Thiên Hạ Vô Đế
Chương 71
Chương 71: Lời Hiệu Triệu của Người Kiến Tạo Đạo
Hàng vạn tu sĩ, từ những tán tu vô danh cho đến các cường giả vang danh một phương, đều nín thở dõi theo Lạc Trần. Khí tức của anh, từng là một hồ nước sâu thẳm, giờ đây hóa thành một vũ trụ thu nhỏ, vừa tĩnh lặng vừa ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh. Anh không tìm kiếm quyền lực tối cao, nhưng anh đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả Thiên Đế tiền nhiệm cũng chưa từng chạm tới – cảnh giới của “Người Kiến Tạo Đạo”.
Anh mở mắt. Ánh sáng trong đó giờ đây không chỉ là sự kiên định, mà còn là một tia hy vọng rực cháy. Hy vọng vào một Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, nơi vạn vật được tự do, không bị xiềng xích bởi bất kỳ ngai vàng nào. Trận chiến lớn nhất, không phải để làm Đế, mà để xóa bỏ hoàn toàn khái niệm về Đế, sắp sửa bắt đầu.
Lạc Trần bước tới trước. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên Thiên Đạo, khiến không gian rung chuyển khẽ khàng, không phải vì áp lực bá đạo, mà vì sự cộng hưởng của một ý chí vĩ đại. Anh đứng trên một bệ đá cổ xưa, nơi từng là điểm diễn ra các nghi lễ đăng cơ của các Thiên Đế trong truyền thuyết, nhưng giờ đây, dưới chân anh, nó không còn mang ý nghĩa của sự thống trị.
“Chư vị,” Lạc Trần cất tiếng, giọng nói không quá lớn, nhưng lại vang vọng đến tận cùng tâm khảm của mỗi người, xuyên qua mọi rào cản tu vi, “Kỷ nguyên Vô Đế đã kéo dài hàng vạn năm, mang theo hỗn loạn và tranh chấp. Nhưng đó không phải là sự kết thúc của một triều đại, mà là sự khởi đầu của một thảm họa lớn hơn.”
Sự im lặng bao trùm. Các tu sĩ nhìn nhau, có người hoài nghi, có người kinh ngạc, nhưng không ai dám ngắt lời.
“Thiên Đế tiền nhiệm không biến mất, cũng không ngã xuống vì một kẻ thù hữu hình nào. Ngài đã tự phong ấn, tự hy sinh, để ngăn chặn một mối hiểm họa vũ trụ: Hỗn Độn Chi Nguyên,” Lạc Trần tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Nó không phải là một thực thể có hình hài, mà là một vết nứt, một sự khiếm khuyết trong chính bản chất của Thiên Đạo, đang dần lan rộng và nuốt chửng mọi thứ.”
Một làn sóng xì xào bắt đầu nổi lên. Hỗn Độn Chi Nguyên? Thiên Đạo Khiếm Khuyết? Những khái niệm này quá xa vời, quá trừu tượng, vượt ra ngoài tầm hiểu biết của hầu hết các tu sĩ.
Một vị lão tổ của một đại tông môn, với râu tóc bạc phơ, bước lên, chất vấn: “Lạc Trần, ngươi nói lời này có bằng chứng gì? Suốt vạn năm qua, Hỗn Độn Chi Nguyên vẫn chỉ là truyền thuyết. Ngươi đang muốn lợi dụng sự sợ hãi để lật đổ trật tự, để tự mình xưng Đế sao?”
Lời nói của lão tổ này như một tia lửa châm vào thùng thuốc súng. Ngay lập tức, nhiều Thiên Kiêu khác, những kẻ vẫn nuôi mộng tranh giành Đế Vị, bắt đầu hùa theo. “Đúng vậy! Ngươi nói không muốn làm Đế, nhưng lại dùng lời lẽ kinh thiên động địa để tập hợp nhân tâm. Chẳng phải đó là thủ đoạn của kẻ muốn làm Đế sao?”
Lạc Trần không giận, chỉ khẽ lắc đầu. “Ta hiểu sự hoài nghi của chư vị. Bởi vì, sự thật này quá kinh khủng, quá khó tin. Nhưng thời gian không còn nhiều nữa. Hỗn Độn Chi Nguyên không còn là một khái niệm xa vời. Nó đã bắt đầu len lỏi vào các giới, tha hóa sinh linh, biến chúng thành những thực thể vô tri, chỉ biết hủy diệt.”
Vừa dứt lời, một luồng khí tức u ám, lạnh lẽo bất ngờ ập đến từ phía chân trời. Một khe nứt màu đen kịt, không gian vặn vẹo như một vết thương hở, xuất hiện giữa không trung. Từ bên trong khe nứt, những sinh vật kỳ dị, thân thể biến dạng, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gầm gừ ghê rợn, lao ra. Chúng không có hình hài cố định, cơ thể luôn thay đổi, như những khối bùn lầy của sự hỗn loạn.
“Đó là… Hỗn Độn Dị Thú!” Một tu sĩ kinh hãi thốt lên. “Đây là lần đầu tiên ta thấy chúng xuất hiện ở giới này!”
Các Hỗn Độn Dị Thú này không mạnh mẽ đến mức khủng bố, nhưng số lượng của chúng quá lớn, và bản chất của chúng lại mang theo sự mục ruỗng, tha hóa. Chúng lao vào đám đông tu sĩ phía ngoài, chỉ cần chạm vào, cơ thể tu sĩ liền bị biến dạng, hóa thành những sinh vật gớm ghiếc tương tự.
Cảnh tượng hỗn loạn bùng nổ. Các cường giả nhanh chóng ra tay trấn áp, nhưng mỗi khi một Hỗn Độn Dị Thú bị tiêu diệt, một làn sương đen sẽ tỏa ra, nếu không cẩn thận sẽ bị nhiễm phải. Sự sợ hãi lan nhanh hơn cả dịch bệnh.
Lạc Trần khẽ nhíu mày. “Đây chỉ là những dấu hiệu ban đầu. Nếu chúng ta không hành động, toàn bộ vạn giới sẽ biến thành những vùng đất hỗn độn như vậy.”
Anh giơ tay lên. Một luồng ánh sáng thuần khiết, mang theo sinh cơ và trật tự, bùng nổ từ lòng bàn tay anh, quét sạch hàng trăm Hỗn Độn Dị Thú đang gây rối. Ánh sáng đó không chỉ tiêu diệt chúng, mà còn thanh lọc không gian, khiến khe nứt kia tạm thời đóng lại.
Sức mạnh của Lạc Trần đã khiến mọi người phải kinh ngạc. Nó không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để tái tạo, để vá lành. Đây là “Người Kiến Tạo Đạo” mà anh đã lĩnh ngộ.
“Chư vị có thể không tin ta, có thể vẫn muốn tranh giành ngai vàng hư ảo,” Lạc Trần nói, giọng anh trầm ổn, “Nhưng Hỗn Độn Chi Nguyên không quan tâm ai là Đế. Nó sẽ nuốt chửng tất cả. Ta không tìm kiếm đồng minh để phục tùng ta, mà là những người có cùng chí hướng, muốn bảo vệ sự sống, bảo vệ vạn giới này.”
Lúc này, một thiếu nữ áo xanh, mang vẻ đẹp thoát tục và trí tuệ sắc sảo, bước ra. Đó là Thanh Huyền Cơ, người từng đồng hành cùng Lạc Trần trong nhiều chuyến phiêu lưu. Nàng tin tưởng Lạc Trần vô điều kiện. “Lời Lạc Trần nói là sự thật! Ta đã chứng kiến những dấu hiệu của Hỗn Độn Chi Nguyên từ lâu. Chúng ta không thể tiếp tục tự diệt lẫn nhau!”
Tiếp đó, một lão nhân ẩn sĩ, từng giúp đỡ Lạc Trần, cũng gật đầu tán thành. “Lão phu đã sống qua nhiều kỷ nguyên, từng đọc được những thư tịch cổ đại bị cấm kỵ. Thiên Đế tiền nhiệm đúng là đã phong ấn bản thân để ngăn chặn một đại kiếp. Lạc Trần chính là chìa khóa để giải quyết nó.”
Tuy nhiên, sự nghi kỵ vẫn còn đó. Nhiều thế lực lớn không dễ dàng từ bỏ tham vọng của mình. Một số Thiên Kiêu mạnh mẽ, những người đã đạt đến đỉnh cao của tu vi trong cảnh giới hiện tại, vẫn nhìn Lạc Trần với ánh mắt đề phòng.
“Ngươi muốn chúng ta từ bỏ Đế Vị, từ bỏ con đường tu luyện của mình sao?” Một nam tử thân mang long bào, khí tức vương giả cuồn cuộn, lên tiếng. Hắn là một trong những ứng cử viên Đế Vị mạnh nhất, đến từ một Thiên Vực cổ xưa. “Chúng ta đã tu luyện hàng vạn năm, chỉ để ngồi lên ngai vàng Thiên Đế. Ngươi bảo chúng ta từ bỏ sao?”
Lạc Trần nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ngai vàng Thiên Đế mà ngươi tranh giành, chỉ là một cái bóng của quyền lực. Thiên Đạo đã bị tổn thương, nếu có một Thiên Đế mới xuất hiện, cũng chỉ là gánh vác một gánh nặng sắp sụp đổ. Ta không bắt các ngươi từ bỏ con đường của mình, ta chỉ muốn các ngươi nhìn thấy bức tranh lớn hơn. Nếu vạn giới sụp đổ, Đế Vị để làm gì?”
Anh thở dài, rồi đột nhiên, một ý chí kiên định bùng nổ từ anh. “Ta sẽ không ngồi lên ngai vàng. Nhưng ta sẽ không để vạn giới này bị hủy diệt. Kẻ nào muốn bảo vệ thế giới này, hãy theo ta! Kẻ nào vẫn muốn tranh giành quyền lực cá nhân, hãy tự lo liệu!”
Nói rồi, Lạc Trần quay lưng, không một chút do dự. Anh biết rằng không thể thuyết phục tất cả. Anh cần hành động. Anh đưa tay về phía bầu trời, nơi một ngôi sao lấp lánh lạ thường vừa xuất hiện – đó là dấu hiệu của một cấm địa cổ xưa, nơi chứa đựng bí mật về cách chống lại Hỗn Độn Chi Nguyên. Anh đã quyết định mục tiêu đầu tiên của mình.
“Ta sẽ đến Thiên Mộ Cổ Giới. Nơi đó chứa đựng Thiên Đạo Tàn Phiến, có thể giúp ta hiểu rõ hơn về Hỗn Độn Chi Nguyên và cách vá lành Thiên Đạo,” Lạc Trần tuyên bố, không quay đầu lại. “Ai tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu vì một Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, hãy cùng ta.”
Không khí lại im lặng. Sự xuất hiện của Hỗn Độn Dị Thú, lời tuyên bố của Lạc Trần, và sự kiên định của anh đã gieo một hạt giống khác biệt vào lòng mỗi người. Một số người do dự, số khác thì âm thầm tính toán. Nhưng một nhóm nhỏ, những người thực sự cảm nhận được mối hiểm họa, hoặc đã từng chứng kiến những dấu hiệu tương tự, đã bắt đầu di chuyển.
Thanh Huyền Cơ, lão nhân ẩn sĩ, và một vài chiến hữu trung thành đi theo Lạc Trần không chút chần chừ. Đằng sau họ, một số Thiên Kiêu trẻ tuổi, những người chưa bị quyền lực tha hóa quá sâu, cũng quyết định dấn thân. Họ hiểu rằng, dù Lạc Trần có trở thành Đế hay không, con đường anh đang đi là con đường duy nhất để cứu lấy tất cả.
Kỷ nguyên của sự hỗn loạn sắp kết thúc, nhưng nó sẽ kết thúc bằng một cuộc chiến vĩ đại, không phải vì ngai vàng, mà vì sự tồn vong của vạn vật. Lạc Trần không ngồi lên ngai vàng, nhưng anh đã trở thành ngọn cờ tập hợp những người dám mơ về một trật tự mới, một Kỷ Nguyên Vô Đế thực sự.
Hành trình đến Thiên Mộ Cổ Giới, một trong những cấm địa nguy hiểm nhất, đã bắt đầu. Đó sẽ là bước chân đầu tiên trong kế hoạch phản công chống lại Hỗn Độn Chi Nguyên, và cũng là thử thách đầu tiên cho lời hiệu triệu của “Người Kiến Tạo Đạo”.