Thiên Hạ Vô Đế
Chương 8

Chương 8: Thanh Yên Hiến Kế, Họa Vô Đơn Chi
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lạc Trần lặng lẽ lướt qua những con hẻm tối tăm của Phù Phong Thành. Cuộc đối đầu với Hắc Sa Bang và Thanh Phong Tông đã khiến anh hiểu rõ hơn về sự hỗn loạn của thế giới Vô Đế này. Sức mạnh của anh, dù đã tăng tiến vượt bậc, vẫn còn quá nhỏ bé trước những thế lực ngầm. Mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay vẫn âm ỉ nóng, như một lời nhắc nhở về “Địa Cung” và “Thiên Đế”, hai từ đang dần trở thành trọng tâm của mọi bí ẩn.
Anh cần thông tin, và quan trọng hơn, một nơi an toàn để lĩnh hội những gì mình đã thu được. Nhưng Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ qua. Một luồng sát ý lạnh lẽo vụt qua, Lạc Trần dừng bước, thân hình khẽ nghiêng, tránh thoát một mũi ám khí tàng hình. Từ bóng đêm, ba thân ảnh áo đen lao ra, thủ pháp nhanh như chớp, rõ ràng là những sát thủ được huấn luyện bài bản.
“Tiểu tử, ngươi gây chuyện với Hắc Sa Bang, đừng hòng sống sót rời khỏi Phù Phong Thành!” Một tên gằn giọng, thanh đoản kiếm lóe lên hàn quang, nhằm thẳng yết hầu Lạc Trần.
Lạc Trần không nói một lời, khí tức quanh thân bỗng nhiên biến đổi. Công pháp “Vô Danh” vận chuyển, mỗi chiêu thức của anh đều mang theo một sự khó lường, không theo bất kỳ quy luật nào. Anh lướt đi như một cơn gió, né tránh những đòn tấn công hiểm độc, đồng thời tung ra những cú đấm, đá uy lực. Không còn là sự bùng nổ hung hãn như khi đối phó với bang chủ Hắc Sa, mà là sự tinh tế, kiểm soát từng luồng chân khí.
Một tên sát thủ bị Lạc Trần đá bay, va mạnh vào tường, bất tỉnh. Hai tên còn lại hợp lực tấn công, kiếm khí bao phủ Lạc Trần như một tấm lưới. Nhưng anh đã sớm không còn là kẻ yếu đuối năm xưa. Thân pháp linh hoạt, anh đột phá vòng vây, một chưởng đánh vào ngực tên thứ hai, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật ra đất.
Tên cuối cùng thấy đồng bọn thất bại, liền ném ra một quả cầu khói độc, định nhân cơ hội bỏ chạy. Lạc Trần hừ lạnh, chân khí tụ lại nơi đầu ngón tay, một luồng ánh sáng xanh lam bắn ra, xuyên thủng quả cầu khói trước khi nó kịp phát tán. Tên sát thủ hoảng hốt, quay đầu bỏ chạy nhưng đã quá muộn. Lạc Trần vọt tới, tóm lấy cổ áo hắn, ép sát vào tường.
“Nói! Ai phái các ngươi đến? Ngoài Hắc Sa Bang, còn ai khác?” Giọng Lạc Trần trầm thấp, mang theo một chút uy áp khiến tên sát thủ run rẩy.
“Không… không có ai khác… chỉ là bang chủ… muốn lấy mạng ngươi…” Tên sát thủ ấp úng, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
“Bang chủ các ngươi muốn lấy mạng ta chỉ vì ta phá hủy một cái cứ điểm nhỏ?” Lạc Trần nhíu mày. Điều này không hợp lý. Hắc Sa Bang là một thế lực lớn, không nên chấp nhặt một chuyện nhỏ như vậy.
“Không… không phải… ngươi… ngươi đã lấy đi… vật quan trọng của bang chủ… đó là… chìa khóa Địa Cung…” Tên sát thủ cuối cùng không chịu nổi áp lực, bật thốt ra.
Lạc Trần sững sờ. Chìa khóa Địa Cung? Hóa ra mảnh ngọc bội này lại có ý nghĩa trọng đại đến vậy. “Địa Cung” không chỉ là một bí ẩn, mà còn là một mục tiêu tranh đoạt. Anh buông tay, tên sát thủ ngã lăn ra đất, run rẩy không dám nhúc nhích. Lạc Trần không giết hắn, chỉ muốn có thông tin. Anh cần tìm hiểu thêm về Địa Cung và mối liên hệ với Thiên Đế.
Trong khi đó, trên một nóc nhà cách đó không xa, một bóng người mặc áo xanh nhạt lặng lẽ quan sát toàn bộ trận chiến. Người này có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng như sao, nhưng lại mang một khí chất trầm ổn, thông tuệ. Nàng khẽ nhíu mày khi nhìn thấy Lạc Trần sử dụng công pháp khác biệt, không giống bất kỳ môn phái nào nàng từng biết. Đặc biệt, luồng khí tức cổ xưa thoáng qua trên người Lạc Trần khiến nàng chú ý.
“Công pháp lạ lùng… và cả khí tức kia nữa… Không lẽ hắn ta có liên quan đến tàn tích Thượng Cổ?” Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm, để lại một làn hương hoa thoang thoảng.
Lạc Trần sau khi thẩm vấn tên sát thủ, liền biết mình không thể ở lại Phù Phong Thành lâu hơn nữa. Anh quyết định tìm đến một nơi có thể cung cấp thông tin đáng tin cậy. Anh nhớ lại một lời đồn đại về một thư quán cổ nằm khuất trong một góc thành phố, được điều hành bởi một thiếu nữ kỳ lạ, người có thể tìm thấy bất cứ cuốn sách hay thông tin nào, dù là cổ xưa nhất.
Thư quán mang tên “Huyền Thư Các”, nằm ẩn mình giữa những con phố đông đúc nhưng lại có vẻ ngoài tĩnh mịch, ít người lui tới. Ánh đèn dầu lờ mờ chiếu ra từ bên trong, tạo nên một không khí cổ kính và huyền bí. Bước vào trong, mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng, những kệ sách cao vút chất đầy những cuộn trúc, sách da, và bia đá cổ.
Một thiếu nữ đang ngồi sau quầy tính tiền, mái tóc đen dài xõa xuống vai, đôi mắt tinh anh chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Nàng mặc bộ trang phục đơn giản nhưng tao nhã, toát lên vẻ tri thức và điềm tĩnh. Chính là bóng người đã quan sát Lạc Trần trước đó.
“Khách quan, tìm gì?” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Lạc Trần, nhưng không hề có sự kinh ngạc hay sợ hãi.
Lạc Trần hơi bất ngờ khi nhìn thấy nàng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Ta muốn tìm hiểu về một số chuyện cũ. Đặc biệt là về Địa Cung và Thiên Đế.” Anh nói thẳng, không vòng vo.
Thiếu nữ khẽ nhướn mày, đặt cuốn sách xuống. “Những từ đó không phải là thứ mà một người bình thường muốn biết. Chúng mang theo phiền phức lớn.” Nàng mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Ta là Mộ Thanh Yên. Ngươi có thể gọi ta là Thanh Yên.”
“Lạc Trần.” Anh đáp. “Ta không tìm phiền phức, chỉ muốn tìm hiểu chân tướng.”
Mộ Thanh Yên quan sát Lạc Trần một lúc lâu, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can anh. “Ngươi là người đã làm náo loạn Phù Phong Thành mấy ngày qua, phải không? Ta đã nghe danh tiếng của ngươi. Một kẻ yếu ớt bỗng chốc trở thành cường giả, đánh bại bang chủ Hắc Sa Bang. Không tệ.”
Lạc Trần không phủ nhận. “Vậy ngươi có thể giúp ta không?”
Mộ Thanh Yên đứng dậy, bước đến một góc kệ sách, tìm kiếm một cuộn da dê cũ kỹ. “Địa Cung… đó không phải là một địa danh cụ thể, mà là một mạng lưới các di tích cổ đại. Người đời thường gọi chung là Địa Cung vì chúng đều nằm sâu dưới lòng đất, chứa đựng những bí mật từ thời Thiên Đế.”
Nàng mở cuộn da dê ra, trải trên mặt bàn. Đó là một bản đồ cổ với những ký hiệu kỳ lạ. “Mảnh ngọc bội trong tay ngươi, ta đoán nó là một mảnh chìa khóa để mở ra một trong số đó. Hắc Sa Bang đã cố gắng tìm kiếm mảnh chìa khóa này từ lâu, vì nó được đồn đại là dẫn đến một kho báu hoặc một truyền thừa cổ xưa. Nhưng họ không hiểu được ý nghĩa thực sự của nó.”
Lạc Trần nhìn vào bản đồ, thấy có nhiều điểm đánh dấu, nhưng chỉ có một điểm được tô đỏ, nằm ở rìa phía bắc của Phù Phong Thành, một khu vực hoang phế mà anh từng nghe nói là có nhiều lời đồn ma quái.
“Thiên Đế thì sao?” Lạc Trần hỏi.
Mộ Thanh Yên thở dài. “Thiên Đế… Ngài là một truyền thuyết, một huyền thoại của hàng vạn năm trước. Người ta nói rằng ngài là chủ tể của vạn giới, người duy trì trật tự Thiên Đạo. Nhưng rồi ngài biến mất một cách bí ẩn. Kể từ đó, Thiên Hạ Vô Đế, vạn giới hỗn loạn. Có người nói ngài bị phản bội, có người nói ngài ngã xuống trong một trận đại chiến, lại có người cho rằng ngài đã tự phong ấn mình để ngăn chặn một mối đe dọa còn lớn hơn.”
Nàng chỉ vào một ký hiệu đặc biệt trên bản đồ, gần điểm tô đỏ. “Cái điểm này, được gọi là ‘Tàn Giới Chi Môn’ trong các ghi chép cổ. Người ta tin rằng nó là một lối vào hoặc một phần của ‘Thiên Đế Tàn Giới’, nơi Thiên Đế đã từng trú ngụ hoặc phong ấn điều gì đó. Mảnh ngọc bội của ngươi có thể là chìa khóa để mở cánh cửa đó.”
Lạc Trần cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Những lời Mộ Thanh Yên nói đã xác nhận suy đoán của anh và mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới về thế giới này. “Ngươi biết rõ đến vậy, tại sao không tự mình đi khám phá?”
Mộ Thanh Yên lắc đầu. “Ta là người tìm hiểu tri thức, không phải người tranh đoạt quyền lực. Hơn nữa, những nơi đó không phải là dành cho bất kỳ ai. Chúng chứa đựng những cạm bẫy và phong ấn cổ xưa, chỉ những người có ‘cơ duyên’ đặc biệt mới có thể vượt qua. Ngươi… có vẻ như là người đó.” Nàng nhìn vào Lạc Trần, ánh mắt có phần dò xét.
“Ngươi có vẻ không muốn trở thành Thiên Đế, nhưng số phận lại đẩy ngươi vào con đường này. Khí tức cổ xưa trên người ngươi, và cả công pháp độc đáo của ngươi, đều cho thấy ngươi có liên quan mật thiết đến những bí ẩn này. Ngươi không thể trốn tránh được đâu, Lạc Trần.”
Lời nói của Mộ Thanh Yên như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Lạc Trần vẫn muốn một cuộc sống bình yên, không tranh đoạt. Nhưng anh hiểu, sự bình yên đó chỉ có được khi anh đủ mạnh để bảo vệ nó, và khi anh hiểu rõ những mối đe dọa đang ẩn mình. Sự hỗn loạn của thế giới Vô Đế không phải là ngẫu nhiên, mà là hậu quả của một sự kiện khủng khiếp hơn.
“Vậy, ‘Tàn Giới Chi Môn’ đó có nguy hiểm không?” Lạc Trần hỏi, giọng điệu đã trở nên kiên định hơn.
“Rất nguy hiểm. Nó bị canh gác bởi những lực lượng cổ xưa, và cả những kẻ đang âm thầm tìm cách lợi dụng bí mật của Thiên Đế. Không chỉ Hắc Sa Bang, mà cả Thanh Phong Tông cũng đang để mắt tới khu vực đó. Họ tin rằng đó là nơi cất giấu truyền thừa giúp họ trở thành bá chủ.” Mộ Thanh Yên cảnh báo. “Nếu ngươi quyết định đi, ta có thể cung cấp thêm một vài thông tin về các cạm bẫy và một số ký hiệu cổ. Nhưng ngươi phải cẩn thận.”
Lạc Trần gật đầu. Anh biết mình không thể tránh được nữa. “Đa tạ Mộ cô nương. Ta chấp nhận.”
Mộ Thanh Yên mỉm cười. “Không cần đa tạ. Đây là một giao dịch. Ngươi đi tìm chân tướng, ta thỏa mãn sự tò mò của mình. Hơn nữa, ta có cảm giác, con đường của ngươi sẽ không chỉ dừng lại ở một cái Địa Cung nhỏ bé này đâu.”
Lạc Trần rời khỏi Huyền Thư Các với một tâm trạng nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Mảnh ngọc bội giờ đây không còn là một vật may mắn, mà là một lời nguyền, một gánh nặng của số phận. Anh không muốn làm Đế, nhưng để cứu vãn sự hỗn loạn, để tìm lại trật tự chân chính, anh có lẽ phải bước đi trên con đường mà không ai mong muốn. Cuộc hành trình đến “Tàn Giới Chi Môn” sẽ là bước chân đầu tiên của anh vào một thế giới bí ẩn hơn, nơi những chân tướng kinh thiên động địa đang chờ đợi.