thường nhìn về phía Lăng Tiêu, người đang đứng lặng lẽ ở một góc.

“Nhìn kìa, là Lăng Tiêu ‘phế vật’ đã về rồi.”

“Ha ha, ta cứ tưởng hắn đã trốn khỏi Lăng gia rồi chứ. Chắc là biết mình không thể đột phá Khai Mạch cảnh nên sợ hãi.”

“Nói không chừng hắn vẫn là Luyện Thể cảnh tầng ba. Thật mất mặt Lăng gia ta.”

Những lời xì xào, bàn tán không ngừng lọt vào tai Lăng Tiêu. Hắn chỉ nhếch mép, không nói gì. So với những lời nguyền rủa, phỉ báng ở kiếp trước, những lời này chẳng khác nào gió thoảng mây bay.

Lúc này, Lăng Hạo, người đứng đầu thế hệ trẻ Lăng gia, với tu vi Luyện Thể cảnh tầng sáu, bước đến, ánh mắt khinh miệt nhìn Lăng Tiêu. “Ồ, Lăng Tiêu, ngươi vẫn còn dám xuất hiện sao? Ngươi không sợ làm xấu mặt Lăng gia chúng ta à? Hay là ngươi đã có thể đột phá Khai Mạch cảnh rồi?” Lăng Hạo cố ý nhấn mạnh chữ “đột phá”, với ý châm chọc Lăng Tiêu mãi không thể vượt qua Luyện Thể cảnh tầng ba.

Lăng Tiêu ngước mắt nhìn Lăng Hạo, khóe miệng khẽ nhếch: “Lăng Hạo, ta có thể đột phá hay không, không cần ngươi bận tâm. Ngươi lo cho chính mình đi, đừng để đến lúc nào đó, ngay cả một phế vật như ta cũng vượt qua ngươi.”

Lời nói của Lăng Tiêu khiến Lăng Hạo và những người xung quanh trợn mắt. Lăng Tiêu dám nói chuyện như vậy với Lăng Hạo ư? Hắn điên rồi sao?

“Ngươi nói gì?” Lăng Hạo giận tím mặt. “Một phế vật như ngươi dám nói vượt qua ta? Ngươi có tin ta bây giờ sẽ đánh phế ngươi ngay tại đây không?”

“Đủ rồi!” Một giọng nói uy nghiêm vang lên. Lăng Thiên Hùng, gia chủ Lăng gia, cùng các trưởng lão bước vào võ trường. Tất cả mọi người lập tức im lặng. “Bắt đầu kiểm tra tu vi!”

Cuộc kiểm tra diễn ra tuần tự. Các con cháu Lăng gia lần lượt đặt tay lên Thạch Trắc Linh, một tảng đá có khả năng đo lường tu vi. Khi đến lượt Lăng Hạo, tảng đá phát ra ánh sáng vàng chói mắt, biểu thị tu vi Luyện Thể cảnh tầng sáu. Tiếng reo hò vang lên. Lăng Hạo ngẩng cao đầu, đắc ý nhìn Lăng Tiêu.

Cuối cùng, đến lượt Lăng Tiêu. Hắn bước lên, đặt tay lên Thạch Trắc Linh. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hắn, mang theo sự tò mò, khinh thường, và cả một chút chờ đợi xem hắn sẽ làm trò cười gì.

Thạch Trắc Linh im lìm một lát, rồi đột nhiên, một luồng sáng xanh biếc mạnh mẽ bùng lên, sáng hơn bất kỳ ai trước đó! Các trưởng lão và Lăng Thiên Hùng đều ngạc nhiên. “Đây là… Luyện Thể cảnh tầng bốn?” Một trưởng lão thốt lên.

Cả võ trường như nổ tung. Luyện Thể cảnh tầng bốn! Lăng Tiêu, cái tên phế vật mãi không thể đột phá Luyện Thể cảnh tầng ba, lại đột nhiên đạt tới tầng bốn? Hơn nữa, luồng sáng xanh đó còn mạnh mẽ hơn cả những người ở tầng bốn bình thường. Điều này có nghĩa là nền tảng của hắn cực kỳ vững chắc!

Lăng Hạo trừng mắt, không thể tin nổi. “Không thể nào! Hắn làm sao có thể đột phá? Hắn chắc chắn đã dùng thủ đoạn gian lận!”

Lăng Tiêu cười nhạt: “Gian lận? Lăng Hạo, ngươi tự mình kém cỏi, không thể tưởng tượng được người khác đột phá, lại còn đổ tội cho ta sao? Nếu không tin, ngươi có dám lên đây đấu với ta một trận không?”

Lời khiêu chiến của Lăng Tiêu khiến mọi người chấn động. Luyện Thể cảnh tầng bốn khiêu chiến Luyện Thể cảnh tầng sáu? Lăng Tiêu bị điên rồi sao?

Lăng Thiên Hùng nheo mắt nhìn Lăng Tiêu. Ông ta cảm thấy có điều gì đó rất khác biệt ở thiếu niên này. Ánh mắt Lăng Tiêu giờ đây sắc bén, kiên định, không còn vẻ u ám như trước. Tuy nhiên, chênh lệch hai tầng tu vi là quá lớn.

“Lăng Tiêu, ngươi đừng hồ đồ!” Một trưởng lão quát. “Ngươi và Lăng Hạo chênh lệch quá lớn, không được phép khinh suất!”

Lăng Tiêu không quan tâm, hắn chỉ nhìn thẳng vào Lăng Hạo: “Ngươi có dám không? Hay là ngươi sợ một ‘phế vật’ như ta?”

Bị Lăng Tiêu khiêu khích công khai, lại còn bị gọi là sợ hãi, Lăng Hạo không thể nhịn được nữa. Hắn là thiên tài Lăng gia, làm sao có thể để một phế vật sỉ nhục như vậy? “Được! Ngươi muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi! Gia chủ, trưởng lão, xin cho phép con được giáo huấn Lăng Tiêu ngu ngốc này một trận!”

Lăng Thiên Hùng nhìn Lăng Tiêu một lúc, thấy ánh mắt hắn kiên quyết, không hề có chút sợ hãi. Ông ta bỗng nhiên cảm thấy hứng thú. “Được thôi! Nhưng chỉ được phép điểm dừng, không được làm tổn thương đến tính mạng đối phương!”

Lăng Tiêu và Lăng Hạo lập tức bước vào trung tâm võ trường. Lăng Hạo tuôn ra toàn bộ chân khí Luyện Thể cảnh tầng sáu, bao phủ quanh mình một luồng linh lực màu vàng nhạt, trông khí thế bừng bừng. Hắn cười khẩy: “Lăng Tiêu, để ngươi xem, khoảng cách giữa phế vật và thiên tài là lớn đến mức nào!”

Hắn tung một quyền, mang theo sức mạnh cuồng bạo, nhắm thẳng vào mặt Lăng Tiêu. Quyền phong rít lên, đủ để đập nát một tảng đá. Những người xung quanh đều thốt lên kinh hãi, cho rằng Lăng Tiêu sẽ bị một quyền này đánh bay.

Nhưng Lăng Tiêu không tránh, không né. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước sang bên, tránh đi quyền phong của Lăng Hạo. Sau đó, với một tốc độ kinh người, hắn vọt đến bên cạnh Lăng Hạo, tung một quyền. Quyền này không có quá nhiều hoa mỹ, chỉ là một quyền trực diện, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng cực lớn, được tôi luyện từ “Vô Thượng Thần Quyết” và linh dịch Thanh Vân Sơn.

“Bốp!”

Một âm thanh chói tai vang lên. Lăng Hạo còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực lượng kinh khủng đánh thẳng vào vai hắn. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã quỵ. Sắc mặt hắn tái mét, cảm giác như xương cốt toàn thân đều bị chấn động.

Cả võ trường lại một lần nữa chìm vào im lặng. Mọi người đều há hốc mồm. Lăng Tiêu, Luyện Thể cảnh tầng bốn, lại có thể một quyền đánh lùi Lăng Hạo, Luyện Thể cảnh tầng sáu?

“Ngươi… ngươi…” Lăng Hạo run rẩy chỉ vào Lăng Tiêu, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin và sợ hãi. Hắn cảm thấy cánh tay bị đánh trúng đã tê dại, đau nhức. Lực lượng này không phải là của Luyện Thể cảnh tầng bốn!

Lăng Tiêu không cho Lăng Hạo cơ hội phản công. Hắn lại tiến lên, tung ra một chuỗi đòn tấn công nhanh như chớp. Mỗi quyền, mỗi cước đều mang theo lực lượng hùng hậu, đánh vào những điểm yếu trên cơ thể Lăng Hạo. Tuy không dùng chân khí, nhưng lực lượng thuần túy của Lăng Tiêu đã vượt xa Lăng Hạo.

“Rầm!”

Lăng Hạo bị Lăng Tiêu đánh trúng bụng, cả người bay ngược ra sau, ngã vật xuống đất, ho ra một búng máu tươi. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng toàn thân đau nhức, không còn chút sức lực nào.

“Ngươi… ngươi đã đạt đến Luyện Thể cảnh tầng năm! Không, có lẽ là tầng sáu!” Lăng Hạo khó khăn nói, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.

Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi không cần biết ta là cảnh giới nào. Ngươi chỉ cần biết, kẻ mà ngươi gọi là phế vật, bây giờ, ngươi ngay cả tư cách ngẩng đầu nhìn cũng không có.”

Cả võ trường hoàn toàn im lặng. Mọi người đều nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khác lạ. Từ khinh miệt, giễu cợt, chuyển sang kinh ngạc, rồi đến sợ hãi và kính nể. Lăng Tiêu, chỉ trong vài ngày, đã từ một phế vật trở thành một thiên tài có thể đánh bại Lăng Hạo, người mạnh nhất thế hệ trẻ Lăng gia.

Lăng Thiên Hùng và các trưởng lão đều đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn Lăng Tiêu. Lăng Thiên Hùng nở một nụ cười nhạt: “Tốt! Tốt lắm, Lăng Tiêu! Ngươi đã chứng minh được bản thân. Từ nay về sau, không ai được phép gọi Lăng Tiêu là phế vật nữa!”

Các trưởng lão cũng gật gù tán thành, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ. Lăng gia cuối cùng cũng có thêm một thiên tài tiềm năng. Tuy nhiên, họ vẫn chưa thể lý giải được tại sao Lăng Tiêu lại có thể đột phá nhanh đến vậy, và tại sao sức mạnh thuần túy của hắn lại mạnh hơn hẳn những người cùng cấp.

Lăng Tiêu không quan tâm đến suy nghĩ của họ. Hắn biết, “Vô Thượng Thần Quyết” không phải là công pháp mà phàm nhân có thể hiểu được. Nó không chỉ đơn thuần là tăng cường tu vi, mà còn là cải tạo căn cơ, tôi luyện thân thể đến mức gần như hoàn mỹ. Mỗi tầng Luyện Thể của hắn, sức mạnh đều vượt xa những người khác hai, ba tầng. Đây chính là sự khác biệt giữa công pháp cấp Thần Tôn và công pháp phàm nhân.

Hắn nhìn xuống Lăng Hạo đang nằm quằn quại trên đất. Kẻ này kiêu ngạo, hống hách, nhưng cũng chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Lăng Tiêu không có ý định giết hắn, bởi vì hắn biết, những kẻ thù thực sự của hắn còn ở rất xa, ở những cảnh giới cao hơn, mạnh mẽ hơn.

Danh tiếng của Lăng Tiêu ngay lập tức vang dội khắp Lăng gia, lan ra cả thành trấn nhỏ. Từ một kẻ bị ruồng bỏ, hắn trở thành một nhân vật được chú ý, được kỳ vọng. Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Lăng gia quá nhỏ bé, tài nguyên quá ít ỏi để hắn có thể khôi phục lại uy danh Vô Thượng Thần Tôn. Ngay cả Khai Mạch cảnh cũng chỉ là bước đệm đầu tiên trên con đường vạn dặm.

Hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần linh dược hiếm có, công pháp cao cấp hơn, và những cơ hội lịch luyện thực sự ở thế giới bên ngoài. Lăng Tiêu nhìn về phía chân trời, ánh mắt sâu thẳm. Hắn nhớ lại những mảnh ký ức vụn vặt về Thần Giới, về những trận chiến rung chuyển vũ trụ, về những kẻ thù hùng mạnh đã hãm hại hắn. Nơi này, chỉ là một hạt cát trong vô vàn tinh hà.

Trận chiến với Lăng Hạo chỉ là một trò đùa nhỏ, một màn kịch vụn vặt để hắn khẳng định lại giá trị của mình ở phàm trần. Mục tiêu của hắn là Khai Mạch cảnh, rồi Ngưng Khí, Trúc Cơ, Kim Đan… cho đến khi hắn có thể đứng trên đỉnh cao của vũ trụ, đối mặt với những kẻ đã hãm hại hắn ở kiếp trước, xé nát âm mưu thâm độc của chúng. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn có “Vô Thượng Thần Quyết”, có ký ức Thần Tôn, và có một ý chí sắt đá không gì lay chuyển.

Có lẽ, giải đấu của thành trấn sắp tới sẽ là một cơ hội tốt để hắn bước ra khỏi Lăng gia, tìm kiếm những tài nguyên và cơ duyên mới. Lăng Tiêu siết chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn sẽ khiến cả thế giới phải ngước nhìn, một lần nữa. Hắn sẽ tái lập uy danh Vô Thượng Thần Tôn, vượt qua mọi giới hạn, trở thành bất diệt!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8