Thiên Hạ Vô Đế
Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:14:01 | Lượt xem: 4

Chương 77: Tiếng Vọng Hỗn Độn và Đạo của Kẻ Vô Danh

Lạc Trần dấn bước vào Ma Tộc Cổ Vực. Không gian nơi đây đặc quánh một luồng khí tức mục nát, pha lẫn sự cuồng bạo và tuyệt vọng. Từng bước chân anh đi qua, mặt đất nứt nẻ, những tàn tích kiến trúc cổ xưa vươn lên như những bộ xương khổng lồ bị lãng quên, chứng kiến sự suy tàn của một chủng tộc từng hùng mạnh. Tiếng vọng của Thiên Đạo suy vong không chỉ là một cảm nhận mơ hồ nữa, mà như một bản giao hưởng ai oán, vọng từ sâu thẳm hư không, xuyên thấu tận linh hồn.

Ma vật nơi đây không giống những gì anh từng đối mặt. Chúng mang theo sự điên loạn nguyên thủy, bị tha hóa bởi một nguồn lực vượt xa sự hiểu biết thông thường. Ánh mắt chúng rực đỏ những tia nhìn vô tri, chỉ còn lại bản năng hủy diệt. Lạc Trần không rút kiếm chém giết vô cớ. Anh cố gắng cảm nhận, cố gắng hiểu. Những ma vật này không phải là kẻ thù bẩm sinh, chúng chỉ là nạn nhân của sự hỗn loạn, những mảnh vỡ của trật tự đang tan rã.

Anh nhận ra, sự bùng nổ của “Hỗn Độn Chi Nguyên” hay “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” không chỉ là một lời cảnh báo xa xôi. Nó đã và đang diễn ra. Tại rìa Ma Tộc Cổ Vực, Lạc Trần chứng kiến tận mắt những cảnh tượng kinh hoàng. Một vài tiểu thế giới lân cận, vốn đã suy yếu sau hàng vạn năm tranh đấu, giờ đây bị một màn sương đen kịt nuốt chửng. Tiếng kêu gào thảm thiết của vạn linh vang vọng trong tâm trí anh, chúng bị đồng hóa, bị biến thành những thực thể vô định hình, chỉ còn lại sự méo mó và tuyệt vọng. Cảnh tượng đó xác nhận mọi lời anh đã cảnh báo, mọi nỗ lực của anh để tập hợp các thế lực chính nghĩa – mọi thứ đều không kịp.

Đại chiến chư giới đã không còn là một dự đoán, nó đã bắt đầu. Mặc dù Lạc Trần đang ở sâu trong Ma Tộc Cổ Vực, anh vẫn cảm nhận được sự rung chuyển của các giới, những làn sóng xung kích pháp lực xuyên không gian. Anh không thể trực tiếp lãnh đạo tuyến đầu lúc này, nhưng mỗi bước chân anh đi, mỗi ma vật anh hóa giải, đều là một phần của cuộc chiến vĩ đại ấy. Anh không giết chúng, mà dùng công pháp đặc biệt của mình, tịnh hóa những linh hồn bị tha hóa, đưa chúng trở về với bản nguyên hư vô. Đó là một cách chiến đấu chậm chạp, nhưng lại là cách duy nhất phù hợp với “Vô Đế Chi Đạo” của anh – không phải cai trị hay hủy diệt, mà là chữa lành và tái tạo.

Càng đi sâu, Lạc Trần càng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Những tiếng thì thầm trong tâm trí anh không còn là của riêng Thiên Đạo suy vong, mà còn có những lời mời gọi đầy cám dỗ. “Hãy trở thành Đế, Lạc Trần. Chỉ có ngươi mới có thể thống trị hỗn loạn này. Nắm giữ sức mạnh, và tất cả sẽ cúi đầu. Ngươi có thể tái lập trật tự, theo cách của riêng ngươi.” Đó là những lời nói ngọt ngào, hứa hẹn quyền lực tuyệt đối để chấm dứt đau khổ. Nhưng Lạc Trần biết, đó là con đường của Thiên Đế tiền nhiệm, một con đường đã thất bại. Một Thiên Đế mới, dù có thiện lương đến mấy, cũng sẽ lại vướng vào vòng lặp của quyền lực và trách nhiệm, cuối cùng dẫn đến sự suy tàn của chính Thiên Đạo.

Anh hồi tưởng lại những lời nói của lão nhân ẩn sĩ, những ánh mắt kiên định của bằng hữu. Họ đã hy sinh, đã tin tưởng vào một con đường khác. Anh không thể làm họ thất vọng. “Đạo của ta không phải là Đạo của Đế vương,” Lạc Trần tự nhủ. “Đạo của ta là Đạo của sự Vô Đế. Không ngai vàng, không quyền lực tối cao cá nhân, mà là một trật tự nơi vạn vật tự cân bằng, nơi Thiên Đạo được vá lành, không phải để phục vụ một cá nhân, mà để phục vụ chính bản thân nó, phục vụ vạn linh.”

Trong một khu vực hoang tàn hơn cả, nơi những khối đá khổng lồ lơ lửng trong không trung như những hòn đảo chết, Lạc Trần phát hiện một tàn tích của một điện thờ cổ. Bên trong, không có pháp bảo hay công pháp, chỉ có những bức bích họa phai mờ kể lại một câu chuyện. Đó là câu chuyện về một “Ý Chí Vĩ Đại” đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, một ý chí không có hình hài, không có tên gọi, chỉ là sự hiện diện của trật tự và cân bằng. Nhưng sau hàng tỷ năm gánh vác vũ trụ, chống đỡ sự xâm thực của Hỗn Độn Nguyên Thủy, ý chí đó đã trở nên mệt mỏi. Nó không còn là thực thể vô tư, mà đã trở nên kiệt quệ, thậm chí tự hủy hoại một cách vô thức. Bức bích họa cuối cùng mô tả Thiên Đế tiền nhiệm, một vị vua hùng mạnh, đã cố gắng dùng quyền năng của mình để “vá lành” ý chí đó, nhưng cuối cùng lại bị nó nuốt chửng, trở thành một phần của sự mệt mỏi và mục nát, để lại vũ trụ trong trạng thái “Vô Đế” và Thiên Đạo khiếm khuyết.

Đó là sự thật kinh hoàng nhất mà Lạc Trần từng biết. Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tri, mà là một ý chí cổ xưa đang chết dần. Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất, mà đã hòa tan vào sự suy tàn đó. Và Lạc Trần, với công pháp độc đáo của mình, với “Đế Khí” và “Thiên Đạo Chân Ý” đã hòa vào cơ thể, không chỉ là người bảo vệ, mà là hy vọng cuối cùng để “cải tạo” Thiên Đạo, để thay đổi bản chất của nó, không phải vá víu tạm thời.

Lời thì thầm của “Ý Chí Đạo Tổ” mệt mỏi kia trở nên rõ ràng hơn, như tiếng thở dài của một lão nhân đang hấp hối. Nó không phải là kẻ thù, mà là nạn nhân lớn nhất. Nó đã từng là trật tự, nhưng giờ đây là nguồn gốc của hỗn loạn. Lạc Trần hiểu rằng, “Thiên Tâm Thạch” không chỉ là một viên đá ẩn chứa sức mạnh, nó có thể là chìa khóa để tiếp cận trực tiếp với ý chí suy tàn đó, là nơi tập trung “tâm niệm” của Thiên Đạo.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của nó, ở trung tâm Ma Tộc Cổ Vực, trong một vực sâu không đáy được bao quanh bởi những luồng năng lượng hỗn độn xoáy vặn. Nhưng trước khi chạm tới nó, một bóng hình khổng lồ xuất hiện từ trong màn sương đen. Đó là một tồn tại cổ xưa của Ma Tộc, bị tha hóa đến mức không còn nhận ra hình hài ban đầu, nhưng lại giữ trong mình một phần tàn niệm của “ý chí bảo vệ” đã méo mó. Nó là kẻ gác cổng, không phải của Thiên Tâm Thạch, mà là của sự suy tàn, một thực thể được tạo ra bởi chính sự mệt mỏi của Thiên Đạo để ngăn cản bất kỳ ai cố gắng can thiệp.

“Ngươi muốn gì?” Giọng nói của nó vang vọng, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự chấn động của ý niệm, mang theo sự tuyệt vọng và cuồng nộ. “Ngươi cũng muốn trở thành Đế? Ngươi cũng muốn gánh vác gánh nặng mà không ai có thể chịu nổi? Hay ngươi muốn hủy diệt nốt những gì còn sót lại?”

Lạc Trần đứng vững. Anh không tránh né ánh mắt điên loạn của nó. “Ta không muốn làm Đế,” anh đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. “Ta muốn giải thoát. Giải thoát cho ngươi, giải thoát cho Thiên Đạo, và giải thoát cho vạn giới khỏi vòng lặp của ngai vàng và sự suy tàn.”

Thực thể khổng lồ gầm lên, không tin. Nó lao tới, mang theo sức mạnh hủy diệt của một Thiên Đạo đã tha hóa. Lạc Trần biết, đây là trận chiến không chỉ vì Thiên Tâm Thạch, mà còn là trận chiến đầu tiên để chứng minh “Vô Đế Chi Đạo” của anh có thể thay đổi số phận của vũ trụ. Anh không né tránh, mà dang tay ra, chuẩn bị nghênh đón, ánh mắt rực sáng một niềm tin mãnh liệt vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không cần Đế vương, mà chỉ cần Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8