Thiên Hạ Vô Đế
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:22:21 | Lượt xem: 6

Ảo Ảnh Chương 6

Chương 6: Bước Chân Đầu Tiên Trên Đế Lộ

Bóng dáng Lạc Trần dần khuất sau những rặng núi xanh thẳm của Lạc Hà trấn, mang theo một làn sương sớm bảng lảng và một trái tim nặng trĩu những suy tư. Lạc Hà trấn đã an toàn, nhưng anh biết, đó chỉ là một góc nhỏ bé của thế giới. Phía trước anh là một chân trời rộng lớn hơn, nơi những hiểm nguy và bí mật cổ xưa đang chờ đợi, và cả một sứ mệnh mà anh chưa hề mong muốn.

Suốt mấy ngày sau đó, Lạc Trần không ngừng nghỉ. Anh vượt qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những dòng sông xiết, và leo lên những ngọn đồi chập chùng. Thế giới bên ngoài Lạc Hà trấn rộng lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều, và cũng khắc nghiệt hơn gấp bội. Không còn sự yên bình giả tạo, chỉ có luật rừng trần trụi. Các nhóm cường đạo hoành hành khắp nơi, những yêu thú hung tợn săn mồi trong bóng tối, và những cuộc tranh chấp nhỏ lẻ giữa các phái tu chân vì một mỏ linh thạch hay một gốc linh dược diễn ra như cơm bữa. Mỗi bước đi của Lạc Trần đều phải thận trọng, cảnh giác cao độ.

Anh đã sử dụng công pháp từ mảnh vỡ cổ xưa một cách kín đáo, chỉ khi thực sự cần thiết. Công pháp này khác biệt hoàn toàn với những gì anh từng biết. Nó không theo bất kỳ hệ thống ngũ hành hay thuộc tính nào, mà dường như là sự dung hợp của vạn vật, một loại năng lượng nguyên thủy và thuần khiết hơn. Mỗi lần vận chuyển, Lạc Trần đều cảm thấy cơ thể mình như được gột rửa, tâm hồn như được khai mở. Tốc độ tu luyện của anh nhanh đến kinh ngạc, chỉ trong vài ngày, anh đã cảm nhận được sự đột phá rõ rệt trong cảnh giới. Nhưng anh cũng biết, đây chỉ là khởi đầu.

Một buổi chiều nọ, khi Lạc Trần đang đi qua một vùng thảo nguyên rộng lớn, anh bỗng cảm nhận được một luồng linh khí dao động mạnh mẽ từ phía trước. Đó là dấu hiệu của một cuộc tranh đấu. Anh vốn không muốn dính dáng, nhưng một trực giác mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn. Lạc Trần tăng tốc, ẩn mình trong những bụi cây cao, tiếp cận chiến trường.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh nhíu mày. Một nhóm khoảng mười tu sĩ, ăn mặc đồng phục của “Thiên Phong Môn” – một môn phái nhỏ có tiếng tăm không mấy tốt đẹp trong vùng, đang vây công một gia đình thương nhân. Người đàn ông trung niên, chủ gia đình, đang cố gắng chống trả một cách tuyệt vọng để bảo vệ vợ con mình. Linh khí yếu ớt của ông ta không thể địch lại được những đòn tấn công hung hãn của Thiên Phong Môn. Tiếng khóc thét của người phụ nữ và đứa trẻ vang lên thảm thiết.

“Giao ra Linh Ngọc Thảo, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng!” Một tên đệ tử Thiên Phong Môn cười khẩy, vung kiếm. “Đừng tưởng giữ khư khư thứ đó mà thoát được!”

Linh Ngọc Thảo là một loại linh dược quý hiếm, có thể dùng để tinh luyện đan dược cấp thấp hoặc hỗ trợ tu luyện. Nó không quá giá trị để phải giết người đoạt của như thế này.

Lạc Trần siết chặt nắm tay. Anh đã thấy quá nhiều sự hỗn loạn và bất công ở Lạc Hà trấn. Anh rời đi là để bảo vệ những người thân yêu, nhưng giờ đây, anh lại chứng kiến cảnh tượng tương tự diễn ra ngay trước mắt. Cái cảm giác bất lực khi chứng kiến người yếu bị ức hiếp lại dâng lên trong lòng. Anh muốn một trật tự, một sự bình yên, chứ không phải sự thống trị của kẻ mạnh.

Không chần chừ thêm nữa, Lạc Trần bước ra khỏi nơi ẩn nấp. “Dừng tay!” Giọng nói của anh trầm thấp nhưng chứa đựng một uy áp vô hình, khiến tất cả những kẻ đang giao chiến phải giật mình quay lại.

Các đệ tử Thiên Phong Môn nhìn thấy Lạc Trần, một thanh niên lạ mặt, tu vi không quá hiển hách, liền phá lên cười. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Thiên Phong Môn ta?” Tên cầm đầu, một gã đàn ông râu quai nón, cảnh giới Trúc Cơ kỳ trung cấp, nhếch mép. “Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Ngươi có biết mình đang đùa với lửa không?”

“Ta không muốn làm anh hùng.” Lạc Trần bình tĩnh đáp, ánh mắt sắc như dao. “Ta chỉ không muốn thấy các ngươi ức hiếp người yếu.”

“Hừ! Không muốn thấy thì nhắm mắt lại đi!” Tên râu quai nón quát lên, vung kiếm tấn công. “Dám xen vào, vậy thì chết đi!”

Lạc Trần không né tránh. Anh vận chuyển công pháp, một luồng khí tức cổ xưa, uyên thâm nhưng lại cực kỳ linh hoạt bùng nổ trong cơ thể. Anh không có pháp bảo hoa lệ, không có chiêu thức rực rỡ. Chỉ một đấm đơn giản, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh hoàng. Quyền phong xé gió, va chạm trực diện với kiếm khí của tên râu quai nón.

“Rầm!”

Kiếm của tên râu quai nón lập tức vỡ vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe. Hắn ta thét lên một tiếng thảm thiết, cánh tay tê dại, cả người bị đánh bay về phía sau, đập mạnh vào một gốc cây cổ thụ rồi ngất lịm.

Các đệ tử Thiên Phong Môn còn lại trợn mắt há mồm. Một quyền đánh bại Trúc Cơ kỳ trung cấp! Sức mạnh này đã vượt xa cảnh giới biểu hiện của Lạc Trần. Chúng hoảng sợ, không dám tiến lên, mà lùi lại từng bước.

“Cút.” Lạc Trần chỉ nói một từ, nhưng uy thế tỏa ra lại khiến những kẻ kia hồn bay phách lạc. Chúng vội vàng đỡ lấy tên cầm đầu, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, không dám quay đầu lại.

Gia đình thương nhân kia vẫn còn run rẩy, nhìn Lạc Trần với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Người đàn ông trung niên vội vàng quỳ xuống: “Đa tạ ân nhân ra tay cứu giúp! Lão phu Mã Thiên, không biết ân nhân đại danh là gì, xin hãy cho Mã gia chúng tôi được báo đáp!”

Lạc Trần khoát tay: “Không cần. Ta chỉ không muốn thấy kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu. Các ngươi nên rời khỏi đây sớm đi, vùng này không an toàn.” Anh không muốn để lại tên tuổi, càng không muốn nhận ơn huệ. Mục đích của anh là dẹp yên sự hỗn loạn, chứ không phải để được ca tụng.

Nhưng trước khi Lạc Trần quay đi, đứa bé gái trong vòng tay người mẹ bỗng chỉ vào một mảnh ngọc bội trên tay Lạc Trần, nó là một mảnh ngọc bội mà anh nhặt được cùng với mảnh vỡ công pháp. “Mẫu thân, ngọc bội của vị ca ca này giống với ngọc bội trong truyền thuyết về Thiên Đế bị thất lạc!”

Người đàn ông trung niên giật mình, vội vàng bịt miệng con gái, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Lạc Trần đã khác. “Thiên Đế ngọc bội… đó chỉ là truyền thuyết thôi, tiểu nữ còn nhỏ nên nói lung tung, ân nhân đừng để ý.” Dù nói vậy, Mã Thiên vẫn không khỏi liếc nhìn mảnh ngọc bội đơn giản trên tay Lạc Trần, nó có một đường vân cổ xưa, tựa như một phần của một phù văn phức tạp.

Lạc Trần hơi khựng lại. Thiên Đế? Lần đầu tiên anh nghe thấy danh từ này. Mảnh ngọc bội này anh nhặt được cùng với di vật cổ xưa. Nó có liên quan gì đến vị Thiên Đế trong truyền thuyết mà đứa bé nhắc đến? Anh không khỏi nhớ lại những lời đồn đại mơ hồ về một vị Thiên Đế tối cao từng thống trị vạn giới, rồi đột ngột biến mất, để lại khoảng trống quyền lực và sự hỗn loạn cho thế giới “Vô Đế” này.

Đó chỉ là một câu nói ngây thơ của một đứa trẻ, hay là một manh mối đầu tiên về bí ẩn mà anh đang vô tình chạm tới? Lạc Trần nhìn thoáng qua mảnh ngọc bội, rồi lại nhìn về phía chân trời xa xăm. Thế giới này không chỉ có tranh giành, mà còn ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa. Anh không muốn liên quan đến “Đế Vị”, nhưng dường như, số phận đang dần đẩy anh vào một vòng xoáy lớn hơn, sâu xa hơn những gì anh có thể tưởng tượng.

Chào tạm biệt gia đình Mã Thiên, Lạc Trần tiếp tục hành trình. Anh rời Lạc Hà trấn, mang theo sứ mệnh bảo vệ và bí mật về di vật cổ xưa. Anh dấn thân vào thế giới tu chân rộng lớn, nơi những cuộc tranh giành quyền lực địa phương đang chờ đợi, và những manh mối đầu tiên về sự biến mất của Thiên Đế sẽ dần hé lộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8