Thiên Hạ Vô Đế
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:23:30 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 7

CHƯƠNG 7: VÔ DANH KIẾM THỨC VÀ CUỘC CHIẾN THANH PHONG

Lạc Trần rời Lạc Hà trấn, những con đường mòn quen thuộc dần lùi lại phía sau. Không còn tiếng cười hồn nhiên của Mã Thiên, không còn sự ấm áp của gia đình nhỏ, chỉ còn gió núi lùa qua, mang theo hơi sương và một cảm giác tự do xen lẫn cô độc. Anh siết chặt mảnh ngọc bội trên cổ, thứ di vật bí ẩn đã thay đổi cuộc đời anh. Công pháp “Vô Tự Thiên Thư” mà anh học được từ nó quả thực vô cùng huyền diệu. Năng lượng linh khí trong cơ thể anh lưu chuyển không ngừng, mỗi hơi thở đều mang theo một đạo vận khó tả, không theo bất kỳ quy tắc tu luyện nào mà anh từng nghe ngóng được. Nó giống như một dòng sông tự do, không bị gò bó bởi các kinh mạch cố định, mà hòa mình vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng ngọn tóc của anh. Anh cảm thấy mình mạnh hơn, nhạy bén hơn, và quan trọng nhất, anh cảm thấy một sự liên kết mơ hồ với “khí tức” cổ xưa mà mảnh ngọc bội mang lại.

Hành trình kéo dài gần nửa tháng. Anh tránh những con đường lớn đầy hiểm nguy, chọn những lối mòn vắng vẻ, qua rừng sâu, vượt suối lớn. Trên đường đi, anh đã vài lần chạm trán với yêu thú cấp thấp và những nhóm cường đạo du tẩu. Mỗi lần giao chiến, Lạc Trần đều dùng “Vô Tự Thiên Thư” để ứng phó. Chiêu thức của anh không hoa mỹ, không có danh xưng, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Anh có thể cảm nhận được điểm yếu của đối thủ, dự đoán đường đi của đòn đánh, và tung ra những phản kích chính xác, mạnh mẽ. Anh gọi nó là “Vô Danh Kiếm Thức” – những chiêu kiếm không tên, không hình, chỉ thuận theo tự nhiên mà phát ra.

Mỗi lần chiến thắng, Lạc Trần lại trầm tư. Anh không cảm thấy hứng thú với việc giết chóc, mà chỉ muốn dẹp yên sự hung hãn. Những kẻ cường đạo kia, cũng chỉ là những nạn nhân của thời đại Vô Đế, nơi luật pháp lỏng lẻo, kẻ mạnh làm vua. Anh không muốn trở thành một kẻ mạnh như thế, nhưng cũng không thể yếu đuối để mặc cho người khác chà đạp.

Một buổi chiều tà, Lạc Trần cuối cùng cũng nhìn thấy một thành trấn lớn hơn Lạc Hà rất nhiều. Thành Thanh Phong. Tường thành cao vút, những mái ngói xanh lục ẩn hiện trong sương chiều, và tiếng người ồn ào vọng lại từ xa. Đây là lần đầu tiên anh bước vào một thành phố lớn của thế giới tu chân.

Vừa đặt chân vào cổng thành, Lạc Trần đã cảm nhận được sự khác biệt. Không khí nơi đây mang theo một sự căng thẳng ngầm. Các tu sĩ qua lại đông đúc, nhưng ánh mắt ai cũng cảnh giác. Những cửa hàng buôn bán linh dược, pháp khí mọc san sát, nhưng cũng có những góc phố tối tăm, nơi những ánh nhìn đầy ý đồ lướt qua. Thanh Phong Thành, đúng như tên gọi, từng là một nơi yên bình, nhưng giờ đây, nó đang bị xé nát bởi những thế lực ngầm.

Lạc Trần tìm một quán trọ nhỏ, gọi vài món ăn đơn giản và lắng nghe những câu chuyện phiếm của những vị khách khác. Qua đó, anh dần nắm bắt được tình hình.

“Ôi dào, Thanh Phong Thành này giờ đâu còn là Thanh Phong Thành của ngày xưa nữa.” Một lão nhân râu bạc ngồi đối diện thở dài, nhấp một ngụm trà. “Từ khi Thiên Đế biến mất, các giới loạn lạc. Đến một cái thành nhỏ như chúng ta cũng không thoát khỏi số kiếp bị tranh giành.”

“Lão Trương nói phải.” Một trung niên tu sĩ khác tiếp lời, giọng đầy bất mãn. “Cái bang Hắc Sa kia càng ngày càng lộng hành. Chúng nó dựa vào có vài tên trưởng lão Kim Đan kỳ mà dám ngang nhiên cướp bóc, thu tô thuế trên đầu dân lành. Thanh Phong Tông thì nói là chính nghĩa, nhưng cũng chỉ biết tranh giành tài nguyên, không màng đến sự sống chết của người dân.”

Lạc Trần nhíu mày. “Hắc Sa Bang? Thanh Phong Tông?”

Lão Trương liếc nhìn Lạc Trần, thấy anh ăn mặc giản dị, khí tức nội liễm, không giống người của các đại thế lực. Lão cười hiền: “Tiểu huynh đệ chắc là từ nơi xa tới? Hắc Sa Bang là một bang phái mới nổi, chuyên làm những chuyện bẩn thỉu. Chúng nó có một mỏ linh thạch dưới lòng đất, nên tài nguyên khá dồi dào, thu hút nhiều kẻ bất hảo. Còn Thanh Phong Tông là môn phái lâu đời của Thanh Phong Thành, nhưng từ khi tông chủ tiền nhiệm bế quan, các trưởng lão tranh giành quyền lực, thành ra yếu thế hơn trước. Hai bên cứ thế mà giằng co, khổ nhất là dân chúng ta.”

“Vậy chính quyền thành phố thì sao?” Lạc Trần hỏi.

“Chính quyền à?” Lão Trương cười khẩy. “Cái chức thành chủ giờ cũng chỉ là bù nhìn, bị hai bên thao túng. Ai có thực lực thì làm vua thôi. Đây chính là cái giá của ‘Vô Đế’ đó, tiểu huynh đệ. Không có một Thiên Đế tối cao để duy trì trật tự, thì các giới sẽ mãi mãi chìm trong hỗn loạn như vậy.”

“Thiên Đế…” Lạc Trần lẩm bẩm, nhớ lại lời Mã Thiên và những lời đồn đại mơ hồ. “Lão Trương có biết nhiều về Thiên Đế không?”

Lão Trương lắc đầu, ánh mắt xa xăm. “Chỉ là những câu chuyện cổ, tiểu huynh đệ à. Nghe nói Thiên Đế là vị vua của vạn giới, thống trị cả chư thiên. Ngài có thần thông quảng đại, có thể một tay trấn áp mọi loạn lạc, mang lại thái bình. Nhưng hàng vạn năm trước, ngài đột ngột biến mất. Có kẻ nói ngài ngã xuống trong một trận chiến kinh thiên động địa, có kẻ lại nói ngài phi thăng lên một cảnh giới cao hơn. Dù là gì, sự biến mất của ngài đã để lại một khoảng trống không thể lấp đầy. Ai cũng muốn trở thành Thiên Đế, nhưng không ai có đủ năng lực hay phúc duyên. Thế nên, giờ đây mới thành ra ‘Thiên Hạ Vô Đế’ như vậy.”

Lạc Trần lắng nghe, những mảnh ghép rời rạc về Thiên Đế dần hiện rõ hơn trong tâm trí anh. Mảnh ngọc bội và công pháp anh đang tu luyện liệu có liên quan đến vị Thiên Đế huyền thoại đó không? Anh không biết, nhưng cảm giác về một bí mật lớn đang dần được hé lộ ngày càng mạnh mẽ.

Sáng hôm sau, khi Lạc Trần đang đi dạo quanh chợ, anh chứng kiến một cảnh tượng chướng mắt. Một nhóm tu sĩ Hắc Sa Bang đang ngang nhiên cướp phá một cửa hàng dược liệu nhỏ. Chủ cửa hàng là một ông lão gầy yếu, đang cố gắng van xin. Cô con gái ông, một thiếu nữ khoảng mười lăm tuổi, dùng thân mình che chắn cho cha, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng không kém phần kiên cường.

“Ngươi! Trả tiền bảo kê đi!” Tên cầm đầu, một gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ với vẻ mặt hung tợn, đạp đổ kệ hàng. “Bằng không, toàn bộ số dược liệu này sẽ là của ta!”

“Đại nhân… chúng tôi… chúng tôi mới nộp tuần trước rồi mà…” Ông lão run rẩy nói.

“Tuần trước là tuần trước! Tuần này là tuần này! Ngươi nghĩ bọn ta rảnh rỗi để nhớ từng cái hẹn của lũ sâu bọ các ngươi à?” Tên đó cười khẩy. Hắn vung tay, một luồng linh lực đánh bay ông lão. Cô con gái hét lên, chạy đến đỡ cha.

Lạc Trần đứng cách đó không xa, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Cảnh tượng này quá quen thuộc với anh. Nó gợi lại những ký ức về Lạc Hà trấn, về những kẻ mạnh hơn ức hiếp kẻ yếu hơn. Anh đã hứa với lòng mình sẽ bảo vệ những người yếu thế, và giờ đây, anh không thể làm ngơ.

“Dừng tay.” Lạc Trần bước tới, giọng nói trầm ổn, không mang theo chút linh lực nào nhưng lại khiến mọi người xung quanh chú ý.

Tên tu sĩ Hắc Sa Bang quay lại, nhìn Lạc Trần từ đầu đến chân. “Ngươi là ai? Dám quản chuyện của Hắc Sa Bang ta?”

“Ta là Lạc Trần, một khách qua đường.” Anh đáp. “Các ngươi ức hiếp người già, cướp bóc của cải, không thấy nhục nhã sao?”

“Nhục nhã?” Tên tu sĩ cười phá lên, đồng bọn của hắn cũng cười theo. “Trong thế giới tu chân này, ai mạnh thì kẻ đó có lý! Ngươi chỉ là một tên tiểu tử Luyện Khí tầng tám, tầng chín mà dám lên mặt với Trúc Cơ kỳ như ta sao? Mau cút đi, bằng không đừng trách ta không khách khí!”

Lạc Trần không nói thêm lời nào. Anh rút thanh kiếm gỗ đeo bên hông. Đó chỉ là một thanh kiếm gỗ bình thường, anh dùng để tập luyện hằng ngày, nhưng trong tay anh, nó lại mang một khí thế hoàn toàn khác.

“Hừ! Tìm chết!” Tên tu sĩ Trúc Cơ giận dữ. Hắn vung một chưởng, linh lực hóa thành một cự chưởng màu đen khổng lồ, lao thẳng về phía Lạc Trần.

Lạc Trần đứng yên, đôi mắt chợt lóe lên tinh quang. Anh không né tránh, mà chỉ nhẹ nhàng vung thanh kiếm gỗ. Không có chiêu thức phức tạp, không có linh lực bùng nổ. Chỉ là một đường kiếm thẳng tắp, nhưng lại ẩn chứa một đạo lý vô cùng thâm sâu.

“Vù!”

Đường kiếm gỗ của Lạc Trần không đụng chạm trực tiếp vào cự chưởng đen, nhưng khí tức sắc bén từ nó lại xuyên qua kẽ hở của linh lực, trực tiếp nhắm vào cổ tay của tên tu sĩ Trúc Cơ.

Tên đó giật mình, vội vàng thu chưởng lại, nhưng đã quá muộn. Một vết rách nhỏ xuất hiện trên cổ tay hắn, máu tươi rỉ ra. Cự chưởng đen cũng tan biến trong không trung.

Cả đám người Hắc Sa Bang và những người dân xung quanh đều ngạc nhiên. Tên tu sĩ Trúc Cơ mặt tái mét. Hắn không ngờ một chiêu kiếm đơn giản như vậy lại có thể phá giải đòn tấn công của hắn, và còn khiến hắn bị thương. Hắn là Trúc Cơ kỳ, còn đối phương chỉ là Luyện Khí!

“Ngươi… Ngươi dùng tà thuật gì?” Hắn hét lên.

Lạc Trần lạnh nhạt đáp: “Không phải tà thuật, chỉ là ‘Vô Danh Kiếm Thức’ mà thôi. Ta không muốn làm tổn thương các ngươi. Cút đi. Đừng bao giờ quấy nhiễu họ nữa.”

Tên tu sĩ Trúc Cơ cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy hắn. Hắn không dám ở lại. Hắn nghiến răng, quát lớn: “Đi! Chúng ta đi! Tên tiểu tử này, cứ chờ đó! Hắc Sa Bang ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Cả đám người Hắc Sa Bang vội vã bỏ chạy. Mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn Lạc Trần với ánh mắt kính phục và biết ơn.

Ông lão chủ cửa hàng và cô con gái vội vàng cúi người: “Đa tạ công tử đã ra tay tương trợ!”

Lạc Trần lắc đầu. “Không cần đa tạ. Chỉ là thấy chướng mắt mà thôi. Các ngươi cứ yên tâm làm ăn.”

Anh không ở lại lâu, chỉ gật đầu chào hỏi rồi rời đi, để lại phía sau những ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò. Anh không muốn nổi bật, không muốn gây sự chú ý. Anh chỉ muốn dẹp yên sự bất công mà anh nhìn thấy.

Nhưng hành động của anh đã vô tình gieo một hạt mầm vào lòng Thanh Phong Thành. Tin tức về một tu sĩ trẻ tuổi, chỉ ở cảnh giới Luyện Khí nhưng lại có thể đánh bại tu sĩ Trúc Cơ của Hắc Sa Bang chỉ bằng một chiêu kiếm gỗ, nhanh chóng lan truyền. Cái tên Lạc Trần, và “Vô Danh Kiếm Thức” của anh, bắt đầu trở thành chủ đề bàn tán.

Lạc Trần tìm một nơi yên tĩnh bên ngoài thành, tiếp tục tu luyện. Anh cảm thấy “Đế Khí” trong người mình đang dần thức tỉnh, nó không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn giúp anh cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa trong lòng đất, trong không khí. Đôi khi, anh còn nghe thấy những tiếng vọng thì thầm từ sâu thẳm vũ trụ, những mảnh vỡ của một quá khứ xa xăm.

Một buổi tối, khi anh đang ngồi thiền, một luồng ánh sáng yếu ớt chợt lóe lên từ mảnh ngọc bội trên cổ. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí anh: một tòa tháp cổ kính, sừng sững giữa hư không, và một giọng nói thì thầm: “Địa Cung… Thiên Đế…”

Hình ảnh và giọng nói chỉ thoáng qua rồi biến mất, để lại Lạc Trần trong sự bàng hoàng. Địa Cung? Thiên Đế? Liệu có phải mảnh ngọc bội đang dẫn dắt anh đến một nơi nào đó, một bí mật liên quan đến Thiên Đế huyền thoại?

Anh nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn đêm. Thế giới này không chỉ có tranh giành, mà còn ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa. Anh không muốn liên quan đến “Đế Vị”, nhưng dường như, số phận đang dần đẩy anh vào một vòng xoáy lớn hơn, sâu xa hơn những gì anh có thể tưởng tượng. Anh đã bước chân đầu tiên trên con đường mà anh không biết sẽ dẫn tới đâu, nhưng với bản tâm kiên định, anh sẽ đối mặt với mọi thử thách. Anh sẽ mạnh lên để bảo vệ, để dẹp yên hỗn loạn, chứ không phải để cai trị.

Trong những ngày tiếp theo, Lạc Trần sẽ gặp gỡ thêm nhiều người, đối mặt với nhiều thế lực hơn. Anh sẽ không còn là một kẻ ẩn mình, mà sẽ trở thành một nhân tố thay đổi cục diện của Thanh Phong Thành, và có thể là cả một khu vực rộng lớn hơn, nơi những mảnh vỡ lịch sử đầu tiên về sự biến mất của Thiên Đế sẽ dần được hé lộ, không còn chỉ là những lời đồn đại mơ hồ nữa.

DIỄN BIẾN CUỐI CHƯƠNG NÀY:

Lạc Trần đã tạo ra một làn sóng nhỏ ở Thanh Phong Thành, thu hút sự chú ý không mong muốn. Mặc dù anh không có ý định tranh giành quyền lực, hành động của anh đã phá vỡ thế cân bằng tạm thời giữa Hắc Sa Bang và Thanh Phong Tông, khiến cả hai thế lực này phải để mắt đến anh. Đặc biệt, thông tin về “Địa Cung” và “Thiên Đế” từ mảnh ngọc bội đã gieo vào lòng Lạc Trần một hạt giống tò mò về quá khứ. Anh sẽ cần thêm thông tin, và có lẽ, một đồng minh đáng tin cậy để khám phá những bí ẩn này.

Trong chương tiếp theo, Lạc Trần sẽ tiếp tục đối mặt với sự trả đũa từ Hắc Sa Bang, và có thể là sự thăm dò từ Thanh Phong Tông. Anh sẽ gặp gỡ một nhân vật mới, có thể là một thiếu nữ thông minh hoặc một lão nhân ẩn sĩ, người sẽ cung cấp thêm manh mối về các di tích cổ xưa và những lời đồn đại sâu sắc hơn về sự biến mất của Thiên Đế. Con đường của Lạc Trần trên Đế Lộ đang mở ra, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những chân tướng kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8