Thiên Hạ Vô Đế
Chương 61
Chương 61: Lời Hiệu Triệu Vô Đế
Gió lộng trên đỉnh Bất Chu Sơn, mang theo mùi của đất đá và linh khí viễn cổ. Lạc Trần đứng đó, thân ảnh cô độc nhưng kiên nghị, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời vô tận. Những lời lẽ cuối cùng của anh, về “họa diệt thế” và “kỷ nguyên Vô Đế mới”, đã gieo vào lòng thiên hạ những hạt giống của sự nghi hoặc, coi thường, và cả một chút sợ hãi mơ hồ. Anh biết, con đường mình chọn không phải là con đường trải hoa, mà là vực thẳm đầy chông gai, nhưng giờ đây, anh không còn lựa chọn nào khác.
“Thiên hạ Vô Đế không phải là sự hỗn loạn vĩnh cửu, mà là một cơ hội để định nghĩa lại trật tự.” Giọng nói của anh vang vọng trong tâm trí, là lời thề với chính mình và với những sinh linh đang bị đe dọa. Anh không muốn ngai vàng, nhưng anh phải chiến đấu vì một Thiên Đạo chân chính hơn, vì một sự bình yên thật sự.
Những ngày sau đó, Lạc Trần bắt đầu hành động. Anh không vội vã triệu tập một đại hội chư giới, vì anh biết điều đó sẽ chỉ khiến những kẻ nghi ngờ càng thêm kiên cố trong định kiến. Thay vào đó, anh cùng với những người đồng hành trung thành của mình – Cơ Nguyệt Linh, cô gái thông minh và tinh tế; lão nhân Thiên Cơ Tử, ẩn sĩ với kiến thức uyên bác; và chiến hữu Lôi Báo, kẻ trung thành và dũng mãnh – bắt đầu hành trình truyền bá thông điệp.
Điểm đến đầu tiên của họ là Liên Minh Cổ Tộc, một tập hợp các gia tộc lâu đời luôn giữ thái độ trung lập trong các cuộc tranh giành Đế Vị, nhưng lại có ảnh hưởng sâu rộng và nắm giữ nhiều bí mật cổ xưa. Lạc Trần không mong đợi sự chấp thuận ngay lập tức, mà chỉ cần một cánh cửa nhỏ để gieo rắc sự thật.
Tại đại điện của Cổ Tộc, Lạc Trần trình bày về “Hỗn Độn Chi Nguyên” và “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” với một sự rõ ràng và chi tiết mà không ai có thể ngờ tới. Anh không chỉ nói về nguy hiểm, mà còn đưa ra những bằng chứng thu thập được từ Thiên Đế Tàn Giới, những mảnh vỡ của Đạo Pháp bị tha hóa, những dấu hiệu của sự mục rữa Thiên Đạo đang dần lan rộng.
“Các vị có thể coi ta là kẻ điên,” Lạc Trần nói, giọng bình tĩnh nhưng chất chứa uy lực, “có thể coi ta là kẻ muốn thao túng cục diện Đế Vị. Nhưng ta hỏi các vị, liệu một kẻ muốn làm Đế, có cần phải cảnh báo về một mối họa mà chính hắn cũng sẽ bị nuốt chửng? Thiên Đạo đang tổn thương, và sự thiếu vắng một Thiên Đế chỉ là triệu chứng, không phải là căn bệnh. Căn bệnh thực sự là Hỗn Độn Chi Nguyên đang muốn đồng hóa mọi thứ, biến vạn giới thành hư vô.”
Các vị trưởng lão Cổ Tộc lắng nghe với vẻ mặt phức tạp. Một số tỏ ra hoài nghi sâu sắc, cho rằng Lạc Trần chỉ đang mượn cớ để tập hợp lực lượng cho mình. Một số khác, đặc biệt là những vị đã sống qua nhiều kỷ nguyên, lại cảm nhận được sự bất an từ những lời anh nói. Họ đã chứng kiến những biến động dị thường của linh khí, những hiện tượng thiên tai ngày càng khốc liệt mà không ai giải thích được.
“Nếu lời ngươi là thật,” một vị trưởng lão tóc bạc hỏi, ánh mắt sắc bén, “vậy tại sao Thiên Đế tiền nhiệm lại không thể ngăn chặn nó? Ngài đã làm gì?”
Lạc Trần thở dài, ánh mắt chất chứa nỗi bi ai mà anh đã cảm nhận được từ tàn niệm của Thiên Đế. “Ngài ấy đã cố gắng, bằng mọi giá. Ngài đã hy sinh, tự phong ấn bản thân mình cùng với Hỗn Độn Chi Nguyên để ngăn chặn nó lan tràn. Nhưng ngài không thể tiêu diệt nó hoàn toàn, chỉ có thể trì hoãn. Và giờ đây, phong ấn đang suy yếu. Thiên Đạo, vốn đã bị tổn thương bởi sự hy sinh của ngài, đang ngày càng mất cân bằng. Sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế chỉ là khúc dạo đầu cho một tai họa lớn hơn.”
Lời nói của Lạc Trần đã gieo vào lòng Cổ Tộc một hạt giống của sự thật, dù họ chưa hoàn toàn tin tưởng. Họ hứa sẽ xem xét và điều tra thêm, nhưng không đưa ra cam kết rõ ràng. Đây là một chiến thắng nhỏ, Lạc Trần biết vậy. Anh không mong chờ một cuộc cách mạng trong một sớm một chiều.
Tuy nhiên, không phải nơi nào Lạc Trần cũng gặp được thái độ thận trọng như vậy. Khi anh cố gắng tiếp cận một số đại tông môn và thế lực mạnh mẽ khác, phản ứng thường gay gắt hơn nhiều. Một số tông chủ cười nhạo anh, coi anh là kẻ cuồng vọng, muốn dùng lời lẽ huyễn hoặc để lôi kéo lòng người. Một số Thiên Kiêu, những người đã từng bị Lạc Trần vượt qua trong các cuộc tranh đấu trước đó, giờ đây càng thêm căm ghét, cho rằng anh đang tìm cách phá hoại con đường Đế Vị của họ.
“Lạc Trần! Ngươi đừng hòng dùng những lời lẽ rỗng tuếch đó để che đậy dã tâm của mình!” Một vị Tông chủ của Phượng Hoàng Cung, một trong những thế lực mạnh nhất, quát lớn. “Ngươi muốn mọi người từ bỏ tranh giành Đế Vị để ngươi một mình hưởng lợi ư? Ngươi muốn thao túng chúng ta, để cuối cùng ngươi ngồi lên ngai vàng Vô Đế của riêng mình sao?”
Đối mặt với sự phẫn nộ và ngờ vực, Lạc Trần vẫn giữ thái độ bình tĩnh. “Nếu ta muốn ngai vàng, ta đã không nói ra sự thật này. Ta đã không tìm cách tập hợp các vị để cùng đối phó. Ta chỉ muốn một trật tự chân chính, không phải là sự thống trị của bất kỳ cá nhân nào, kể cả ta.”
Nhưng những lời lẽ của anh bị nhấn chìm trong tiếng xì xào và sự khinh miệt. Nhiều thế lực cho rằng anh chỉ là một kẻ điên, hoặc một mối nguy hiểm cần phải loại bỏ trước khi anh kịp gây ra thêm rắc rối. Những cuộc tấn công ám sát nhỏ bắt đầu xuất hiện, những âm mưu hãm hại được giăng ra, buộc Lạc Trần và đồng đội phải luôn cảnh giác.
Ngay cả trong số những người tin tưởng anh, cũng có sự chia rẽ. Lôi Báo, với bản tính thẳng thắn, muốn Lạc Trần dùng vũ lực để trấn áp những kẻ không chịu nghe. “Đại ca, cứ để ta đi san bằng mấy cái tông môn đó! Chúng nó sẽ biết sợ thôi!” Lôi Báo gầm gừ.
Nhưng Cơ Nguyệt Linh lại lắc đầu. “Không được, Lôi Báo. Nếu dùng vũ lực, chúng ta sẽ không khác gì những kẻ tranh giành Đế Vị khác. Lạc Trần muốn thiết lập một trật tự mới, không phải bằng sự bá đạo, mà bằng sự thấu hiểu và hợp tác.”
Lạc Trần gật đầu đồng tình với Nguyệt Linh. “Chúng ta không thể dùng bạo lực để giải quyết vấn đề của Thiên Đạo. Con đường này cần sự đoàn kết, sự đồng lòng. Nếu không, dù có đánh bại Hỗn Độn Chi Nguyên, chúng ta cũng sẽ lại rơi vào vòng xoáy tranh giành cũ.”
Trong khi đối phó với những phản ứng từ bên ngoài, Lạc Trần cũng bắt đầu tập trung vào việc tu luyện công pháp tối thượng của mình. Sau những gì đã lĩnh ngộ tại Thiên Đế Tàn Giới, anh hiểu rằng công pháp của mình, vốn được hình thành từ mảnh vỡ cổ xưa và khí tức của Thiên Đế, cần phải được dung hợp và thăng hoa. Anh không thể chỉ là một người kế thừa, mà phải là một người cải tạo.
Anh ẩn mình trong một hang động linh khí cực thịnh, bắt đầu tổng hợp những mảnh vỡ kiến thức từ Thiên Đạo Khiếm Khuyết, từ tàn niệm của Thiên Đế tiền nhiệm, và từ con đường tu luyện độc đáo của chính mình. Anh không chỉ đơn thuần hấp thụ linh khí hay lĩnh ngộ Đạo ý. Anh đang cố gắng hòa mình vào Thiên Đạo, cảm nhận những khiếm khuyết của nó, và tìm cách vá lành chúng bằng “Vô Đế Chi Đạo” của riêng mình.
Công pháp này không có tên gọi cụ thể, nhưng Lạc Trần gọi nó là “Kiến Đạo Quyết” – Quyết sách kiến tạo Đạo. Nó không phải là một công pháp để trở nên mạnh mẽ hơn người, mà là để hiểu rõ Thiên Đạo, để dung hòa mâu thuẫn, để tạo ra một sự cân bằng mới. Mỗi khi tu luyện, Lạc Trần không cảm nhận được sự tăng trưởng sức mạnh bùng nổ như trước, mà là một sự chuyển hóa sâu sắc từ bên trong, một sự kết nối ngày càng chặt chẽ với vạn vật, với cội nguồn của Thiên Đạo.
Quá trình này cực kỳ gian nan. Đôi khi, Lạc Trần cảm thấy mình như một sợi chỉ mỏng manh đang cố gắng vá lại một tấm lụa khổng lồ đã mục nát. Anh phải chịu đựng những cơn đau đớn khủng khiếp khi ý chí của Thiên Đạo bị tổn thương phản kháng, khi Hỗn Độn Chi Nguyên cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh, cám dỗ anh bằng quyền năng tuyệt đối.
“Ngươi có thể trở thành Thiên Đế, thống trị tất cả!” Một giọng nói trầm thấp vang vọng trong tâm thức Lạc Trần. “Hãy chấp nhận ta, và ngươi sẽ có được sức mạnh vô biên, thống nhất vạn giới dưới trướng của ngươi!”
Lạc Trần nghiến răng, giữ vững bản tâm. “Ta không cần thống trị. Ta cần bình yên. Ngươi không thể cám dỗ ta bằng quyền lực.”
Mỗi lần như vậy, anh lại càng khắc sâu thêm ý nghĩa của “Vô Đế Chi Đạo” vào tâm khảm. Anh không muốn trở thành một Thiên Đế mới, mà là người kiến tạo một kỷ nguyên không cần Đế. Anh không muốn gánh vác toàn bộ trách nhiệm một mình, mà muốn chia sẻ nó, để mọi sinh linh cùng nhau tạo dựng một Thiên Đạo cân bằng.
Trong khi đó, bên ngoài hang động, Cơ Nguyệt Linh, Thiên Cơ Tử và Lôi Báo tiếp tục duy trì liên lạc với những thế lực nhỏ hơn, những cá nhân có cùng chí hướng. Họ không ngừng tìm kiếm bằng chứng, phát hiện ra những dấu hiệu ngày càng rõ ràng của sự mục rữa Thiên Đạo: những vùng đất linh khí khô cạn bất thường, những sinh vật biến dị mang khí tức hỗn độn, những lời tiên tri cổ xưa về ngày tận thế.
Áp lực ngày càng lớn. Nhiều thế lực lớn đã bắt đầu cử người theo dõi Lạc Trần, thậm chí có ý định vây bắt hoặc diệt trừ anh. Họ không tin vào “họa diệt thế” mà anh nói, nhưng họ tin vào tiềm năng nguy hiểm của một kẻ dám thách thức trật tự hiện tại, một kẻ không muốn làm Đế nhưng lại có khả năng khuấy đảo cả thiên hạ.
Lạc Trần biết, thời gian của anh không còn nhiều. Anh phải nhanh chóng hoàn thiện Kiến Đạo Quyết, và phải tìm ra cách để thuyết phục những kẻ vẫn còn chìm đắm trong tranh giành quyền lực. Con đường phía trước là một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù hữu hình, mà còn với sự ngu muội, tham lam và cố chấp của chính chúng sinh. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. Anh sẽ là ngọn hải đăng, dù có phải cháy rực đến cùng, để soi đường cho một kỷ nguyên Vô Đế mới, một kỷ nguyên mà Thiên Hạ Vô Đế không còn là lời nguyền, mà là một lời hứa.