Thiên Hạ Vô Đế
Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:49:36 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 38: CHÂN TƯỚNG DƯỚI BÓNG HOANG TÀN

Thiên Đế Cổ Khư không phải một nơi hoang tàn đơn thuần. Đó là một nghĩa địa của những giấc mơ vĩ đại, một lăng mộ của quyền năng và bí mật. Mỗi phiến đá đổ nát, mỗi cột trụ rêu phong đều như thì thầm những câu chuyện của hàng vạn năm trước, về một thời đại mà Thiên Đế ngự trị, và về sự sụp đổ kinh hoàng đã cướp đi tất cả. Không gian nơi đây rộng lớn đến mức choáng ngợp, những đại sảnh cao vút như nối liền trời đất, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang, nhưng vẫn toát lên một khí thế hào hùng bi tráng.

Lạc Trần cùng Tô Vận, Bách Lão và Liệt Phong tiến sâu vào bên trong. Ánh sáng le lói từ những khe nứt trên trần đá khổng lồ chiếu xuống, tạo nên những dải sáng mờ ảo, huyền ảo như những con đường dẫn vào một giấc mơ cổ xưa. Không khí nơi đây mang theo một cảm giác nặng nề, vừa cổ kính vừa u buồn, như thể chính không gian cũng đang than khóc cho quá khứ vàng son đã mất, và sự mục ruỗng của Thiên Đạo.

“Nơi này…” Tô Vận lẩm bẩm, đôi mắt tinh anh quét qua những ký tự cổ xưa khắc trên vách đá. Nàng là người thông minh nhất trong nhóm, với kiến thức uyên bác về các nền văn minh và pháp trận cổ đại. “Đây không phải là một chiến trường, mà giống như một khu vực bị phong ấn khẩn cấp, một pháo đài cuối cùng để ngăn chặn một thảm họa. Có những trận pháp bị phá hủy, nhưng là từ bên trong, không phải do ngoại lực. Như thể chính Thiên Đế đã tự hủy hoại để… giam cầm?”

Bách Lão vuốt chòm râu bạc, đôi mắt già nua lộ vẻ trầm tư. Ông là một ẩn sĩ đã sống qua hàng ngàn năm, chứng kiến nhiều biến cố của Thiên Hạ. “Cảm giác về Thiên Đạo ở đây rất hỗn loạn. Có những luồng chân nguyên tối thượng, nhưng lại bị xen lẫn bởi một loại khí tức quỷ dị, mục nát. Thiên Đế đã cố gắng che giấu một thứ gì đó, hoặc ngăn chặn một thứ gì đó bùng phát ra ngoài. Những vết nứt trên không gian này không phải do thời gian bào mòn, mà là do một loại lực lượng nguyên thủy nào đó gây ra, một loại lực lượng có thể xé rách cả Thiên Đạo.”

Liệt Phong cảnh giác quan sát xung quanh, tay nắm chặt chuôi trường đao rỉ sét đã cùng anh trải qua vô số trận chiến. Khí tức của một chiến binh trung thành tỏa ra từ anh. “Dù là gì, thì nó cũng không đơn giản. Mùi vị của nguy hiểm nồng nặc khắp nơi. Chúng ta cần cẩn thận.”

Lạc Trần trầm mặc. Kể từ khi bước vào Thiên Đế Tàn Giới, công pháp trong cơ thể anh không ngừng vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại mang theo chút bi thương, liên tục cộng hưởng với những gì anh cảm nhận được. Anh cảm thấy mình như đang đi trên con đường của một người khổng lồ đã từng bước qua, mỗi bước chân đều chứa đựng một phần của câu chuyện, một phần của bi kịch vĩ đại. Trái tim anh đập mạnh, một sự thôi thúc không ngừng kéo anh đi sâu hơn.

Họ đi qua những hành lang đổ nát, những đại điện trống rỗng, nơi từng có thể là nơi Thiên Đế thiết triều hoặc tu luyện. Trên những bức tường đá khổng lồ, họ bắt đầu nhìn thấy những bức bích họa mờ nhạt. Ban đầu, chúng chỉ là những hình ảnh mơ hồ về các vị thần, tiên, và một Thiên Đế uy nghiêm đang cai trị vạn giới, thiết lập trật tự. Nhưng càng đi sâu, những bức bích họa càng trở nên khác lạ, mang theo một nỗi ám ảnh kỳ lạ, một sự tuyệt vọng không thể che giấu.

Một bức bích họa khổng lồ, cao vài trượng, rộng hàng chục trượng, hiện ra trước mắt họ, miêu tả một cảnh tượng kinh hoàng. Không phải là chiến tranh giữa các thế lực, mà là một cuộc chiến giữa Thiên Đế và một thực thể vô hình, vô định hình. Thực thể đó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối u ám, vô biên, như một vết nứt khổng lồ trên nền trời, nuốt chửng ánh sáng và sự sống. Từ vết nứt đen kịt ấy, những xúc tu tối tăm, vặn vẹo vươn ra, tàn phá các giới, biến vạn vật thành tro bụi, gieo rắc sự điên loạn và hỗn mang.

Thiên Đế, trong bức họa, không còn ngồi trên ngai vàng mà đứng giữa hư không, đôi tay giơ cao, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng trên gương mặt ngài là sự kiệt quệ và bi thương tột cùng. Ngài không chiến đấu bằng phép thuật hay thần thông, mà dường như đang cố gắng… hàn gắn? Hay phong ấn? Ánh sáng từ Thiên Đế dần mờ đi, hòa vào vết nứt đen tối, như thể ngài đang dùng chính sinh mệnh mình, chính ý chí tối cao của mình để lấp đầy nó, để ngăn chặn sự hủy diệt lan tràn.

“Thiên Đạo Khiếm Khuyết… Hỗn Độn Chi Nguyên…” Lạc Trần thì thầm, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải của sợ hãi, mà là của sự thấu hiểu sâu sắc. Hình ảnh này quá giống với những gì anh đã mơ hồ cảm nhận được, quá giống với sự hỗn loạn và mục ruỗng mà anh chứng kiến ở thế giới bên ngoài. Thiên Đế không phải là ngã xuống vì bị đánh bại, mà là hy sinh, tự phong ấn bản thân để ngăn chặn một mối hiểm họa vũ trụ lớn hơn, một vết thương không thể lành của chính Thiên Đạo.

Tô Vận tiến lại gần, ngón tay run rẩy lướt trên những nét vẽ cổ xưa. “Đây là một loại pháp trận cực lớn, cổ xưa và hùng vĩ đến mức không thể tưởng tượng. Thiên Đế đã dùng thân mình làm trận nhãn, dùng ý chí của một vị Đế giả để phong ấn… Hỗn Độn Chi Nguyên. Ngài không chết, mà là tự giam cầm bản thân, dùng ý chí và đạo của mình để duy trì phong ấn đó, dù nó đang dần suy yếu.”

“Hỗn Độn Chi Nguyên…” Bách Lão hít một hơi lạnh, vẻ mặt đầy kinh hãi. “Đó là thứ từng được nhắc đến trong những truyền thuyết cổ xưa nhất, là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn, là vết rách ban đầu của vũ trụ, nhưng lại bị cho là chỉ là hư cấu, một câu chuyện để răn đe. Không ngờ nó lại có thật, và Thiên Đế đã phải hy sinh đến mức này, dùng cả ngai vàng và sinh mệnh để ngăn chặn nó.”

Lạc Trần cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai, không phải là áp lực vật lý, mà là gánh nặng của trách nhiệm và sự hiểu biết. Anh đưa tay chạm vào bức bích họa. Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa, vừa bi tráng vừa hùng vĩ, ập vào tâm trí anh. Không phải là ký ức rõ ràng, mà là cảm giác, là nỗi đau tột cùng, là ý chí kiên cường không lay chuyển của Thiên Đế. Anh thấy mình đứng giữa biển lửa hủy diệt, cố gắng gồng mình giữ lại từng mảnh vụn của vũ trụ, nghe thấy tiếng rên siết của vạn linh khi Thiên Đạo rạn nứt, và nhìn thấy sự tan rã của trật tự.

Công pháp mà Lạc Trần tu luyện, loại công pháp độc đáo anh tìm thấy trong di vật cổ xưa, tự động vận chuyển nhanh hơn bao giờ hết, như một dòng sông cuộn chảy, cố gắng hấp thụ và lý giải những cảm nhận này. Anh nhận ra, công pháp mà anh tìm thấy không phải là của Thiên Đế, mà là một phần của kế hoạch mà Thiên Đế đã để lại, một loại hạt giống hy vọng. Đó là một con đường tu luyện được thiết kế để đối phó với Hỗn Độn Chi Nguyên, một con đường có thể vá lành Thiên Đạo, chứ không phải chỉ đơn thuần là trở thành một vị Đế mới để thống trị.

“Có vẻ như chúng ta đã tìm thấy một phần của sự thật,” Lạc Trần nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ nặng nề. “Thiên Đế đã để lại hy vọng. Và công pháp của ta… chính là chìa khóa. Chìa khóa để vá lành Thiên Đạo, chứ không phải để ngồi lên ngai vàng.”

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ sâu thẳm bên trong cổ khư, phá vỡ sự tĩnh lặng u buồn. Tiếng động đó không phải là tiếng đổ nát của đá, mà là tiếng kim loại va chạm, tiếng bước chân vội vã, và theo sau là những tiếng cười khẩy đầy ngạo mạn của con người. Có kẻ khác đã đến. Những kẻ này không mang theo sự kính trọng hay nỗi buồn, mà chỉ có tham lam và dã tâm cháy bỏng.

“Không phải chỉ có chúng ta ở đây,” Liệt Phong gằn giọng, vung đao lên, sẵn sàng chiến đấu. “Cảm giác của ta không sai. Chúng ta đã bị theo dõi từ khi bước vào.”

Một nhóm người hùng hậu xuất hiện từ một lối đi tối tăm, ánh mắt sắc lạnh và đầy tham vọng. Họ mặc những bộ giáp khác nhau, mang theo những khí tức cường đại của những thế lực hàng đầu, nhưng đều toát ra vẻ khinh thường và ngạo mạn. Đứng đầu là một nam tử tuấn tú nhưng mang vẻ tà dị, trên tay cầm một chiếc quạt lông vũ khảm ngọc, mỉm cười khinh khỉnh. Đó là Long Ngạo, một trong những Thiên Kiêu nổi bật nhất của Long Tộc, kẻ nổi tiếng với sự tàn độc, mưu mô và tham vọng muốn thống nhất Thiên Hạ dưới sự cai trị của mình.

“Ồ, thì ra là Lạc Trần đây sao?” Long Ngạo cất tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai, đôi mắt sắc như dao liếc từ Lạc Trần sang bức bích họa khổng lồ phía sau. “Không ngờ một kẻ xuất thân thấp kém như ngươi lại có thể đến được nơi này. Ngươi nghĩ ngươi có thể tranh giành cơ duyên của Thiên Đế với chúng ta sao? Đúng là nực cười!”

Hắn liếc nhìn bức bích họa, ánh mắt lóe lên sự tham lam nhưng không hề có chút kính sợ. “Hừm, Hỗn Độn Chi Nguyên? Thiên Đạo Khiếm Khuyết? Chỉ là những lời nói dối để Thiên Đế che giấu bảo vật và sự yếu kém của mình thôi. Ngươi cho rằng ta sẽ tin những điều hoang đường đó sao? Chỉ có kẻ yếu mới cần ngụy biện cho sự thất bại, và Thiên Đế đã thất bại.”

“Ngươi sai rồi, Long Ngạo,” Lạc Trần đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên định sắt đá. “Đây không phải là bảo vật, mà là gánh nặng của sự tồn vong. Thiên Đế đã hy sinh để bảo vệ vạn giới, không phải để lại một kho báu cho các ngươi tranh giành, để rồi lại tiếp tục chu kỳ hỗn loạn.”

Long Ngạo phá lên cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại điện đổ nát. “Gánh nặng? Ta chỉ thấy quyền lực tuyệt đối! Một khi ta có được sức mạnh của Thiên Đế, ta sẽ trở thành Thiên Đế mới, thống nhất vạn giới, chấm dứt cái gọi là ‘Vô Đế’ hỗn loạn này mãi mãi! Ngươi, kẻ không có tham vọng, không xứng đáng có được những bí mật này, càng không xứng đáng đứng trên con đường của một vị Đế giả!”

Hắn vung chiếc quạt lông vũ, một luồng long tức hùng hậu hóa thành vô số ảo ảnh rồng màu vàng kim, gầm thét xông thẳng đến Lạc Trần và đồng đội. Sức mạnh kinh người của một Thiên Kiêu đỉnh cấp bùng nổ, khiến cả không gian rung chuyển. “Hãy giao ra những gì ngươi đã tìm thấy, hoặc chết! Ngươi không có lựa chọn!”

Lạc Trần biết, cuộc chiến tranh giành Đế vị không chỉ diễn ra ở thế giới bên ngoài, mà ngay cả trong tàn tích của Thiên Đế, nó cũng đang bùng nổ một cách khốc liệt nhất. Anh không muốn làm Đế, nhưng số phận đã đẩy anh vào vòng xoáy này. Để bảo vệ những gì Thiên Đế đã hy sinh, để bảo vệ vạn giới khỏi sự hỗn loạn và tham lam mù quáng, anh không thể lùi bước.

“Nếu ngươi nghĩ đây là cuộc chiến giành ngai vàng,” Lạc Trần nói, rút kiếm ra, thanh kiếm cổ xưa phát ra ánh sáng lạnh lẽo, khí thế của anh thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ trầm tĩnh ban đầu, mà là sự sắc bén của một chiến binh đã trải qua vô số lần sinh tử. “Vậy thì ngươi đã nhầm. Đây là cuộc chiến giành lấy vận mệnh của Thiên Hạ!”

Ánh kiếm lóe lên, hóa thành một dòng thác trắng xóa, đối chọi trực diện với long tức hung tàn. Trận chiến đầu tiên trong Thiên Đế Tàn Giới bùng nổ, không chỉ là cuộc đấu sức mạnh, mà còn là cuộc đối đầu của hai tư tưởng hoàn toàn trái ngược: một bên là tham vọng thống trị mù quáng, xem quyền lực là tất cả; một bên là ý chí bảo vệ, phụng sự vạn linh, xem trách nhiệm là tối thượng.

Trong tiếng va chạm chói tai của binh khí và pháp thuật, Lạc Trần hiểu rằng con đường của anh không chỉ là giải mã bí mật, mà còn là đối đầu với tất cả những kẻ muốn lợi dụng bí mật đó để gây họa cho Thiên Hạ. Anh là chìa khóa, nhưng cũng là mục tiêu. Và Hỗn Độn Chi Nguyên vẫn đang chờ đợi, âm thầm lớn mạnh, sẵn sàng nuốt chửng tất cả nếu phong ấn suy yếu.

Cảm giác về Thiên Đạo Khiếm Khuyết ngày càng rõ rệt, như một vết thương rỉ máu không ngừng. Lạc Trần biết, anh không còn nhiều thời gian. Anh phải hành động, không chỉ vì bản thân, mà vì toàn bộ vũ trụ, vì một kỷ nguyên Vô Đế chân chính.

Trận chiến vừa bắt đầu, và chân tướng về Thiên Đế cùng Hỗn Độn Chi Nguyên vẫn còn nhiều tầng lớp bí ẩn chờ được Lạc Trần khai mở. Anh đang đi trên con đường của một vị cứu thế bất đắc dĩ, một con đường mà không ai từng dám bước, một con đường không có ngai vàng nhưng lại gánh vác cả thiên hạ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8