Thiên Hạ Vô Đế
Chương 76
Chương 76: Lộ Trình Cấm Kỵ và Tiếng Vọng Thiên Đạo Suy Vong
Kỷ nguyên Vô Đế, vốn đã hỗn loạn, nay càng chìm sâu vào vòng xoáy hủy diệt. Hỗn Độn Chi Nguyên không còn là mối đe dọa tiềm tàng nữa, mà đã bùng nổ thành hiện thực kinh hoàng. Từng giới, từng tinh cầu xa xôi, lần lượt bị nuốt chửng vào vực sâu vô định, để lại phía sau những khoảng trống lạnh lẽo không gì bù đắp được. Ánh sáng của các vì sao dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh và tiếng gào thét tuyệt vọng của hàng tỷ sinh linh.
Lạc Trần đứng trên đỉnh một ngọn núi đã bị bào mòn bởi sức mạnh hỗn loạn, nhìn về phía chân trời nơi một dải ngân hà đang dần biến mất. Gương mặt anh ẩn chứa sự trầm tư sâu sắc, nhưng đôi mắt lại rực sáng một ngọn lửa kiên định. Kế hoạch của anh đã được Cố Thanh Phong và Mộ Dung Tuyết thấu hiểu. Họ không phản đối, mà hoàn toàn tin tưởng, bởi lẽ, họ đã chứng kiến quá nhiều sự bất lực của các đại thế lực trong việc đối phó với Hỗn Độn Chi Nguyên.
“Cấm Kỵ Chi Địa… huynh thật sự muốn đi đến đó sao?” Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. Nàng biết, đó là nơi bị nguyền rủa, nơi mà ngay cả những vị Thiên Đế tiền nhiệm cũng phải kiêng dè.
Lạc Trần gật đầu, ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng hủy diệt phía xa. “Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi được, Tuyết nhi. Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là một kẻ thù hữu hình có thể bị đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là một sự mục ruỗng từ bên trong, một vết thương của Thiên Đạo. Nếu không tìm đến tận gốc rễ, nó sẽ tiếp tục lan rộng, cho đến khi không còn gì sót lại.”
Cố Thanh Phong trầm giọng bổ sung, “Hơn nữa, các Thiên Kiêu khác, hay những thế lực lớn, vẫn không chịu bỏ qua những tranh chấp nhỏ nhặt của mình. Họ vẫn mơ hồ về việc ai sẽ là người kế nhiệm Thiên Đế, ai sẽ ngồi lên ngai vàng trống rỗng đó. Họ không hiểu, ngai vàng đó đã trở thành một lời nguyền.”
Đúng vậy. Cuộc Đại Chiến Chư Giới vẫn đang tiếp diễn, nhưng nó chia làm hai mặt trận: một mặt trận chống lại Hỗn Độn Chi Nguyên, và một mặt trận ngầm giữa các thế lực lớn, nơi họ vẫn âm thầm tranh đoạt tài nguyên, lãnh thổ, và vị thế trong cái trật tự sắp sụp đổ. Lạc Trần đã cố gắng kêu gọi họ gạt bỏ mọi thù hận, nhưng sự tham lam và nghi kỵ đã ăn sâu vào cốt tủy của họ. Một số coi anh là kẻ dị đoan, một số khác lại muốn lợi dụng sức mạnh của anh để phục vụ mục đích riêng.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì đây, Lạc Trần?” Cố Thanh Phong hỏi, anh hiểu rằng Lạc Trần đã có một kế hoạch cụ thể.
“Chúng ta sẽ tạo ra một ‘Thiên Môn’.” Lạc Trần nói, giọng anh vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Một cánh cổng dẫn thẳng đến trung tâm của Cấm Kỵ Chi Địa. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần một chìa khóa… một mảnh vỡ của Thiên Đạo Chân Ý đã bị phong ấn từ thời Thiên Đế tiền nhiệm.”
Mộ Dung Tuyết giật mình. “Ý huynh là… ‘Thiên Tâm Thạch’?”
Thiên Tâm Thạch. Đó là một truyền thuyết cổ xưa, được cho là mảnh vỡ trái tim của Thiên Đạo, bị phong ấn tại một nơi mà không ai dám đặt chân tới: Ma Tộc Cổ Vực. Một nơi đầy rẫy yêu ma, độc khí và những tàn niệm của thời đại hỗn loạn nhất.
“Đúng vậy. Chỉ Thiên Tâm Thạch mới có thể dẫn lối chúng ta đi xuyên qua những tầng phong ấn của Cấm Kỵ Chi Địa. Và nó cũng là thứ duy nhất có thể giúp ta hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của Thiên Đạo khiếm khuyết, và cách để ‘cải tạo’ nó.” Lạc Trần giải thích. “Trong lúc đó, chúng ta phải giữ vững phòng tuyến này. Ta sẽ giao lại quyền chỉ huy chính diện cho các huynh, Thanh Phong, Tuyết nhi. Hãy tập hợp những ai còn tin tưởng vào chính nghĩa, vào một tương lai không có Đế nhưng có Đạo.”
Cố Thanh Phong và Mộ Dung Tuyết đều hiểu rằng gánh nặng trên vai họ là vô cùng lớn. Phải đối phó với Hỗn Độn Chi Nguyên, đồng thời giữ vững sự đoàn kết mong manh giữa các thế lực, và còn phải đối mặt với sự hoài nghi từ những kẻ vẫn bám chấp vào ý niệm về một vị Thiên Đế mới.
“Huynh yên tâm.” Cố Thanh Phong kiên định nói. “Chúng tôi sẽ giữ vững phòng tuyến này. Dù có phải hy sinh, chúng tôi cũng sẽ không để Hỗn Độn Chi Nguyên hủy diệt thêm một giới nào nữa.”
Lạc Trần gật đầu, anh tin tưởng vào những người bạn của mình. Anh biết, con đường của anh là đơn độc, nhưng anh không cô độc.
Trong những ngày tiếp theo, Lạc Trần bắt đầu chuẩn bị cho hành trình của mình. Anh không phô trương, chỉ lặng lẽ rời đi cùng một vài tín vật cổ xưa mà anh đã thu thập được từ các di tích của Thiên Đế tiền nhiệm. Những tín vật này, dù chỉ là tàn tích, nhưng lại mang trong mình những luồng khí tức kỳ lạ, dẫn lối anh đến những mảnh ghép lịch sử bị lãng quên.
Trên đường đi, Lạc Trần thường xuyên chạm trán với những thực thể bị Hỗn Độn Chi Nguyên tha hóa. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối năng lượng đen kịt gào thét, mang theo sự hủy diệt và điên loạn. Mỗi lần đối đầu, Lạc Trần không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng “Vô Đế Chi Đạo” của mình để cảm hóa hoặc thanh tẩy. Anh nhận ra rằng, Hỗn Độn Chi Nguyên không chỉ đơn thuần là sức mạnh hủy diệt, mà nó còn là tiếng vọng của sự tuyệt vọng, của sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng tỷ năm trong bản thân Thiên Đạo.
Một lần, khi anh đi ngang qua một tinh giới đã bị nuốt chửng một nửa, anh bỗng cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt đang cố gắng kháng cự. Đó không phải là ý chí của sinh linh, mà là ý chí của chính tinh giới đó, của Đạo vận nơi đó. Lạc Trần dừng lại, anh thấy một tàn ảnh của một vị Thiên Đế cổ xưa đang cố gắng vá lại vết nứt trong không gian. Vị Thiên Đế đó đã thất bại, nhưng ý chí của Ngài vẫn còn đó, hòa quyện vào sự mục ruỗng.
Anh nhận ra, Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tri. Nó có ý chí, có cảm xúc, có sự mệt mỏi. Nó đã gánh vác vạn giới quá lâu, và giờ đây, nó đang dần tự hủy hoại chính mình vì kiệt quệ. Thiên Đế tiền nhiệm đã cố gắng vá lành nó, nhưng có lẽ, Ngài chỉ cố gắng sửa chữa một vết thương, chứ không thể thay đổi bản chất của nó. Và đó chính là lý do vì sao Lạc Trần không muốn trở thành một Thiên Đế mới, mà muốn “cải tạo” Thiên Đạo.
“Cải tạo Thiên Đạo…” Lạc Trần lẩm bẩm. Đó là một ý nghĩ điên rồ, một hành động vượt qua mọi giới hạn mà người phàm có thể nghĩ tới. Nhưng trong mắt anh, đó là hy vọng duy nhất. Không phải thống trị, không phải bảo vệ Thiên Đạo đã cũ, mà là tạo ra một Thiên Đạo mới, một trật tự cân bằng hơn, nơi không có một gánh nặng tuyệt đối nào đè lên một cá nhân, và mọi sinh linh đều có thể tìm thấy Đạo của riêng mình.
Hành trình tìm kiếm Thiên Tâm Thạch dẫn Lạc Trần đến Ma Tộc Cổ Vực. Nơi đây không có ánh sáng, chỉ có những ngọn núi xương trắng sừng sững và những con sông máu đỏ tươi chảy xiết. Không khí nồng nặc mùi tử khí và oán niệm. Những con Ma Vật cổ xưa, bị tha hóa bởi Hỗn Độn Chi Nguyên, trở nên mạnh mẽ và điên cuồng hơn bao giờ hết, chúng lang thang khắp nơi, tìm kiếm những sinh linh để nuốt chửng linh hồn.
Lạc Trần không sợ hãi. Anh biết, đây chính là thử thách đầu tiên. Anh phải chứng minh rằng “Vô Đế Chi Đạo” của anh không chỉ là lý thuyết, mà là con đường thực sự có thể mang lại hy vọng. Anh không dùng quyền năng của một Thiên Đế để áp chế, mà dùng sự thấu hiểu và lòng từ bi, kết hợp với sức mạnh kiên cường của mình, để vượt qua mọi chướng ngại. Anh không muốn cai trị ma vật, mà muốn tìm ra cách để đưa chúng trở về với một trật tự mới, nơi chúng cũng có thể tồn tại mà không cần đến sự hủy diệt.
Anh tiến sâu vào Ma Tộc Cổ Vực, tiếng vọng của Thiên Đạo suy vong càng lúc càng rõ ràng, như một lời nhắc nhở về sự khẩn cấp của sứ mệnh anh đang gánh vác. Anh biết, Ma Tộc Cổ Vực không chỉ ẩn chứa Thiên Tâm Thạch, mà còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng về sự sụp đổ của Thiên Đế tiền nhiệm, và có lẽ, cả những lời thì thầm của chính “Ý Chí Đạo Tổ” đã mệt mỏi kia.
Con đường phía trước là vô định, nhưng Lạc Trần không hề nao núng. Anh là hy vọng cuối cùng, không phải của một ngai vàng, mà của toàn bộ vũ trụ. Anh sẽ không trở thành Thiên Đế, nhưng anh sẽ kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Vô Đế nhưng tràn đầy Đạo.