Vô Thượng Thần Tôn
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-21 12:37:42 | Lượt xem: 4

Chương 2: Thần Uy Sơ Hiện, Vả Mặt Lăng Gia

Dòng năng lượng ấm áp, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, tựa như một con sông lớn đang dần được giải phóng khỏi đập chắn. Lăng Tiêu nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi vi diệu trong từng thớ thịt, từng tế bào. “Vô Thượng Thần Quyết” không chỉ là một công pháp tu luyện, nó là một bộ quy tắc vũ trụ, một hệ thống kiến thức tối thượng mà hắn đã từng nắm giữ ở đỉnh phong của vạn giới.

Giờ đây, dù chỉ là một thiếu niên yếu ớt, thân thể phàm nhân còn chưa thoát thai hoán cốt, nhưng với trí tuệ và kinh nghiệm của một Vô Thượng Thần Tôn, Lăng Tiêu hiểu rõ từng bước đi, từng nguyên lý. Hắn biết cách dẫn dắt dòng linh khí hỗn loạn trong cơ thể này, thanh tẩy tạp chất, củng cố căn cơ. Hắn biết cách hóa giải phong ấn của chính mình, từng chút một, để không gây ra chấn động quá lớn mà bản thân phàm nhân này không chịu đựng nổi.

“Thân thể này quá yếu,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Cảnh giới Luyện Thể tầng ba, linh khí cằn cỗi, kinh mạch tắc nghẽn gần một nửa. Nếu là kiếp trước, ta chỉ cần một ý niệm là có thể hủy diệt cả một tiểu thế giới như thế này.” Hắn lắc đầu, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên tia kiên định. “Nhưng cũng chính vì yếu, căn cơ mới thuần túy. Ta sẽ xây dựng lại từ đầu, một nền tảng vững chắc hơn cả kiếp trước, để khi đạt đến đỉnh phong, ta sẽ không còn bất kỳ sơ hở nào.”

Hắn bắt đầu vận chuyển “Vô Thượng Thần Quyết.” Không cần những động tác phức tạp, chỉ là một dòng ý niệm, dẫn dắt linh khí xung quanh. Linh khí trong phòng, vốn mỏng manh như sương khói, giờ đây như bị một lực hút vô hình kéo về, xoáy quanh Lăng Tiêu. Cơ thể hắn như một cái động không đáy, nuốt chửng từng luồng năng lượng. Quá trình này không nhanh, nhưng hiệu quả đến kinh người. Tạp chất trong máu huyết, trong xương cốt, từ từ bị ép ra ngoài qua lỗ chân lông, tạo thành một lớp bùn đen bẩn thỉu trên da. Cùng lúc đó, các kinh mạch tắc nghẽn cũng dần được khai thông, mở rộng.

Một ngày, hai ngày… Thời gian trôi qua nhanh chóng. Lăng Tiêu không ăn không ngủ, hoàn toàn đắm chìm trong việc tu luyện. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dần trở lại. Từ Luyện Thể tầng ba, hắn đột phá lên tầng bốn, rồi tầng năm. Mỗi lần đột phá, cơ thể hắn lại được tinh luyện một lần, nhẹ nhõm và mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, hắn cố gắng che giấu sự thay đổi này, chỉ để lộ ra một phần nhỏ sức mạnh, đủ để bản thân không còn là “phế vật” nữa, nhưng cũng không quá mức chói mắt.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, Lăng Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mờ mịt của một thiếu niên bệnh tật, mà thay vào đó là sự sâu thẳm, sắc bén, ẩn chứa trí tuệ của vạn năm. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự linh hoạt của cơ thể. Tuy vẫn chưa thể so sánh với đỉnh phong, nhưng hắn tin rằng, ở cái Lăng gia này, không ai còn có thể coi thường hắn nữa.

Hôm nay là ngày kiểm tra tu vi hàng tháng của Lăng gia. Tất cả các đệ tử trong độ tuổi mười bốn đến mười tám đều phải tham gia, để các trưởng lão đánh giá tiến độ tu luyện. Đối với Lăng Tiêu, đây luôn là một ngày tủi nhục. Hắn là người duy nhất ở tuổi mười sáu mà vẫn chỉ dừng lại ở Luyện Thể tầng ba, trong khi những người cùng lứa đã đạt Luyện Thể tầng năm, tầng sáu, thậm chí là Khai Mạch cảnh.

Khi Lăng Tiêu bước ra võ trường, những ánh mắt khinh miệt, thương hại quen thuộc lại đổ dồn về phía hắn. Tiếng xì xào bàn tán vang lên. “Nhìn kìa, phế vật Lăng Tiêu lại đến rồi.” “Chắc chắn vẫn là Luyện Thể tầng ba thôi, phí cả tài nguyên gia tộc.”

Một thiếu niên tuấn tú, ăn mặc sang trọng, từ từ bước đến. Hắn là Lăng Hạo, con trai của Đại trưởng lão, thiên phú xuất chúng, đã đạt tới Luyện Thể tầng sáu ở tuổi mười sáu. Lăng Hạo luôn là người thích chà đạp Lăng Tiêu nhất. “Ồ, không phải là Lăng Tiêu sao? Nghe nói ngươi lại bệnh một trận. Chắc là tu vi lại tụt dốc thảm hại rồi chứ gì? Đáng thương thay, ngươi có biết gia tộc đã tốn bao nhiêu linh dược cho ngươi không? Phí cả của trời!”

Lăng Tiêu chỉ liếc nhìn Lăng Hạo một cái, ánh mắt lạnh nhạt như băng. “Ngươi nói nhiều quá.”

Lời nói của Lăng Tiêu khiến Lăng Hạo ngẩn người, rồi hắn cười phá lên, những người xung quanh cũng cười theo. “Ngươi nói gì? Ngươi dám vô lễ với ta? Có phải bệnh tật làm ngươi hồ đồ rồi không?” Lăng Hạo tiến lên một bước, khí thế Luyện Thể tầng sáu bộc phát, muốn áp chế Lăng Tiêu. “Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết, thế nào là tôn ti trật tự!”

Lăng Hạo vung tay, một quyền mang theo kình phong mạnh mẽ, thẳng tắp đánh tới mặt Lăng Tiêu. Hắn muốn cho Lăng Tiêu một bài học nhớ đời, để hắn biết thân phận của mình.

Tất cả mọi người đều nghĩ Lăng Tiêu sẽ bị đánh bay, hoặc ít nhất cũng phải chật vật né tránh. Nhưng Lăng Tiêu đứng yên, chỉ khẽ nghiêng người một chút, tránh thoát cú đấm hiểm hóc. Ngay sau đó, hắn nhẹ nhàng vươn ngón tay, điểm nhẹ vào cổ tay của Lăng Hạo. Động tác của hắn nhanh đến mức không ai nhìn rõ. Ngay lập tức, Lăng Hạo cảm thấy một luồng kình lực quỷ dị xuyên qua cổ tay, làm tê liệt toàn bộ cánh tay, đồng thời, trọng tâm của hắn mất đi, cả người loạng choạng, suýt ngã.

“Ngươi…” Lăng Hạo kinh hãi lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch. Hắn không thể tin được, một cú đấm uy lực của mình lại bị Lăng Tiêu hóa giải dễ dàng như vậy, còn bị phản lại một đòn đơn giản đến mức không thể tin nổi.

Các đệ tử xung quanh cũng im bặt. Họ nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, vẻ mặt khó tin. Lăng Hạo là thiên tài của Lăng gia, tu vi Luyện Thể tầng sáu, lại bị Lăng Tiêu, cái “phế vật” Luyện Thể tầng ba, hất văng chỉ bằng một ngón tay?

Một vị trưởng lão đang ngồi trên đài cao theo dõi, vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên mở bừng mắt. Hắn là Lăng Sơn, Nhị trưởng lão, tu vi Khai Mạch cảnh viên mãn. Lăng Sơn nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, trong mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc và kinh ngạc. Vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ tinh thuần và linh hoạt, hoàn toàn không giống khí tức của một người Luyện Thể tầng ba.

Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt vẫn lạnh nhạt. “Một chiêu của ngươi, quá yếu.”

Lăng Hạo tức giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng hắn không dám tùy tiện ra tay nữa. Vừa rồi, hắn cảm giác như mình đang đối mặt với một ngọn núi cao không thể vượt qua, chứ không phải là Lăng Tiêu yếu ớt ngày nào.

“Được rồi!” Nhị trưởng lão Lăng Sơn lên tiếng, giọng nói uy nghiêm. “Kiểm tra tu vi bắt đầu. Lăng Tiêu, đến lượt ngươi.”

Lăng Tiêu bước tới trước bia đá kiểm tra tu vi. Hắn đặt lòng bàn tay lên bia đá. Một luồng linh lực từ cơ thể hắn truyền vào bia. Ánh sáng trên bia đá lập tức bùng lên, rồi nhanh chóng dừng lại ở con số “Luyện Thể tầng năm”.

“Luyện Thể tầng năm!”

Cả võ trường vang lên tiếng kinh hô. Mọi người đều há hốc mồm. Chỉ trong vòng nửa tháng, Lăng Tiêu đã từ Luyện Thể tầng ba lên tầng năm? Đây là tốc độ tu luyện mà ngay cả thiên tài như Lăng Hạo cũng khó lòng đạt được!

Nhị trưởng lão Lăng Sơn đứng bật dậy, đôi mắt lóe lên tinh quang. “Lăng Tiêu, ngươi… ngươi đã đột phá? Khi nào?”

Lăng Tiêu vẫn bình tĩnh, gật đầu. “Vài ngày trước, trong lúc bị bệnh, đệ tử cảm thấy linh khí trong cơ thể đột nhiên thông suốt, kinh mạch mở rộng, liền nhân cơ hội đột phá.” Hắn nói dối không chớp mắt. Dù sao thì, cũng không ai có thể kiểm chứng được việc hắn “bị bệnh” đã kích hoạt cái gì.

“Bệnh tật?” Nhị trưởng lão Lăng Sơn lẩm bẩm. “Thì ra là cơ duyên trong họa. Tốt, rất tốt! Lăng Tiêu, từ giờ trở đi, ngươi không còn là phế vật của Lăng gia nữa!”

Lời tuyên bố của Nhị trưởng lão khiến mọi người phải chấp nhận sự thật. Lăng Tiêu đã thay đổi! Từ giờ phút này, vị thế của hắn trong Lăng gia đã hoàn toàn khác. Ánh mắt khinh miệt biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, kính sợ, và cả một chút ghen tị.

Lăng Hạo đứng ở một góc, nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Lăng Tiêu, cái tên mà hắn vẫn luôn chà đạp, giờ đây lại có thể vượt qua hắn về tốc độ tu luyện, thậm chí còn khiến hắn phải bẽ mặt trước toàn gia tộc.

Lăng Tiêu không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Luyện Thể tầng năm còn quá yếu. Hắn cần nhiều hơn nữa. Hắn cần linh dược, cần công pháp, cần những tài nguyên mà cái Lăng gia nhỏ bé này không thể cung cấp. Hắn cần sức mạnh để đối phó với kẻ thù kiếp trước, kẻ đã đẩy hắn vào vực sâu. Đó mới là mục tiêu tối thượng của hắn.

Trở về phòng, Lăng Tiêu ngồi xuống, bắt đầu suy nghĩ. “Luyện Thể tầng năm vẫn chưa đủ để ta khai mở phong ấn cấp độ cao hơn. Ta cần ít nhất phải đạt đến Khai Mạch cảnh. Ở Lăng gia này, tài nguyên hạn chế. Linh khí quá mỏng. Ta cần tìm một nơi có linh khí dồi dào hơn, hoặc tìm kiếm một số linh dược quý hiếm để đẩy nhanh quá trình tu luyện.”

Trong ký ức của Vô Thượng Thần Tôn, có rất nhiều bí mật về cái tiểu thế giới này, những nơi ẩn chứa linh mạch, linh dược, thậm chí là một vài tàn tích cổ xưa. “Phía Tây Lăng gia, có một ngọn núi tên là Thanh Vân Sơn. Theo ký ức của ta, dưới chân núi có một linh tuyền bị phong ấn, và trên đỉnh núi có một cây Huyết Linh Chi đã sống ngàn năm. Nếu có được nó, ta có thể đột phá Khai Mạch cảnh trong thời gian ngắn nhất.”

Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên một tia sáng rực rỡ. Con đường chinh phục đỉnh cao, tái lập thần uy, sẽ không chỉ giới hạn trong Lăng gia nhỏ bé này. Hắn sẽ bước ra khỏi đây, từng bước một, danh chấn cửu thiên, cuối cùng là đăng lâm Vô Thượng Thần Tôn, vượt qua mọi giới hạn của vũ trụ. Kẻ thù kiếp trước, các ngươi hãy chờ đó! Lăng Tiêu, đã trở lại!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8