Thiên Hạ Vô Đế
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:09:49 | Lượt xem: 5

Chương 70: Lời Hiệu Triệu Đến Từ Vô Đế

Ngày định mệnh cuối cùng cũng đã tới. Một khoảng không gian rộng lớn, từng là một chiến trường cổ xưa với vô số tàn tích của các đạo tràng và pháp bảo đổ nát, giờ đây trở thành điểm tập kết của hàng vạn tu sĩ từ khắp các đại giới. Đây là nơi Bách Lý Hùng đã chọn, một nơi đủ rộng lớn để chứa đựng tham vọng của hắn, và cũng đủ mang ý nghĩa bi tráng để xứng tầm với một cuộc chiến định đoạt Thiên Hạ.

Trên bầu trời, vô số phi thuyền tiên khí lơ lửng, cờ xí của các đại gia tộc, tông môn và đế triều tung bay phấp phới. Ánh sáng pháp bảo lấp lánh như sao trời, khí tức cường đại của các cường giả Tiên Vương, Tiên Hoàng thậm chí là Bán Bộ Tiên Đế giao thoa, tạo thành một trường lực vô hình đè nén vạn vật. Dưới mặt đất, hàng triệu tu sĩ, từ những kẻ mới nhập môn cho đến những lão quái vật ẩn thế, đều tụ tập, ánh mắt chứa đầy sự tò mò, háo hức, lo lắng và cả dã tâm. Họ đến để chứng kiến, để ủng hộ, để phản đối, hoặc đơn giản là để tìm kiếm cơ hội trong cơn đại biến.

Bách Lý Hùng đã xuất hiện từ sớm, ngự trên một ngai vàng lộng lẫy được tạo thành từ vạn kiếm, tỏa ra khí thế bá đạo ngút trời. Hắn khoác chiến bào màu đỏ thẫm, khuôn mặt lạnh lùng như băng, ánh mắt quét qua chúng sinh như một vị thần đang phán xét. Bên cạnh hắn là những cường giả trung thành, những kẻ đã tin tưởng vào viễn cảnh một Thiên Đế mới do hắn tạo ra. Sự hiện diện của hắn là một lời khẳng định hùng hồn về tham vọng thống trị, một tuyên ngôn về việc kết thúc kỷ nguyên “Vô Đế” bằng một vị Hoàng Đế duy nhất.

Thời gian trôi chậm rãi, mỗi khắc trôi qua đều nặng tựa ngàn cân. Toàn bộ không gian như nín thở chờ đợi. Rồi, từ phía chân trời xa xăm, một điểm sáng nhỏ bé xuất hiện. Nó không phải là một phi thuyền lộng lẫy, không phải một tòa cung điện bay, mà chỉ là một bóng người đơn độc. Lạc Trần. Anh bước đi trên hư không, mỗi bước chân nhẹ nhàng như đạp trên đất bằng, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, khiến cả không gian rung chuyển.

Phía sau Lạc Trần, những đồng minh của anh dần hiện diện. Cố Thanh Tuyết, với vẻ đẹp thoát tục và trí tuệ thâm sâu, đứng cạnh anh như một trụ cột vững chắc. Lão Mộc, dáng vẻ khô cằn nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vũ trụ, im lặng dõi theo. Bên cạnh đó là một số tông chủ, gia chủ đã từng chịu ơn Lạc Trần, hoặc những người đã bị thuyết phục bởi viễn cảnh “Vô Đế Chi Đạo” mà anh đề xướng. Họ không đông đảo, nhưng mỗi người đều là một cường giả có tiếng tăm, và quan trọng hơn, họ mang theo một niềm tin mãnh liệt vào con đường của Lạc Trần.

Lạc Trần dừng lại giữa không trung, đối diện với Bách Lý Hùng và hàng triệu tu sĩ. Anh không có ngai vàng, không có cờ xí, chỉ có một bộ y phục giản dị và đôi mắt kiên định. Khí tức của anh không cuồn cuộn như Bách Lý Hùng, mà lại như một hồ nước sâu không đáy, ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường. Sự xuất hiện của anh khiến toàn bộ chiến trường cổ đại rơi vào im lặng tuyệt đối.

“Lạc Trần!” Giọng Bách Lý Hùng vang vọng như sấm sét, “Ngươi cuối cùng cũng đã đến. Ngươi đã tập hợp được một vài kẻ mù quáng tin vào ảo tưởng của ngươi. Nhưng hôm nay, Thiên Hạ sẽ chứng kiến, chỉ có kẻ mạnh nhất mới xứng đáng ngồi lên ngai vàng Thiên Đế, mới có thể kết thúc kỷ nguyên hỗn loạn này!”

Lạc Trần khẽ lắc đầu. “Bách Lý Hùng, ngươi vẫn không hiểu. Kỷ nguyên hỗn loạn này không phải do ‘Vô Đế’ gây ra. Nó là hậu quả của một sự thật kinh hoàng hơn, một bí mật đã bị chôn vùi hàng vạn năm.”

Anh quay mặt về phía đám đông, giọng nói không lớn, nhưng lại như xuyên thấu qua từng linh hồn, chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. “Chư vị tu sĩ, các ngươi đến đây để tìm kiếm một vị Thiên Đế mới, để hy vọng vào một trật tự mới. Nhưng các ngươi có từng hỏi, vì sao Thiên Đế tiền nhiệm lại biến mất? Vì sao Thiên Đạo lại trở nên bất ổn?”

Một làn sóng xì xào nổi lên. Đây là điều mà không ai dám nói ra, một bí ẩn đã trở thành truyền thuyết.

“Ta nói cho các ngươi biết,” Lạc Trần tiếp tục, giọng nói càng thêm kiên định, “Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất một cách ngẫu nhiên. Ngài đã hy sinh bản thân để phong ấn một mối hiểm họa vũ trụ, một ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’, hay còn gọi là ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ đang dần thức tỉnh. Chính sự hy sinh đó đã làm Thiên Đạo bị tổn thương, mất đi sự cân bằng, dẫn đến trạng thái ‘Vô Đế’ như ngày nay.”

Lời nói của Lạc Trần như một quả bom ném vào giữa đám đông. Nhiều người tỏ vẻ hoài nghi, cho rằng đây chỉ là lời ngụy biện của kẻ không muốn tranh giành đế vị. Nhưng một số cường giả lão luyện, những người đã từng cảm nhận được sự bất ổn của Thiên Đạo, hoặc từng tiếp xúc với những tàn tích cổ xưa, lại khẽ biến sắc.

“Nói dối!” Bách Lý Hùng gầm lên, “Ngươi đang bịa đặt một câu chuyện hoang đường để trốn tránh trách nhiệm! Thiên Đạo tự nó đã là hoàn mỹ, nào có khiếm khuyết? Ngươi chỉ là sợ hãi sức mạnh của ta, sợ hãi đối mặt với định mệnh của một vị Thiên Đế!”

“Sợ hãi?” Lạc Trần cười nhạt. “Ta không sợ hãi bất cứ điều gì, Bách Lý Hùng. Ta chỉ lo sợ cho số phận của vạn giới nếu chúng ta tiếp tục chìm đắm trong cuộc chiến quyền lực vô nghĩa này. Ngươi muốn làm Đế? Được thôi. Nhưng ngươi có biết, làm Đế trong thời đại này không phải là hưởng thụ vinh quang, mà là gánh vác một gánh nặng không thể tưởng tượng nổi? Đó là gánh nặng của ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’, gánh nặng của hàng tỉ sinh linh sẽ bị hủy diệt nếu ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ hoàn toàn thức tỉnh!”

Để chứng minh lời mình nói, Lạc Trần giơ tay lên. Một luồng khí tức đen tối, cổ xưa và đầy hủy diệt, thoảng qua trong không gian, khiến các tu sĩ cấp thấp cảm thấy linh hồn mình như muốn tan rã. Đó là một phần nhỏ của ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ mà anh đã cảm nhận được trong quá trình tu luyện, một bằng chứng sống động cho lời cảnh báo của mình. Nhanh chóng, luồng khí tức đó biến mất, nhưng sự sợ hãi đã gieo rắc vào lòng người.

Cố Thanh Tuyết bước tới, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực. “Chư vị, Lạc Trần không nói dối. Ta đã cùng anh ấy chứng kiến những tàn tích cổ xưa nhất, cảm nhận được sự tồn tại của mối đe dọa này. ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ đang ăn mòn vạn giới từ bên trong. Nếu chúng ta không hợp lực, sẽ không còn Thiên Đế, không còn thế giới để tranh giành!”

Lão Mộc cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng gió xào xạc qua lá khô. “Lão phu đã sống qua hàng vạn năm, từng chứng kiến sự suy yếu của Thiên Đạo. Những lời của Lạc Trần, ta tin là sự thật. Kỷ nguyên ‘Vô Đế’ này không phải là một tai họa, mà là một cơ hội để chúng ta định nghĩa lại trật tự, để tìm một con đường mới, không cần đến một ngai vàng tối thượng, nhưng vẫn bảo vệ được vạn vật.”

Sự ủng hộ từ Cố Thanh Tuyết và Lão Mộc, hai nhân vật có uy tín lớn, đã khiến một bộ phận tu sĩ dao động. Tuy nhiên, Bách Lý Hùng không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin vào việc thống trị là con đường duy nhất để mang lại trật tự.

“Dù cho có mối đe dọa đó là thật, thì sao?” Bách Lý Hùng cười khẩy. “Chỉ có một vị Thiên Đế đủ mạnh mới có thể đối phó! Ngươi, Lạc Trần, nếu ngươi không muốn gánh vác, vậy hãy nhường đường cho ta! Ta sẽ là Thiên Đế, và ta sẽ dẹp yên tất cả, kể cả cái ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ mà ngươi nói!”

Lạc Trần nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Hùng. “Ngươi không hiểu, Bách Lý Hùng. Trở thành Đế không phải là giải pháp. Nó chính là gốc rễ của vấn đề. Ta đến đây không phải để tranh giành Đế vị với ngươi, mà để cảnh báo ngươi, và để cho ngươi một cơ hội cuối cùng: Hãy gạt bỏ tham vọng cá nhân, hợp tác với ta để đối phó với mối hiểm họa chung. Hãy xây dựng một Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, nơi mọi sinh linh được tự do, không bị xiềng xích bởi bất kỳ ngai vàng nào.”

Bách Lý Hùng bật cười lớn, tiếng cười vang dội khắp chiến trường. “Nực cười! Ngươi muốn ta từ bỏ ngai vàng, từ bỏ cơ hội thống trị Thiên Hạ để tin vào một ảo tưởng viển vông của ngươi? Không đời nào! Lạc Trần, nếu ngươi không muốn làm Đế, vậy thì ngươi không đủ tư cách để định đoạt tương lai của Thiên Hạ! Hôm nay, chỉ có một người sẽ sống sót và đứng vững trên mảnh đất này, và đó sẽ là Thiên Đế tương lai của vạn giới!”

Khí thế của Bách Lý Hùng bùng nổ, pháp lực cuộn trào như thủy triều. Hắn đã quyết tâm, không còn đường lui. Hắn tin rằng Lạc Trần chỉ đang tìm cách né tránh cuộc chiến, hoặc yếu thế hơn hắn.

Lạc Trần thở dài, ánh mắt tràn ngập sự tiếc nuối. Anh đã cố gắng. Anh đã nói hết những gì cần nói. Nhưng tham vọng và sự cố chấp đã che mờ lý trí của Bách Lý Hùng.

“Vậy thì…” Lạc Trần chậm rãi nói, giọng nói trở nên trầm hơn, mạnh mẽ hơn. “Nếu ngươi đã không muốn thấy, thì ta sẽ buộc ngươi phải thấy. Cuộc chiến này không phải để tranh giành Đế vị, mà là để định đoạt xem Thiên Hạ này sẽ tiếp tục đi theo con đường cũ, hay sẽ mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Một kỷ nguyên không có Đế!”

Nói rồi, Lạc Trần khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sức mạnh mà anh đã tu luyện, từ công pháp cổ xưa đến những lĩnh ngộ về “Vô Đế Chi Đạo” của riêng mình, đều hội tụ. Khí tức của anh không còn là một hồ nước sâu thẳm, mà hóa thành một vũ trụ thu nhỏ, vừa tĩnh lặng vừa ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh. Anh không tìm kiếm quyền lực tối cao, nhưng anh đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả Thiên Đế tiền nhiệm cũng chưa từng chạm tới – cảnh giới của “Người Kiến Tạo Đạo”.

Anh mở mắt. Ánh sáng trong đó giờ đây không chỉ là sự kiên định, mà còn là một tia hy vọng rực cháy. Hy vọng vào một Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, nơi vạn vật được tự do, không bị xiềng xích bởi bất kỳ ngai vàng nào. Trận chiến lớn nhất, không phải để làm Đế, mà để xóa bỏ hoàn toàn khái niệm về Đế, sắp sửa bắt đầu.

Hàng vạn tu sĩ nín thở. Kỷ nguyên của sự hỗn loạn sắp kết thúc, nhưng nó sẽ kết thúc theo cách nào? Bằng một vị Thiên Đế mới, hay bằng một con đường chưa từng có tiền lệ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8