Vô Thượng Thần Tôn
Chương 18
Tàng Kinh Các của Thiên Thanh Tông không quá lớn, chỉ vỏn vẹn ba tầng, nhưng đối với Lăng Tiêu, nó lại là một kho báu vô giá. Mùi giấy mục và mực cũ quẩn quanh, mang theo hơi thở của thời gian và tri thức. Hắn không vội vàng, ánh mắt lướt qua từng giá sách, từng cuốn điển tịch được xếp ngay ngắn.
Mộc Uyển Nhi đứng bên cạnh, thấy hắn không lập tức chọn lấy công pháp hay bí thuật, mà chỉ quan sát, liền mỉm cười nói: “Nơi này chứa đựng đủ loại điển tịch, từ công pháp cơ sở, bí thuật, đến lịch sử địa lý, truyền thuyết. Ngươi có thể tùy ý chọn đọc, không cần câu nệ.”
Lăng Tiêu gật đầu, không nói gì. Ký ức về Vô Thượng Thần Tôn cho phép hắn dễ dàng phân biệt giá trị của từng loại tri thức. Những công pháp cơ bản ở đây, dù được Thiên Thanh Tông xem là trân bảo, trong mắt hắn cũng chỉ là những phương pháp tu luyện thô thiển, chắp vá. Điều hắn cần không phải là công pháp để tăng cường sức mạnh tức thì, mà là thông tin, những mảnh ghép về thế giới này và về kiếp trước của hắn.
Hắn bắt đầu từ tầng một, nơi chứa đựng những điển tịch phổ thông nhất: lịch sử Thiên Khung Giới, địa lý, giới thiệu về các tông môn lớn nhỏ, và những ghi chép về các loại linh dược, khoáng thạch. Hắn nhắm mắt lại, “Vô Thượng Thần Quyết” tự động vận chuyển, một luồng thần niệm vô hình bao phủ lấy hàng loạt cuốn sách. Từng dòng chữ, từng hình vẽ, từng khái niệm nhanh chóng được hắn thu nạp, phân tích, và lưu trữ vào sâu trong thần hồn.
Mộc Uyển Nhi thấy Lăng Tiêu chỉ đứng yên một chỗ, nhắm mắt lại như đang nhập định, liền có chút khó hiểu. Nàng nghĩ hắn đang cố gắng cảm ngộ điều gì đó đặc biệt, nên không dám quấy rầy. Nhưng chỉ sau khoảng thời gian uống một chén trà, Lăng Tiêu đã mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng kỳ lạ, rồi chuyển sang giá sách khác.
Hắn không cầm sách lên, không lật từng trang. Hắn chỉ đi lướt qua các giá sách, thỉnh thoảng dừng lại một chút trước một cuốn nào đó, rồi lại tiếp tục. Tốc độ đọc của hắn nhanh đến mức khó tin. Mộc Uyển Nhi ban đầu còn cố gắng theo dõi xem hắn đang đọc gì, nhưng rồi nàng hoàn toàn bối rối. Hắn chỉ liếc qua, hoặc thậm chí không liếc qua, mà dường như đã “đọc” xong cả một giá sách.
“Lăng Tiêu, ngươi… ngươi đang tìm gì vậy?” Mộc Uyển Nhi cuối cùng không nhịn được hỏi. “Nếu ngươi muốn tìm công pháp phù hợp, ta có thể giúp ngươi giới thiệu một vài bộ.”
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. “Không cần. Ta chỉ đang tìm hiểu về thế giới này.” Hắn không thể giải thích cho Mộc Uyển Nhi về khả năng thần niệm quét qua hàng ngàn cuốn sách trong chốc lát, ghi nhớ và phân tích tất cả thông tin trong đầu. Đó là năng lực của một Thần Tôn, dù hiện tại chỉ mới phục hồi một phần rất nhỏ.
Chỉ trong một buổi sáng, Lăng Tiêu đã “đọc” xong toàn bộ điển tịch ở tầng một và tầng hai của Tàng Kinh Các. Hắn đã nắm rõ cấu trúc của Thiên Khung Giới: một đại lục rộng lớn bao gồm hàng vạn tiểu quốc, vô số tông môn, gia tộc. Các cảnh giới tu luyện ở đây được chia thành Phàm Tiên, Chân Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên, Đại La Kim Tiên. Trên nữa là Tiên Vương và Tiên Đế, nhưng những tồn tại đó chỉ là truyền thuyết xa vời đối với Thiên Khung Giới hiện tại.
Thiên Thanh Tông, trong lịch sử từng có một vị Kim Tiên tọa trấn, nhưng hiện tại đã suy tàn, mạnh nhất cũng chỉ là vài vị Trưởng lão ở cảnh giới Chân Tiên đỉnh phong. Đây là một tông môn nhỏ, ẩn mình ở một góc hẻo lánh của Thiên Khung Giới, ít khi tham gia vào các sự kiện lớn. Điều này lại rất phù hợp với Lăng Tiêu, hắn cần một nơi yên tĩnh để phục hồi và tìm hiểu mà không bị chú ý quá nhiều.
Hắn còn phát hiện ra một vài chi tiết thú vị. Có những ghi chép cổ xưa nhắc đến “Cửu Thiên Thần Vực”, một nơi được cho là quê hương của các vị Thần Minh, nhưng đó chỉ là truyền thuyết xa vời, không có ai xác thực. Một vài cuốn sách còn đề cập đến “Hư Không Loạn Lưu”, những vùng không gian hỗn độn nằm ngoài ranh giới của các giới, nơi tiềm ẩn những nguy hiểm khôn lường nhưng cũng có thể chứa đựng cơ duyên nghịch thiên.
Đáng chú ý nhất, Lăng Tiêu tìm thấy một cuốn sách cũ kỹ, không có tên, chỉ là một tập hợp các mảnh vụn ghi chép. Nội dung của nó cực kỳ mơ hồ, nói về một loại “lực lượng nguyên thủy” có thể “dung hợp vạn đạo”, “phá vỡ giới hạn của thiên địa”. Hầu hết các tu sĩ sẽ coi đây là những lời sáo rỗng hoặc điên rồ, nhưng Lăng Tiêu biết đó chính là “Vô Thượng Thần Quyết” mà hắn đang tu luyện, hoặc ít nhất là một phần tri thức liên quan.
Tuy nhiên, cuốn sách này không cung cấp thêm công pháp mà chỉ là những lời lẽ ẩn dụ, khó hiểu. Dù vậy, nó vẫn khẳng định “Vô Thượng Thần Quyết” là có thật, và có lẽ nguồn gốc của nó nằm ở một nơi nào đó xa xôi hơn cả Cửu Thiên Thần Vực.
Khi Lăng Tiêu bước lên tầng ba, nơi cất giữ những điển tịch quý giá và bí ẩn nhất, Mộc Uyển Nhi đã hoàn toàn kinh ngạc. “Ngươi… ngươi đã đọc xong hết tầng một và tầng hai rồi sao?” Nàng không thể tin nổi. Dù chỉ là lướt qua, nhưng cũng quá nhanh. Nàng chưa bao giờ thấy ai có thể làm được điều đó.
Lăng Tiêu chỉ khẽ gật đầu. “Có lẽ vậy. Tầng ba này có gì?”
Mộc Uyển Nhi còn đang chấn động, nhưng vẫn cố gắng giải thích: “Tầng ba chứa những công pháp cốt lõi của Thiên Thanh Tông, và một số điển tịch cổ xưa hơn. Có một số ghi chép về các bí cảnh quanh đây, và cả một số tiên thuật thất truyền. Nhưng muốn đọc chúng, cần phải có sự cho phép của Trưởng lão hoặc Tông chủ.”
“Ta hiểu rồi.” Lăng Tiêu không muốn gây ra quá nhiều động tĩnh. Hắn cần một thân phận “bình thường” để tu luyện và tìm kiếm. Việc quá mức nổi bật sẽ thu hút ánh mắt không cần thiết. Hắn lướt qua các giá sách ở tầng ba bằng thần niệm, lần này cẩn trọng hơn, chỉ thu thập những thông tin không quá nhạy cảm.
Trong số đó, hắn tìm thấy một bản đồ cũ kỹ, vẽ tay, phác họa một vùng núi non rộng lớn gần Thiên Thanh Tông. Trên bản đồ có đánh dấu một vài điểm, trong đó có một điểm được chú thích là “Thanh Liên Bí Cảnh”. Theo ghi chú, đây là một tiểu bí cảnh tự nhiên, mở ra định kỳ hàng trăm năm một lần, nhưng vì quá nhỏ bé và ít tài nguyên, nó đã bị Thiên Thanh Tông lãng quên từ lâu.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Với tri thức của Vô Thượng Thần Tôn, hắn có thể cảm nhận được rằng những “bí cảnh nhỏ bé” như vậy thường ẩn chứa những điều không tầm thường. Có thể là một loại linh dược quý hiếm, một tàn tích trận pháp cổ xưa, hoặc thậm chí là một mảnh vỡ của Thần Khí bị thất lạc. Hắn quyết định sẽ tìm hiểu thêm về Thanh Liên Bí Cảnh này.
Bên cạnh bản đồ, hắn còn phát hiện một cuốn sách mỏng, rách nát, ghi lại một loại thuật pháp tên là “Hóa Hình Quyết”. Đây là một loại thuật pháp biến hóa dung mạo và khí tức, tuy không phải là tiên thuật mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng hữu ích để che giấu thân phận hoặc tránh khỏi những phiền phức không đáng có.
Mộc Uyển Nhi thấy Lăng Tiêu cuối cùng cũng cầm một cuốn sách lên, liền thở phào. “Ngươi chọn được rồi sao? Đây là Hóa Hình Quyết, một thuật pháp biến hóa cấp thấp. Nó không tăng cường chiến lực, nhưng cũng có chút thú vị.” Nàng nghĩ Lăng Tiêu chọn nó vì tò mò.
Lăng Tiêu mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán. “Đúng vậy, ta rất hứng thú với nó.” Hóa Hình Quyết sẽ giúp hắn dễ dàng hành tẩu trong Thiên Khung Giới mà không quá lộ liễu. Hắn cũng nhận ra rằng, dù đã có một lượng tri thức khổng lồ từ Tàng Kinh Các, Thiên Thanh Tông vẫn quá nhỏ bé để giữ chân hắn lâu dài. Hắn cần một sân khấu lớn hơn để tiếp tục con đường phục hưng Thần Tôn.
“Được rồi, vậy ngươi cứ mang nó về mà nghiên cứu đi.” Mộc Uyển Nhi nói, rồi lại nhìn hắn đầy vẻ tò mò. “Ngươi đã đọc nhiều như vậy, có tìm được thứ gì hữu ích không?”
Lăng Tiêu khẽ lắc đầu, vẻ mặt bình thản. “Chỉ là một vài ghi chép cũ, giúp ta hiểu thêm về Thiên Khung Giới mà thôi. Nhưng ta có một suy nghĩ.”
“Suy nghĩ gì?” Mộc Uyển Nhi hỏi.
“Thiên Khung Giới rộng lớn như vậy, Thiên Thanh Tông chúng ta lại quá yếu kém, nằm sâu trong vùng núi hẻo lánh. Nếu muốn phát triển, chúng ta cần phải ra ngoài, tìm kiếm cơ duyên lớn hơn.” Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ Tàng Kinh Các, ánh mắt xuyên qua những dãy núi xa xăm, hướng về phía chân trời vô tận. “Ta nghe nói, các tông môn lớn thường tổ chức những cuộc thi tuyển chọn đệ tử tài năng từ các tiểu tông môn, hoặc có những bí cảnh lớn hơn mở ra định kỳ. Chúng ta có nên thử xem sao?”
Mộc Uyển Nhi nghe vậy, đôi mắt sáng lên nhưng rồi lại chợt tối đi. “Đúng là như vậy. Nhưng những cuộc thi tuyển chọn đó rất khắc nghiệt, và những bí cảnh lớn thường đầy rẫy nguy hiểm, không phải ai cũng có thể tham gia. Thiên Thanh Tông chúng ta đã lâu không có đệ tử nào đủ sức.”
“Vậy thì chúng ta sẽ là những người đầu tiên phá vỡ quy tắc đó.” Lăng Tiêu nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt tràn đầy tự tin. Hắn đã tìm thấy mục tiêu tiếp theo: rời khỏi Thiên Thanh Tông, bước chân vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn, và tìm kiếm con đường dẫn đến những manh mối sâu hơn về kiếp trước. Thanh Liên Bí Cảnh có thể là bước đệm đầu tiên, nhưng tuyệt đối không phải là điểm dừng chân cuối cùng.
Mộc Uyển Nhi nhìn Lăng Tiêu, cảm thấy trong lời nói của hắn có một sức mạnh thuyết phục kỳ lạ. Nàng không biết tại sao, nhưng nàng tin hắn có thể làm được. Có lẽ, Thiên Thanh Tông đã đến lúc cần một sự thay đổi. “Ngươi nói đúng. Ta sẽ đi hỏi phụ thân xem sao.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu. Hắn đã có đủ thông tin cho hiện tại. Giờ là lúc để hành động. Hắn sẽ tu luyện Hóa Hình Quyết, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc hành trình danh chấn Cửu Thiên, tiềm tàng nguy cơ, chỉ mới bắt đầu.