Thiên Hạ Vô Đế
Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:46:50 | Lượt xem: 3

Chương 34: Đế Đạo Tranh Phong và Sứ Mệnh Bất Đắc Dĩ

Khi Lạc Trần bước ra khỏi “Thiên Đạo Chi Môn Tàn Tích”, thế giới dường như đã thay đổi, không phải bởi vì cảnh vật xung quanh, mà bởi vì gánh nặng trên vai và sự rõ ràng trong tâm trí anh. Anh không còn là một kẻ yếu ớt bị áp bức, hay một thiếu niên chỉ muốn tìm kiếm sự bình yên cho bản thân và những người anh yêu quý. Giờ đây, anh mang trong mình một sứ mệnh, một phần của chân tướng về sự suy tàn của Thiên Đạo, và một hy vọng mong manh về “Thiên Đạo Nguyên Điển” – thứ có thể vá lành vũ trụ.

Anh đã nhìn thấy sự thật về Thiên Đế tiền nhiệm, về sự hy sinh và phong ấn vĩ đại để ngăn chặn “Hỗn Độn Chi Nguyên” hay “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”. Cái gọi là “Vô Đế” không phải là một sự trống rỗng ngẫu nhiên, mà là một vết thương hở đang rỉ máu, nuốt chửng sinh linh và đẩy vạn giới vào cơn hỗn loạn. Lạc Trần không muốn làm Đế, chưa bao giờ muốn. Nhưng anh hiểu, nếu không có ai đứng ra, tất cả sẽ tan biến.

Tin tức về sự xuất hiện của Lạc Trần tại một số bí cảnh cổ đại, về sức mạnh vượt trội và loại công pháp kỳ lạ của anh đã sớm lan truyền. Từ một thiên tài địa phương, Lạc Trần đã trở thành một nhân vật được chú ý trên khắp các giới. Đặc biệt là sau khi anh vô tình kích hoạt “Đế Khí” tại “Đại Hội Tu Chân” trước đó (như đã được đề cập trong Arc 1), anh đã bị gắn mác là “người mang dấu ấn của Thiên Đế”, một “ứng cử viên tiềm năng” cho ngai vàng trống rỗng.

Những hành động của Lạc Trần, dù chỉ nhằm mục đích tìm kiếm manh mối về “Thiên Đạo Nguyên Điển” hay dẹp yên sự bất công, lại luôn bị các thế lực lớn hiểu lầm là những bước đi đầy toan tính trên “Đế Đạo Tranh Phong” – cuộc chiến giành Đế Vị. Mỗi lần anh xuất hiện, mỗi lần anh ra tay, đều được phân tích, đánh giá như một lời tuyên chiến ngầm.

Trong một lần đi qua Vô Cực Thành, một trung tâm giao thương lớn của Trung Châu, Lạc Trần và đồng đội (có lẽ là thiếu nữ thông minh và chiến hữu trung thành đã xuất hiện từ Arc 1) đã chứng kiến một cảnh tượng điển hình của thời đại “Vô Đế”. Một nhóm tu sĩ từ Hắc Long Hội, một thế lực mới nổi nhưng cực kỳ tàn bạo, đang ngang nhiên cướp bóc một gia tộc nhỏ và bắt đi những thiếu nữ xinh đẹp. Lạc Trần, với bản tính không thể ngồi yên trước bất công, đã ra tay.

Trong chớp mắt, Hắc Long Hội bị quét sạch. Sức mạnh của Lạc Trần đã đạt đến một cảnh giới mà những tu sĩ bình thường không thể tưởng tượng. Nhưng thay vì nhận được sự tôn kính, hành động của anh lại thu hút sự chú ý của một Thiên Kiêu khác. Đó là Liệt Phong, một công tử trẻ tuổi của Cửu Thiên Thánh Địa, một trong những đại tông môn lâu đời nhất. Liệt Phong mang theo khí chất bá đạo, tu vi đã đạt tới cảnh giới Thiên Tôn trung kỳ, trên Lạc Trần một tiểu cảnh giới.

“Ngươi chính là Lạc Trần, kẻ được đồn đại mang theo Đế Khí?” Liệt Phong nhìn Lạc Trần với ánh mắt khinh miệt, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. Hắn không quan tâm đến việc Lạc Trần dẹp bỏ Hắc Long Hội, chỉ quan tâm đến danh tiếng của kẻ đã “dám” nổi lên trong thời đại này.

Lạc Trần không muốn gây sự, anh chỉ muốn tiếp tục hành trình của mình. “Ta không có ý tranh đoạt gì. Ta chỉ muốn tìm kiếm một thứ.”

“Tìm kiếm? Ngươi tìm kiếm cái gì? Ngai vàng Thiên Đế ư?” Liệt Phong cười khẩy. “Vô ích thôi. Ngai vàng đó, chỉ có người của Cửu Thiên Thánh Địa ta mới xứng đáng ngồi lên. Ngươi chỉ là một kẻ xuất thân thấp kém, dù có chút cơ duyên, cũng không thể sánh bằng ta, Liệt Phong!”

Một trận chiến không thể tránh khỏi đã nổ ra. Liệt Phong tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, mang theo khí thế hủy diệt của Cửu Thiên Thánh Địa. Nhưng Lạc Trần, với công pháp độc đáo và sự lĩnh ngộ về Thiên Đạo Khiếm Khuyết, không hề nao núng. Anh không dùng sức mạnh để áp chế, mà dùng sự tinh diệu, sự hiểu biết về bản chất của lực lượng để hóa giải và phản công.

Trong trận đấu, Lạc Trần nhận ra rằng những chiêu thức của Liệt Phong, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn bị giới hạn bởi “Đạo” hiện tại của vũ trụ – một Thiên Đạo đã bị tổn thương và mất cân bằng. Công pháp của Lạc Trần, được kết nối với tàn niệm của Thiên Đế tiền nhiệm và sự hiểu biết về “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”, cho phép anh nhìn thấu những điểm yếu, những khe hở trong cách vận hành của Thiên Đạo mà Liệt Phong đang dựa vào.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng, với Liệt Phong bị đánh bại một cách thảm hại. Lạc Trần không giết hắn, chỉ phế đi một phần tu vi để cảnh cáo. Hành động này không chỉ khiến Liệt Phong căm hận, mà còn làm rúng động toàn bộ Vô Cực Thành, và nhanh chóng lan truyền khắp các thế lực lớn.

“Lạc Trần đánh bại Liệt Phong của Cửu Thiên Thánh Địa!”

“Hắn không giết Liệt Phong, chỉ là cảnh cáo. Hắn đang phô trương sức mạnh và bản lĩnh của một vị Đế Vương tương lai!”

“Kẻ này có Đế Khí, lại có công pháp quỷ dị. Hắn chắc chắn là một ứng cử viên nguy hiểm nhất.”

Những lời đồn đại càng ngày càng thêm thêu dệt, đẩy Lạc Trần vào vị trí một “ứng cử viên Đế Vị” bất đắc dĩ. Anh càng cố gắng tránh né quyền lực, càng cố gắng giải thích rằng mình chỉ muốn tìm kiếm sự thật, thì những hành động của anh lại càng bị gán cho ý nghĩa của sự tranh giành.

Trong một cuộc gặp gỡ bí mật với lão nhân ẩn sĩ (một đồng minh cũ), Lạc Trần đã chia sẻ những gì mình đã khám phá được tại “Thiên Đạo Chi Môn Tàn Tích”. Lão nhân nghe xong, sắc mặt biến đổi liên tục.

“Thiên Đạo Khiếm Khuyết? Hỗn Độn Chi Nguyên?” Lão nhân thì thầm, ánh mắt xa xăm. “Chẳng trách những năm gần đây, Thiên Đạo càng ngày càng bất ổn, những dấu hiệu hủy diệt xuất hiện ngày càng nhiều. Ta từng nghe những lời đồn đại cổ xưa, về một mối nguy hiểm vũ trụ đã bị Thiên Đế tiền nhiệm phong ấn. Nhưng mọi người đều cho rằng đó chỉ là truyền thuyết để củng cố quyền uy của Ngài. Không ngờ, đó lại là sự thật!”

Lão nhân nhìn Lạc Trần với vẻ mặt phức tạp. “Ngươi… ngươi mang theo sứ mệnh nặng nề hơn bất kỳ ai trong ‘Đế Đạo Tranh Phong’ này. Những kẻ đang tranh giành ngai vàng kia, họ chỉ đang tranh đoạt một chiếc ghế trống rỗng trên một con thuyền đang chìm mà không hề hay biết.”

“Chính vì vậy, ta cần phải tìm ra ‘Thiên Đạo Nguyên Điển’. Nó là hy vọng duy nhất,” Lạc Trần nói, trong lòng dâng lên một cảm giác cô độc. Anh không thể chia sẻ chân tướng này với quá nhiều người, vì nó quá kinh thiên động địa, và có thể gây ra sự hoảng loạn lớn hơn.

Lão nhân gật đầu. “Nhưng con đường tìm kiếm đó sẽ không dễ dàng. ‘Thiên Đạo Nguyên Điển’ là một thứ huyền thoại, và chắc chắn các thế lực lớn cũng đã từng cố gắng tìm kiếm nó, hoặc một thứ gì đó tương tự. Họ có thể biết nhiều hơn những gì họ nói ra.”

Lời nói của lão nhân khiến Lạc Trần suy nghĩ sâu sắc. Anh nhận ra rằng “Thiên Hạ Vô Đế” không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là kết quả của một bí mật được che giấu. Các thế lực lớn, họ có thực sự không biết gì về mối hiểm họa vũ trụ? Hay họ đang cố tình che giấu, thậm chí là thao túng tình hình để đạt được mục đích riêng, hoặc để tìm kiếm giải pháp cho riêng mình?

Lạc Trần bắt đầu cảm thấy một luồng âm mưu sâu sắc hơn, phức tạp hơn nhiều so với cuộc chiến giành Đế Vị bề nổi. Có lẽ, trong số những “Thiên Kiêu” đang tranh giành kia, có kẻ cũng đang âm thầm tìm kiếm chân tướng, hoặc có kẻ lại là một con cờ trong tay những thế lực cổ xưa hơn, đang cố gắng lợi dụng “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” để đạt được điều gì đó khủng khiếp.

Anh nhớ lại những lời đồn đại về các “Cấm Kỵ Chi Địa”, những “Thiên Đế Tàn Giới” bị phong ấn từ thời Thiên Đế. Có lẽ, những manh mối về “Thiên Đạo Nguyên Điển” và chân tướng của sự hủy diệt đang ẩn chứa trong những nơi đó. Và để tiếp cận chúng, anh buộc phải dấn thân sâu hơn vào “Đế Đạo Tranh Phong”, đối mặt với những “Thiên Kiêu” và những thế lực đứng sau họ.

Lạc Trần nhìn ra bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh nhưng lại mang theo một vẻ u ám khó tả. Anh không muốn ngai vàng, nhưng con đường anh đang đi lại ngày càng biến anh thành một “ứng cử viên” không thể chối bỏ. Để cứu vãn vạn giới, anh phải chấp nhận vai trò này, ít nhất là trong mắt người khác, để có thể tiếp cận những bí mật bị phong ấn.

Một quyết định được đưa ra trong lòng Lạc Trần. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tham gia vào các sự kiện lớn, các cuộc tranh giành tài nguyên, các bí cảnh cổ đại, không phải để giành lấy quyền lực, mà để tìm kiếm những mảnh ghép của sự thật, những manh mối về “Thiên Đạo Nguyên Điển”. Anh sẽ dùng sức mạnh của mình để dẹp yên sự hỗn loạn, nhưng không phải để ngồi lên ngai vàng, mà để bảo vệ nó khỏi sự hủy diệt.

Cuộc chiến giành Đế Vị vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Lạc Trần, nó đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh không phải là một người tham vọng, mà là một người gánh vác sứ mệnh. Con đường anh đi sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ với những kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính định mệnh đang cố gắng đẩy anh vào vị trí một vị Đế mà anh không hề mong muốn. Và anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu của những thử thách lớn hơn nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8