Thiên Hạ Vô Đế
Chương 39
Chương 39: Tàn Tích Thiên Khuyết, Khai Mở Chân Tướng
Cảm giác về Thiên Đạo Khiếm Khuyết ngày càng rõ rệt, như một vết thương rỉ máu không ngừng trong tâm trí Lạc Trần. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim anh đều mang theo sự nặng nề của một sứ mệnh không mời mà đến. Anh biết, anh không còn nhiều thời gian. Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là một mối đe dọa xa xôi, nó đang âm thầm gặm nhấm nền tảng của vạn giới, và chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến phong ấn sụp đổ hoàn toàn.
“Chúng ta phải đi,” Lạc Trần nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lam Nguyệt và Phi Dương. Lam Nguyệt, với trí tuệ sắc sảo của mình, đã dành những ngày qua để tổng hợp mọi thông tin, từ những lời đồn đại cổ xưa nhất đến những tấm bản đồ cấm kỵ được giấu kín. Phi Dương, chiến hữu trung thành, chỉ im lặng gật đầu, khí tức chiến đấu sục sôi trong từng mạch máu.
“Thiên Khuyết Cổ Miếu,” Lam Nguyệt chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ da thú đã ố vàng. “Đó là một trong những cấm địa cổ xưa nhất, được cho là nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã từng đặt chân đến trước khi biến mất. Nơi đó bị phong ấn bởi những cấm thuật cổ xưa, và những kẻ dám xông vào đều không có đường trở về.”
“Chính vì thế mà nó có thể chứa đựng thứ chúng ta cần,” Lạc Trần đáp. Anh tin rằng bí mật về sự biến mất của Thiên Đế và mối liên hệ với Hỗn Độn Chi Nguyên nằm sâu trong những tàn tích này. Công pháp mà anh đang tu luyện, tuy độc đáo và mạnh mẽ, nhưng vẫn còn nhiều điều bí ẩn. Anh cảm nhận được nó có một sự cộng hưởng kỳ lạ với những khí tức cổ xưa, như thể nó là một phần của một bức tranh lớn hơn nhiều.
Hành trình đến Thiên Khuyết Cổ Miếu không hề dễ dàng. Họ phải vượt qua những cánh rừng rậm rạp bị ma khí bao phủ, những dãy núi hiểm trở với yêu thú hoành hành, và né tránh vô số ánh mắt dò xét từ các thế lực lớn đang tranh giành quyền lực. Lam Nguyệt vận dụng tài năng bói toán và khả năng phân tích trận pháp của mình để dẫn đường, còn Phi Dương thì luôn đi tiên phong, dẹp bỏ mọi chướng ngại vật bằng sức mạnh tuyệt luân của mình.
Cuối cùng, sau hơn nửa tháng hành trình gian nan, một kiến trúc cổ kính hiện ra trước mắt họ. Đó là một quần thể miếu thờ khổng lồ, được xây dựng từ những khối đá đen tuyền, hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang tàn. Những cột đá cao vút chạm trời đã đổ nát một phần, những tượng thần không rõ hình dạng bị bào mòn bởi thời gian, và một lớp sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực, tạo nên một không khí u ám, nặng nề.
“Đây chính là Thiên Khuyết Cổ Miếu,” Lam Nguyệt thì thầm, vẻ mặt nghiêm trọng. “Ta cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa bị phong ấn, mạnh mẽ đến mức có thể xé nát bất kỳ ai dám khinh suất.”
Lạc Trần tiến lên, đặt tay lên một phiến đá lớn đã nứt vỡ. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, cổ xưa thấm qua lòng bàn tay anh, nhưng thay vì cảm thấy bị đẩy lùi, anh lại cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ. Công pháp “Vô Tận Chi Đạo” trong cơ thể anh tự động vận chuyển, một luồng khí tức tương đồng với khí tức trong phiến đá tỏa ra, làm dịu đi sự đối kháng của cấm chế.
“Cấm chế này không hoàn toàn chống lại ta,” Lạc Trần nói. “Nó giống như một bài kiểm tra hơn.”
Với sự dẫn dắt của Lạc Trần, cả ba cẩn trọng tiến vào bên trong Cổ Miếu. Ngay khi bước qua cánh cổng đổ nát, không gian bên trong dường như thay đổi. Ánh sáng mờ ảo từ đâu đó rọi xuống, chiếu rọi những bức bích họa khổng lồ trên tường. Những bức bích họa này kể lại một câu chuyện thần thoại, về một vị Thiên Đế vĩ đại đã thống trị vạn giới, về sự hưng thịnh của một kỷ nguyên vàng son, và rồi, về sự xuất hiện của một bóng tối vô danh, nuốt chửng tất cả.
Tuy nhiên, phần cuối cùng của câu chuyện lại bị phá hủy hoàn toàn, như thể có ai đó cố ý xóa bỏ nó. Chỉ còn lại những mảnh vỡ rời rạc, những hình ảnh mờ nhạt về một sự hy sinh vĩ đại, về một Thiên Đế đang tan biến vào hư không, và một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, từ đó tràn ra những luồng khí tức hỗn loạn.
“Đây chính là Thiên Đạo Khiếm Khuyết,” Lạc Trần lẩm bẩm, ngón tay lướt qua những vết nứt trên bích họa. “Và thứ bóng tối kia… chính là Hỗn Độn Chi Nguyên.”
Khi họ đi sâu hơn vào trong, những cạm bẫy và ảo ảnh bắt đầu xuất hiện. Những trận pháp cổ xưa tự động kích hoạt, tạo ra ảo ảnh đánh lừa tâm trí, hoặc phóng ra những luồng năng lượng hủy diệt. Tuy nhiên, Lạc Trần với “Vô Tận Chi Đạo” lại có một khả năng đặc biệt để nhìn thấu bản chất của năng lượng, giúp anh nhận diện và hóa giải chúng. Công pháp của anh dường như không phải là để chống lại, mà là để “hòa tan” hoặc “thấu hiểu” những năng lượng cổ xưa này.
Cuối cùng, họ đến một đại điện trung tâm, nơi có một bệ đá khổng lồ. Trên bệ đá, không có tượng thần, mà chỉ có một viên ngọc đen tuyền, phát ra những luồng sáng yếu ớt, như thể nó đang hấp thụ tất cả ánh sáng xung quanh. Khi Lạc Trần bước đến gần, viên ngọc đột nhiên rung động dữ dội. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt nó, và một luồng ký ức cổ xưa, hỗn loạn tràn vào tâm trí anh.
Đó là một tầm nhìn chớp nhoáng, không rõ ràng nhưng đầy sức mạnh. Lạc Trần thấy một bóng hình vĩ đại, chính là Thiên Đế tiền nhiệm, đứng giữa không gian hư vô. Ngài không chiến đấu, mà đang dùng toàn bộ sức lực của mình để phong ấn một vết nứt khổng lồ đang xé toạc Thiên Đạo. Vết nứt đó không chỉ là một vết thương vật lý, mà là một sự “khiếm khuyết” trong bản chất của Thiên Đạo, một lỗ hổng mà Hỗn Độn Chi Nguyên đang tràn vào. Thiên Đế đã không ngã xuống vì thất bại, mà ngài đã tự phong ấn bản thân, hòa mình vào vết nứt để trở thành một phần của phong ấn, ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn.
Và điều kinh hoàng nhất, Lạc Trần nhận ra, đó là công pháp của anh, “Vô Tận Chi Đạo”, không phải là một công pháp thông thường. Nó là một phần của kế hoạch phong ấn đó, một “chìa khóa” hoặc một “hạt mầm” được Thiên Đế tiền nhiệm để lại, chờ đợi một người có đủ bản tâm và tiềm năng để tiếp nối sứ mệnh dang dở. Anh là người được chọn, không phải để kế thừa ngai vàng, mà để vá lành vết thương của Thiên Đạo.
“Thiên Đế không chết, ngài ấy đã hy sinh,” Lạc Trần thì thầm, giọng nói đầy xúc động. “Ngài ấy đã trở thành một phần của phong ấn… để ngăn chặn Hỗn Độn Chi Nguyên.”
Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía lối vào Cổ Miếu. Những luồng khí tức mạnh mẽ, hỗn tạp đang nhanh chóng tiến đến. Cả Lạc Trần, Lam Nguyệt và Phi Dương đều lập tức vào tư thế cảnh giác. “Không chỉ có chúng ta biết đến nơi này,” Lam Nguyệt nói, ánh mắt sắc bén. “Có vẻ như những kẻ khác cũng đã tìm thấy manh mối.”
Rõ ràng, bí mật của Thiên Khuyết Cổ Miếu không chỉ là của riêng họ. Các thế lực khác, những kẻ đang âm mưu lợi dụng sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế để đạt được dã tâm bá chủ của mình, cũng đã đánh hơi thấy điều gì đó. Chúng muốn kiểm soát Lạc Trần, kiểm soát bí mật này, hoặc đơn giản là phá hủy nó để không ai có thể trở thành “Đế” thực sự và thiết lập lại trật tự. Anh là chìa khóa, nhưng cũng là mục tiêu.
Cảm giác về Thiên Đạo Khiếm Khuyết ngày càng rõ rệt, như một vết thương rỉ máu không ngừng. Lạc Trần biết, anh không còn nhiều thời gian. Anh phải hành động, không chỉ vì bản thân, mà vì toàn bộ vũ trụ, vì một kỷ nguyên Vô Đế chân chính.
Trận chiến vừa bắt đầu, và chân tướng về Thiên Đế cùng Hỗn Độn Chi Nguyên vẫn còn nhiều tầng lớp bí ẩn chờ được Lạc Trần khai mở. Anh đang đi trên con đường của một vị cứu thế bất đắc dĩ, một con đường mà không ai từng dám bước, một con đường không có ngai vàng nhưng lại gánh vác cả thiên hạ. Giờ đây, anh không chỉ đối mặt với kẻ thù bên ngoài, mà còn với gánh nặng khổng lồ của một sứ mệnh vũ trụ.