Thiên Hạ Vô Đế
Chương 54
Chương 54: Sứ Mệnh Vô Đế
Lời nói của Lạc Trần vang vọng giữa hư không, mang theo một trọng lượng mà hiếm ai có thể thấu hiểu. Anh đã chấp nhận gánh nặng Thiên Đạo không phải để trở thành một Thiên Đế mới, mà để bảo vệ Thiên Hạ khỏi sự hủy diệt. Cùng với những đồng đội đầu tiên, những người đã chứng kiến sự thật kinh hoàng tại Cấm Kỵ Chi Địa, Lạc Trần bước ra khỏi vùng đất phong ấn, mang theo một sứ mệnh mà cả vũ trụ chưa từng biết đến.
Khi Lạc Trần và nhóm của mình trở về thế giới bên ngoài, tin tức về sự kiện tại Cấm Kỵ Chi Địa đã bắt đầu râm ran truyền đi. Không phải toàn bộ sự thật, nhưng đủ để gây nên sóng gió. Người ta đồn rằng Lạc Trần, kẻ dị biệt mang khí tức của Thiên Đế, đã tìm thấy một di sản kinh thiên, hoặc đã dung hợp với tàn niệm của Thiên Đế tiền nhiệm. Các thế lực lớn, từ những Thánh Địa cổ xưa đến những Ma Tông ẩn mình, đều đổ dồn ánh mắt về phía anh, mỗi kẻ mang một dã tâm riêng.
Lạc Trần không tìm cách ẩn mình. Anh biết rằng thời gian không còn nhiều. Mối đe dọa từ Hỗn Độn Chi Nguyên không chờ đợi. Điều đầu tiên anh làm là triệu tập những người anh tin tưởng, những người đã cùng anh trải qua sinh tử. Thiếu nữ thông minh Thanh Loan, lão nhân ẩn sĩ Huyền Cơ Tử, và chiến hữu trung thành Lôi Thần – những trụ cột đầu tiên cho “Vô Đế Chi Đạo” của anh.
“Chúng ta phải cảnh báo vạn giới,” Lạc Trần nói, ánh mắt kiên định. “Hỗn Độn Chi Nguyên đang thức tỉnh, nó sẽ nuốt chửng tất cả. Cuộc tranh giành Đế Vị bây giờ chẳng khác nào trò trẻ con trên miệng vực thẳm.”
Thanh Loan khẽ thở dài. “Lạc Trần, chàng nghĩ họ sẽ tin sao? Hàng vạn năm qua, vạn giới đã quen với sự hỗn loạn. Mỗi kẻ đều muốn làm bá chủ, không ai tin vào những lời cảnh báo về một mối đe dọa vô hình. Họ sẽ chỉ nghĩ chàng đang tìm cách thao túng, hoặc dọn đường cho chính mình lên ngôi.”
Huyền Cơ Tử vuốt râu bạc, trầm ngâm. “Thanh Loan nói đúng. Sự nghi kỵ đã ăn sâu vào cốt tủy của tu sĩ. Huống hồ, việc Thiên Đế ngã xuống đã khiến Thiên Đạo bị tổn thương. Nhiều thế lực lợi dụng điều này để cướp bóc, thôn tính. Họ sẽ không muốn một trật tự mới, đặc biệt là một trật tự không có Đế.”
Lôi Thần đập mạnh nắm đấm xuống bàn đá, gương mặt cương nghị. “Vậy thì đánh! Kẻ nào không tin, ta sẽ cho chúng nếm mùi Hỗn Độn!”
Lạc Trần lắc đầu. “Không phải là đánh. Không phải là ép buộc. Chúng ta phải chứng minh. Phải thức tỉnh họ. Nếu không, dù có đánh bại Hỗn Độn Chi Nguyên, Thiên Hạ vẫn sẽ rơi vào hỗn loạn mới.”
Anh bắt đầu hành động. Lạc Trần không phô trương sức mạnh, cũng không tuyên bố mình là người kế nhiệm Thiên Đế. Thay vào đó, anh cùng các đồng đội du hành khắp nơi, tìm đến những nơi bị ảnh hưởng bởi những dấu hiệu đầu tiên của Hỗn Độn Chi Nguyên. Đó là những vùng đất khô cằn bất thường, những dòng linh khí bị vặn vẹo, những sinh vật bị biến dị một cách kỳ lạ.
Tại một tiểu giới hẻo lánh, Lạc Trần và nhóm của mình phát hiện ra một khe nứt không gian nhỏ, từ đó rò rỉ ra một loại năng lượng xám xịt, vặn vẹo, khiến mọi sự sống xung quanh héo úa và mục ruỗng. Đây chính là một trong những vết nứt mà Hỗn Độn Chi Nguyên bắt đầu rò rỉ vào vạn giới. Lạc Trần đã dùng công pháp của mình, kết hợp với Thiên Đạo Chân Ý mà anh lĩnh ngộ, để tạm thời phong ấn khe nứt đó. Anh đã cứu hàng vạn sinh linh khỏi sự ô nhiễm, nhưng hành động này lại khiến anh bị một số thế lực hiểu lầm.
Một môn phái địa phương, vốn đang tranh giành lãnh địa với kẻ thù, lại cho rằng Lạc Trần đang cố gắng độc chiếm nguồn sức mạnh mới từ khe nứt đó. Họ tổ chức vây công anh, mang theo những lời lẽ buộc tội cay nghiệt. Lạc Trần không chống trả. Anh chỉ đứng yên, để mặc những đòn công kích lướt qua mình, rồi nhẹ nhàng giải thích về bản chất của Hỗn Độn Chi Nguyên và mối nguy hiểm nó mang lại.
“Đây không phải là cơ duyên,” Lạc Trần nói, giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Đây là cái chết. Nó sẽ không chỉ nuốt chửng linh khí, mà còn là Đạo, là ý chí, là sự tồn tại của các ngươi.”
Lời nói của anh, kết hợp với sự xuất hiện của những dấu vết ô nhiễm từ khe nứt đã được Lạc Trần tạm thời phong ấn, dần khiến một số đệ tử trong môn phái đó dao động. Đến khi Lôi Thần không nhịn được nữa, vung một quyền phá nát một ngọn núi gần đó để dằn mặt, thì vị trưởng lão của môn phái mới chịu lắng nghe.
Thế nhưng, sự hoài nghi vẫn còn đó. “Ngươi nói về Hỗn Độn Chi Nguyên,” vị trưởng lão nói, ánh mắt đầy dò xét. “Vậy ngươi định làm gì? Ngươi muốn trở thành Thiên Đế để chống lại nó sao? Ngươi muốn chúng ta thần phục ngươi?”
Lạc Trần lắc đầu. “Ta không muốn làm Đế. Ta muốn mọi người cùng nhau gánh vác. Ta muốn thiết lập một trật tự Vô Đế, nơi mỗi giới, mỗi thế lực đều có trách nhiệm bảo vệ Thiên Đạo, bảo vệ vạn vật.”
Lời nói của Lạc Trần nghe có vẻ điên rồ đối với một thế giới đã quen với quyền lực tập trung vào một vị Đế. Một số người cười nhạo, một số người cho rằng anh đang giả vờ khiêm tốn để che giấu tham vọng. Nhưng cũng có những linh hồn mệt mỏi với chiến tranh, mệt mỏi với sự hỗn loạn, bắt đầu thấy một tia hy vọng trong lời nói của anh.
Trong quá trình đó, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Công pháp mà anh lĩnh ngộ, được tôi luyện từ di vật cổ xưa và Thiên Đạo Chân Ý tại Cấm Kỵ Chi Địa, ngày càng trở nên mạnh mẽ và độc đáo. Đó không phải là công pháp để thống trị, mà là công pháp để dung hòa, để vá lành, để bảo vệ. Anh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với Thiên Đạo, nhưng không phải là Thiên Đạo cũ kỹ, mệt mỏi, mà là một tiềm năng của Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo có thể được tái tạo.
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều suôn sẻ. Khi danh tiếng của Lạc Trần lan rộng, cùng với những lời đồn về “người được chọn” hoặc “kẻ dị đoan”, một thế lực hùng mạnh đã lộ diện. Đó là Thiên Cực Các, một tổ chức bí ẩn đã âm thầm thao túng Đế Đạo Tranh Phong từ phía sau. Chúng đã từng cố gắng kiểm soát Lạc Trần từ xa, nhưng giờ đây, khi anh đã chấp nhận sứ mệnh của mình và bắt đầu tập hợp lực lượng, Thiên Cực Các quyết định phải ra tay trực tiếp.
Chủ nhân của Thiên Cực Các, một nhân vật bí ẩn được biết đến với biệt danh “Quỷ Diện Thiên Quân”, đã phát ra một lệnh truy nã toàn giới đối với Lạc Trần. Hắn tuyên bố Lạc Trần là kẻ mạo danh, kẻ phá hoại trật tự, kẻ muốn chiếm đoạt Đế Vị bằng cách gieo rắc hoang mang. Đồng thời, hắn cử ra những cường giả mạnh nhất của mình để săn lùng Lạc Trần và những người theo anh.
“Hắn muốn kiểm soát Thiên Đạo Khiếm Khuyết, không phải vá lành nó,” Thanh Loan phân tích, ánh mắt sắc bén. “Hắn muốn làm Thiên Đế của một vũ trụ đã bị suy yếu, để dễ dàng điều khiển hơn.”
Lạc Trần đứng trên đỉnh một ngọn núi, nhìn xuống đại địa bị chia cắt bởi những cuộc chiến vô nghĩa. Sương mù xám xịt của Hỗn Độn Chi Nguyên đã bắt đầu lan rộng hơn, không còn chỉ là những khe nứt nhỏ lẻ, mà là những vùng đất rộng lớn bị nuốt chửng bởi sự mục rữa. Anh biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Lạc Trần nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm. “Quỷ Diện Thiên Quân sẽ là chướng ngại vật đầu tiên trên con đường Vô Đế Chi Đạo của chúng ta. Chúng ta sẽ phải chiến đấu không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để thức tỉnh vạn giới. Cho họ thấy, Vô Đế không phải là vô trách nhiệm, mà là trách nhiệm được chia sẻ bởi tất cả.”
Anh nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết mạch. Anh không muốn làm Đế, nhưng anh sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ Thiên Hạ. Đây chính là Đạo của anh, Đạo của một người không cần ngai vàng nhưng vẫn bảo vệ được vạn vật. Cuộc hành trình để tập hợp lực lượng, để đối mặt với sự chia rẽ và thù địch, để phá vỡ định mệnh và kiến tạo một kỷ nguyên Vô Đế chân chính, vừa mới bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.