Thiên Hạ Vô Đế
Chương 75
Chương 75: Vô Đế Chi Đạo
Lời cảnh báo của Minh Kính không chỉ là một lời tiên tri, mà là một sự thật nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt Lạc Trần. Phía chân trời, không còn là những dải ngân hà mờ ảo nữa, mà là những vực sâu xoáy tròn của bóng tối, nuốt chửng từng ngôi sao, từng hành tinh, từng thế giới. Tiếng thét của vạn linh, tiếng gào rít của Thiên Đạo bị xé nát, vang vọng khắp càn khôn, xuyên thấu tâm can Lạc Trần.
Hỗn Độn Chi Nguyên đã thức tỉnh hoàn toàn, không còn ẩn mình trong màn sương mù của cấm kỵ. Nó là một thực thể vô hình nhưng hiện hữu, một cơn đói không đáy, một sự hủy diệt nguyên thủy đang lan tràn. Các giới vốn xa cách nay bị kéo vào nhau bởi trọng lực kinh hoàng của sự hủy diệt, va chạm, tan vỡ rồi bị hòa tan vào khoảng không tối tăm. Những tia sáng cuối cùng của sự sống lụi tàn, để lại một vũ trụ đang chết dần.
“Sư huynh, chúng ta phải làm gì?” Cố Thanh Phong, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn những gì đang diễn ra. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới có thể kết thúc theo cách này, một cách tàn bạo và không thể kháng cự. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết siết chặt kiếm trong tay, ánh mắt kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực sâu sắc. Ngay cả Minh Kính, vị lão nhân uyên bác, cũng chỉ có thể thở dài, nhìn về phía Lạc Trần.
Lạc Trần không nói một lời. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự đau đớn tột cùng của vạn vật. Tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng kêu của chiến sĩ, tiếng than của kẻ yếu. Tất cả như muốn xé nát linh hồn anh. Anh đã từng khao khát một trật tự chân chính, một sự bình yên cho chúng sinh. Nhưng giờ đây, bình yên đó đang bị giẫm đạp không thương tiếc.
Mở mắt ra, ánh nhìn của Lạc Trần đã thay đổi. Không còn sự hoang mang hay chần chừ, chỉ còn lại sự kiên định đến tận cùng. “Chúng ta sẽ chiến đấu,” anh nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng, như một bản tuyên ngôn giữa hư không vô tận. “Chúng ta sẽ không lùi bước, dù chỉ một tấc.”
Lạc Trần xoay người, đối mặt với nhóm đồng đội ít ỏi của mình, những người đã đi cùng anh từ những ngày đầu, những người đã chứng kiến sự trưởng thành của anh và đặt niềm tin vào anh. Họ là những hạt giống của hy vọng trong một biển tuyệt vọng. “Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là một kẻ địch hữu hình, mà là một sự suy thoái của chính Thiên Đạo. Nó nuốt chửng sự sống, biến mọi thứ thành hư vô. Chúng ta không thể đánh bại nó bằng cách tiêu diệt, mà phải bằng cách bảo vệ, bằng cách vá lành.”
Anh đưa tay chỉ về phía một dải ngân hà đang bị bao phủ bởi bóng tối, nơi mà những tín hiệu cầu cứu cuối cùng vừa tắt ngúm. “Nó đang bắt đầu từ rìa ngoài, dần dần tiến vào trung tâm. Chúng ta phải ngăn chặn nó, dù chỉ là trì hoãn, để tìm ra cách giải cứu. Minh Kính tiền bối, ngài có thể xác định được điểm yếu, hoặc nguồn gốc sâu xa của sự suy thoái này không?”
Minh Kính gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. “Lạc Trần, ngươi đã khiến nó chú ý, chính là vì trong ngươi có khí tức của Thiên Đế tiền nhiệm, và quan trọng hơn, là ‘Vô Đế Chi Đạo’ mà ngươi đang hình thành. Ngươi không muốn làm Đế, nhưng lại mang trong mình khả năng trở thành nền tảng của một trật tự mới. Đó là điều mà Hỗn Độn Chi Nguyên muốn thôn phệ nhất. Điểm yếu của nó, cũng chính là cốt lõi của Thiên Đạo đã bị tổn thương. Ta chỉ có thể cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tập trung ở một Cấm Kỵ Chi Địa cổ xưa, nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã tự phong ấn. Có lẽ, đó là nơi nguồn gốc của Thiên Đạo Khiếm Khuyết, và cũng là hy vọng cuối cùng của chúng ta.”
“Vậy thì chúng ta sẽ đến đó,” Lạc Trần quả quyết. “Nhưng trước hết, chúng ta phải giữ vững phòng tuyến này.”
Anh bay vút lên không trung, phóng thích toàn bộ tu vi của mình. Công pháp “Vô Cực Chân Kinh” mà anh tu luyện, giờ đây không còn chỉ là sức mạnh cá nhân, mà là một nguồn năng lượng thuần khiết, hòa nhập với ý chí bảo vệ. Xung quanh anh, từng luồng sáng rực rỡ bùng nổ, biến thành những bức tường phòng ngự, những mũi tên ánh sáng, chặn đứng bước tiến của những sinh vật hỗn loạn đầu tiên.
Những sinh vật này không có hình dạng cố định, chúng là những khối thịt bầy nhầy, những tinh thể đen kịt, hoặc những linh hồn vặn vẹo bị tha hóa. Chúng mang theo sự mục ruỗng, sự điên loạn của Hỗn Độn. Chúng không biết đau đớn, không biết sợ hãi, chỉ biết nuốt chửng.
Trận chiến bùng nổ. Lạc Trần là mũi nhọn, là bức tường thành vững chắc nhất. Anh vung tay tạo ra những vòng xoáy chân nguyên, hút lấy những sinh vật hỗn loạn rồi hóa giải chúng thành năng lượng thuần khiết, không phải để giết chết mà để thanh lọc. Anh không muốn tiêu diệt, anh muốn vá lành. Đây là “Vô Đế Chi Đạo” của anh, một con đường không cần ngai vàng nhưng vẫn bảo vệ được vạn vật.
Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá đông đảo, và sức mạnh của Hỗn Độn Chi Nguyên dường như vô tận. Liên minh nhỏ của Lạc Trần dù mạnh mẽ, nhưng vẫn quá ít ỏi. Từng đợt tấn công như thủy triều dâng, đẩy lùi họ từng bước.
Một tiếng rống giận dữ vang lên. Một quái vật khổng lồ, được tạo thành từ hàng ngàn linh hồn bị tha hóa, lao đến Cố Thanh Phong. Hắn đang cố gắng thiết lập một trận pháp phòng ngự, nhưng tu vi của hắn vẫn còn kém xa. Mộ Dung Tuyết lao tới, kiếm quang xé gió, nhưng vẫn không thể chặn đứng hoàn toàn. Khoảnh khắc nguy hiểm cận kề, một thân ảnh quen thuộc lao ra. Đó là Lão Hồ, một chiến hữu cũ đã đi theo Lạc Trần từ những ngày đầu ở vùng đất hẻo lánh.
“Đi đi, Thanh Phong! Sư huynh cần ngươi!” Lão Hồ gầm lên, vận dụng toàn bộ huyết mạch yêu thú của mình, biến thành một con mãnh hổ khổng lồ, chặn đứng quái vật hỗn loạn. Hắn biết mình không phải đối thủ, nhưng hắn có thể câu giờ. “Thiên Hạ Vô Đế, nhưng không thể Vô Sống!”
Quái vật hỗn loạn gầm lên, những xúc tu đen kịt xuyên thủng thân thể Lão Hồ. Máu tươi nhuộm đỏ hư không, nhưng Lão Hồ vẫn cố gắng bám trụ, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lạc Trần. “Bảo vệ… vạn vật!”
Cố Thanh Phong gào lên tuyệt vọng, muốn lao tới cứu, nhưng bị Mộ Dung Tuyết kéo lại. “Không kịp nữa! Chúng ta phải tin tưởng Lạc Trần!”
Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm vào tim Lạc Trần. Anh thấy Lão Hồ tan biến, hòa vào hư không, trở thành một phần của sự hủy diệt mà anh đang chiến đấu. Nỗi đau mất mát, sự bất lực khi không thể bảo vệ được người thân cận nhất, dâng trào trong anh. Một thoáng, anh cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn có được quyền năng tuyệt đối, quyền năng của một Thiên Đế, để nghiền nát tất cả những kẻ thù này, để ngăn chặn mọi sự hy sinh.
Nhưng ngay lập tức, lời nói của Lão Hồ vang vọng trong tâm trí anh: “Thiên Hạ Vô Đế, nhưng không thể Vô Sống!” Anh nhớ về bản tâm của mình, nhớ về lý do anh không muốn làm Đế. Một Đế vương thống trị bằng quyền lực, nhưng một Người Kiến Tạo Đạo phải bảo vệ bằng sự hy sinh và trí tuệ. Quyền lực tuyệt đối chỉ mang lại sự tha hóa, sự cô độc, và cuối cùng là sự sụp đổ. Anh không thể trở thành một Thiên Đế khác, dù là để cứu vãn thế giới.
Trong khoảnh khắc đó, Lạc Trần lĩnh ngộ sâu sắc hơn về “Vô Đế Chi Đạo”. Anh không cần phải ngồi trên ngai vàng của Thiên Đế để định đoạt số phận vạn vật. Anh cần phải trở thành một phần của Đạo, một ý chí hòa nhập vào trật tự vũ trụ để vá lành những vết rách. Công pháp của anh bắt đầu biến đổi dữ dội. Những luồng chân nguyên không còn là những đòn tấn công hủy diệt, mà là những dòng chảy của sự sống, của sự tái tạo. Anh không còn đơn thuần là một chiến sĩ, mà là một người chữa lành, một người kiến tạo.
“Ta sẽ không làm Đế,” Lạc Trần thì thầm, ánh mắt rực sáng. “Ta sẽ trở thành Đạo.”
Anh vươn hai tay ra, không phải để tấn công, mà để ôm lấy. Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể anh, không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh của sự sống, của sự cân bằng. Nó lan tỏa ra khắp không gian, chạm vào những sinh vật hỗn loạn và khiến chúng ngừng lại, một số bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng, một số khác co rúm lại như thể bị thiêu đốt bởi một thứ gì đó thuần khiết hơn cả sự hỗn loạn.
Đây là “Vô Đế Chi Đạo” của Lạc Trần, một con đường chưa từng có trong lịch sử Tiên Hiệp. Anh không tìm cách thống trị, mà tìm cách dung hòa. Anh không tìm cách tiêu diệt, mà tìm cách thanh tẩy. Anh không phải là một vị vua, mà là một người bảo hộ, một người kiến tạo. Gánh nặng trên vai anh không phải là quyền lực, mà là trách nhiệm với mọi sinh linh.
“Đi thôi!” Lạc Trần gầm lên, ánh mắt kiên định nhìn về phía Minh Kính. “Chúng ta phải đến Cấm Kỵ Chi Địa đó! Nơi Thiên Đế đã tự phong ấn, nơi Thiên Đạo Khiếm Khuyết đang ẩn mình. Ta sẽ không chỉ vá lành nó, ta sẽ cải tạo nó!”
Với sự lĩnh ngộ mới, Lạc Trần không còn chỉ phòng thủ. Anh đã có một kế hoạch táo bạo hơn, một mục tiêu lớn hơn. Anh sẽ không chỉ đẩy lùi Hỗn Độn Chi Nguyên, mà sẽ tìm đến tận gốc rễ của nó, tìm đến trung tâm của sự suy thoái Thiên Đạo. Dù cho con đường đó có đầy rẫy hiểm nguy và có thể phải hy sinh cả bản thân mình, anh cũng sẽ không chùn bước.
Phía sau anh, Cố Thanh Phong và Mộ Dung Tuyết, cùng với những chiến hữu còn lại, nhìn thấy ánh sáng mới trong mắt Lạc Trần. Họ không biết chính xác anh sẽ làm gì, nhưng họ biết, họ sẽ đi theo anh đến cùng. Không cần một Thiên Đế, chỉ cần một Lạc Trần.
Cuộc Đại Chiến Chư Giới vẫn đang tiếp diễn, nhưng trong bóng tối vô tận của sự hủy diệt, một tia hy vọng mới đã bùng lên, một ngọn hải đăng của “Vô Đế Chi Đạo” đang dẫn lối, hướng về Cấm Kỵ Chi Địa, nơi sự thật vĩnh cửu và vận mệnh của vạn giới đang chờ đợi.