Thiên Hạ Vô Đế
Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:07:18 | Lượt xem: 5

Chương 66: Lời Sấm Truyền Giữa Hoài Nghi

Thập Phương Thành chìm vào một sự im lặng lạ thường sau màn đối đầu không tưởng giữa Lạc Trần và Liệt Phong. Liệt Phong, vị Thiên Kiêu ngạo nghễ của Lôi Linh Tông, giờ đây đứng đó, toàn thân vẫn nguyên vẹn, không một vết xước, nhưng tinh thần lại như vừa trải qua một kiếp luân hồi. Hắn run rẩy, mặt tái mét, không phải vì sợ hãi sức mạnh hủy diệt, mà vì một sự thấu hiểu kinh hoàng vừa ập đến.

“Ngươi không chiến đấu,” Liệt Phong lẩm bẩm, thanh âm lạc đi. “Ngươi đang… điều hòa ta?”

“Đây là bản chất của Thiên Đạo khi nó hoàn chỉnh,” Lạc Trần đáp, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của vạn vật. “Không phải là sự xung đột, mà là sự cân bằng. Nhưng giờ đây, sự cân bằng đó đang lung lay.”

Những lời này của Lạc Trần, một lần nữa, khiến Thập Phương Thành rơi vào suy tư. Anh không thể hiện sức mạnh để tranh đấu, mà để chứng minh một Đạo lý. Tuy nhiên, sự nghi ngờ và tham vọng vẫn còn đó, ngấm ngầm như một dòng chảy ẩn dưới lớp băng. Lạc Trần biết, anh không thể ép buộc ai tin tưởng. Anh chỉ có thể tiếp tục con đường của mình, chuẩn bị cho ngày mà sự thật hiển hiện rõ ràng nhất, ngày mà “Hỗn Độn Chi Nguyên” sẽ không còn che giấu được nữa. Anh là ngọn hải đăng, nhưng ngọn hải đăng chỉ có thể soi đường, không thể kéo con thuyền đến bến bờ.

Sau khi Liệt Phong được đỡ đi, ánh mắt của hàng ngàn tu sĩ đổ dồn về Lạc Trần. Có ngưỡng mộ, có sợ hãi, nhưng phần lớn là sự hoài nghi. Một số Thiên Kiêu trẻ tuổi, những người vừa chứng kiến một cảnh tượng chưa từng thấy, bắt đầu bàn tán xôn xao. Họ vẫn không hiểu Lạc Trần đã làm gì, chỉ biết rằng Liệt Phong – một trong những người mạnh nhất thế hệ – đã bị “thuần hóa” mà không cần một chiêu thức kiếm pháp hay pháp thuật nào.

Lạc Trần không nói thêm lời nào về Thiên Đạo hay sự cân bằng. Anh chỉ cất giọng, âm vang khắp quảng trường, mang theo một sự khẩn thiết mà ít ai chịu lắng nghe.

“Ta không tìm kiếm Đế vị,” anh tuyên bố, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Ta không khao khát quyền lực tối cao. Cái ta thấy, là một mối hiểm họa đang ngủ vùi, một vết nứt trong căn cơ của vạn giới, đang âm thầm thức tỉnh. Các ngươi gọi đó là ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ hay ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ cũng được. Nó sẽ nuốt chửng tất cả, không phân biệt chính tà, không phân biệt Đế hay phàm nhân.”

Một làn sóng xì xào nổi lên. “Hỗn Độn Chi Nguyên” là một truyền thuyết, một nỗi sợ hãi mơ hồ từ xa xưa, thường được dùng để hù dọa trẻ con hoặc giải thích những hiện tượng siêu nhiên không thể lý giải. Việc Lạc Trần lại nhắc đến nó một cách nghiêm túc như vậy khiến nhiều người cảm thấy anh đang cố tình gây rối, hoặc tạo ra một cái cớ để chiêu mộ lực lượng.

“Lời của ngươi quá hoang đường!” Một trưởng lão của Diễm Ma Cung, kẻ đang thèm khát Đế vị, cất tiếng. “Thiên Đạo có khiếm khuyết? Hỗn Độn sẽ nuốt chửng? Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin những lời sấm truyền vô căn cứ đó sao? Hay đây là một chiêu trò để ngươi tập hợp lòng người, sau đó ngồi lên ngai vàng Vô Đế?”

“Ta không cần các ngươi tin,” Lạc Trần bình thản đáp. “Ta chỉ cần các ngươi nhìn. Nhìn vào những vùng đất linh khí đang cạn kiệt không rõ nguyên nhân. Nhìn vào những sinh linh biến dị, những tai ương thiên nhiên bất thường xuất hiện ngày càng nhiều. Đó không phải là dấu hiệu của sự tranh giành quyền lực đơn thuần. Đó là dấu hiệu của một căn bệnh đang gặm nhấm Thiên Đạo.”

Phía sau Lạc Trần, Mộng Dao, cô thiếu nữ thông minh từng đồng hành cùng anh, khẽ thở dài. Nàng biết Lạc Trần đang nói thật, nhưng cũng biết lòng người tham lam và mù quáng đến nhường nào. Lão nhân ẩn sĩ, Ma Tôn Cổ Hùng, đứng lặng lẽ, ánh mắt đầy suy tư. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến những biến đổi kỳ lạ của Thiên Địa, và lời của Lạc Trần không hoàn toàn là vô căn cứ trong tâm trí ông.

Tuy nhiên, những lời của Lạc Trần chỉ nhận được sự đồng tình từ một số ít người, chủ yếu là những người đã từng chứng kiến những hiện tượng kỳ lạ đó, hoặc những người có tư duy cởi mở hơn. Đa số vẫn coi anh là một kẻ lập dị, một Thiên Kiêu mạnh mẽ nhưng có lẽ đã “điên” vì tu luyện. Họ vẫn bận tâm đến việc ai sẽ là Thiên Đế tiếp theo, ai sẽ thống trị vạn giới, chứ không phải một mối đe dọa mơ hồ nào đó.

Lạc Trần không nản lòng. Anh biết, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Anh xoay người, hướng về phía Mộng Dao và Ma Tôn Cổ Hùng.

“Chúng ta đi,” anh nói. “Ở lại đây cũng không ích gì. Sẽ có ngày, sự thật tự nó sẽ hiện hữu.”

Ba người rời khỏi Thập Phương Thành, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò, khinh miệt và cả chút lo lắng. Lạc Trần không tìm cách áp đặt ý chí của mình lên người khác. Anh chỉ gieo một hạt giống nghi ngờ, một lời cảnh báo, hy vọng nó sẽ nảy mầm trong tâm trí những người có thể nhìn xa hơn quyền lợi trước mắt.

Sau khi rời khỏi Thập Phương Thành, Lạc Trần dẫn Mộng Dao và Ma Tôn Cổ Hùng đến một cấm địa cổ xưa, nơi từng là một trung tâm tu luyện của một tông môn đã biến mất từ thời Thiên Đế tiền nhiệm. Nơi đây, linh khí tuy không dồi dào, nhưng lại ẩn chứa những ba động cổ xưa, những tàn tích của Đạo Vận mà thời đại Vô Đế đã lãng quên.

“Ta cần tĩnh tu,” Lạc Trần nói, mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự dao động của Thiên Địa. “Công pháp ta tu luyện, nó không chỉ là sức mạnh cá nhân. Nó là chìa khóa để hiểu rõ bản chất của ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ và ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’. Nó là con đường để vá lành vết nứt, không phải để ngồi lên ngai vàng.”

Mộng Dao lo lắng nhìn anh. “Nhưng Lạc Trần, nếu ngươi không tập hợp lực lượng, không ai sẽ nghe lời ngươi. Khi mối đe dọa thực sự đến, liệu chúng ta có đủ sức chống đỡ?”

“Sẽ có,” Lạc Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định. “Khi Hỗn Độn Chi Nguyên thực sự bùng nổ, khi vạn giới bắt đầu sụp đổ, khi đó, họ sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm đến một tia hy vọng. Ta cần phải chuẩn bị cho thời khắc đó. Ta cần phải dung hợp công pháp cổ xưa với Đạo của riêng ta, tạo ra một con đường mới, một ‘Vô Đế Chi Đạo’ chân chính.”

Anh bắt đầu quá trình tu luyện, không phải để tăng cường sức mạnh đơn thuần, mà để tinh luyện bản thân, hòa hợp với Thiên Đạo bị tổn thương. Anh tìm kiếm những mảnh vỡ của Đạo, những chân lý bị lãng quên, cố gắng ghép nối chúng lại với nhau theo một cách hoàn toàn mới. Đây là một hành trình gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào, một cuộc chiến với chính định luật của vũ trụ.

Trong khi Lạc Trần bế quan, những lời cảnh báo của anh bắt đầu có những tác động nhỏ bé nhưng đáng kể. Ở những vùng giới xa xôi, những hiện tượng kỳ lạ mà anh đã nhắc đến dần trở nên rõ ràng hơn. Những vùng linh mạch khô cạn, những sinh vật bị biến đổi trở nên hung hãn, những cơn bão không gian xuất hiện bất chợt, nuốt chửng cả một tiểu thế giới. Những tin tức kinh hoàng này dần lan truyền, nhưng vẫn bị các thế lực lớn cố gắng che đậy, hoặc giải thích bằng những nguyên nhân thông thường để tránh gây hoang mang.

Tuy nhiên, những người đứng đầu của các tông môn lâu đời, những vị cường giả từng chứng kiến nhiều thăng trầm của vũ trụ, bắt đầu cảm thấy bất an. Họ nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về “Hỗn Độn Chi Kiếp”, về một thời đại mà Thiên Đạo bị hủy hoại, và chỉ có sự hy sinh của một “Thiên Đế” mới có thể ngăn chặn được. Giờ đây, không có Thiên Đế, và một lời cảnh báo đã được đưa ra.

Ma Tôn Cổ Hùng, với kinh nghiệm dày dặn, bắt đầu âm thầm điều tra những hiện tượng này. Ông phát hiện ra rằng, những vùng đất bị ảnh hưởng đều có một điểm chung: một loại năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy, đang từ từ thẩm thấu vào Thiên Địa, làm biến chất mọi thứ. Đó là “Hỗn Độn Chi Nguyên” mà Lạc Trần đã nói đến.

Mộng Dao cũng không ngừng nghỉ. Nàng dùng trí tuệ và mạng lưới thông tin của mình để thu thập tin tức, phân tích các sự kiện. Nàng nhận ra rằng, Lạc Trần không chỉ là một Thiên Kiêu tài năng, mà anh còn nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một sự thật kinh hoàng mà tất cả mọi người đều đang cố tình lảng tránh.

Thế giới vẫn chìm trong tranh giành quyền lực, nhưng dưới lớp bề mặt của sự hỗn loạn đó, một nỗi sợ hãi mới đang từ từ nảy mầm. Lời sấm truyền của Lạc Trần, ban đầu bị coi là điên rồ, giờ đây như một cái kim đâm vào tâm trí của những kẻ có quyền lực. Họ không tin anh, nhưng họ không thể phủ nhận những gì đang diễn ra trước mắt.

Trong cấm địa, Lạc Trần chìm sâu vào tu luyện. Anh không chỉ dung hợp các công pháp, mà còn cố gắng kết nối với “ý chí” đang suy yếu của Thiên Đạo. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi, sự mục ruỗng từ bên trong của nó, như một cơ thể khổng lồ đang dần tan rã. Trách nhiệm đè nặng lên vai anh, không phải là trách nhiệm của một Đế Vương thống trị, mà là trách nhiệm của một người chữa lành, một người kiến tạo. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh phải đủ mạnh, đủ sáng suốt để không trở thành một Thiên Đế mới, mà là người kết thúc kỷ nguyên Thiên Đế, mở ra một kỷ nguyên Vô Đế mới, một kỷ nguyên của sự cân bằng và chia sẻ.

Anh đã gieo hạt giống của sự thật. Giờ là lúc chờ đợi những hạt giống đó nảy mầm, và chuẩn bị cho trận đại chiến không thể tránh khỏi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8