Thiên Hạ Vô Đế
Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:45:20 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 32

Sự tĩnh lặng bao trùm Thiên Khung Giới sau lời tuyên bố như sấm sét của Lôi Phách còn đáng sợ hơn bất kỳ cuồng phong bão táp nào. Ánh mắt đổ dồn vào Lạc Trần và Lôi Phách, hai cá thể giờ đây đứng đối lập với toàn bộ trật tự cũ, nhưng lại đại diện cho một tiếng nói mới, một dòng chảy ngầm đã âm ỉ từ lâu trong lòng vô số sinh linh.

Hoàng Phủ Kiếm, gương mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận và kinh ngạc, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. “Lôi Phách! Ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn chống lại Thần Điện, chống lại con đường Đế Vương mà cha ngươi đã vạch ra, chỉ vì một tên vô danh tiểu tốt như hắn?” Hắn chỉ vào Lạc Trần, ánh mắt đầy khinh miệt và căm phẫn.

Lôi Phách, đứng cạnh Lạc Trần, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng kiên định. “Vô danh tiểu tốt? Hắn là người đã nhìn thấy sự thật, đã dám nói lên sự thật mà các ngươi cố tình che giấu. Con đường của phụ thân ta? Đó là con đường của một đế vương, không phải của một con rối. Ta đã thấy đủ sự mục ruỗng, sự giả dối của cái gọi là ‘thiên mệnh’ này rồi!” Khí tức lôi điện quanh người Lôi Phách càng thêm hùng vĩ, cho thấy quyết tâm không thể lay chuyển.

Một vị trưởng lão Thần Điện, với chòm râu bạc phơ và khí tức Uyên Hải Cảnh hùng hậu, bước tới, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn Lạc Trần. “Tiểu tử, ngươi thật sự có thủ đoạn. Dùng lời lẽ mê hoặc để lôi kéo Thiên Kiêu của các thế lực lớn. Ngươi không muốn làm Đế, nhưng lại đang phá hoại con đường Đế Vị của tất cả. Ngươi rốt cuộc muốn gì?” Giọng nói của ông ta trầm thấp, mang theo áp lực như núi.

Lạc Trần tiến lên một bước, đối diện trực diện với áp lực vô hình từ vị trưởng lão. Khí tức của anh tuy chưa đạt đến Uyên Hải Cảnh nhưng lại vô cùng kiên cường, bất khuất. “Ta muốn gì ư? Ta muốn một Thiên Đạo chân chính, không phải Thiên Đạo bị thao túng bởi những kẻ nhân danh nó để thỏa mãn dục vọng quyền lực. Ta muốn một Thiên Hạ không có Đế, không có kẻ độc tài, nơi vạn vật có thể tự do phát triển Đạo của mình, thay vì phải tranh giành một cái ngai vàng mục nát!”

Lời nói của Lạc Trần vang vọng, chạm đến đáy lòng của nhiều tu sĩ trẻ tuổi đang đứng xem. Họ đã chán ghét sự tranh giành, sự áp bức dưới danh nghĩa “thiên mệnh.” Những ánh mắt nghi ngờ, hoài nghi dần chuyển thành sự tò mò, thậm chí là ngưỡng mộ. Nhưng cũng có không ít kẻ cười khẩy, cho rằng Lạc Trần quá ngây thơ, quá ảo tưởng. Trong thế giới Tiên Hiệp, không có Đế, chẳng khác nào tự sát, là lời nguyền rủa vĩnh cửu.

Hoàng Phủ Kiếm rút ra thanh trường kiếm ngọc bích của mình, kiếm khí bùng nổ như muốn xé rách bầu trời. “Nực cười! Không có Đế, Thiên Hạ sẽ chìm trong hỗn loạn vĩnh cửu! Ngươi, Lạc Trần, chính là kẻ đang gieo rắc mầm mống hủy diệt! Hôm nay, ta sẽ thay trời hành Đạo, diệt trừ ngươi, kẻ dị đoan này!” Hắn lao tới, kiếm quang hóa thành một con rồng ngọc bích sắc bén, nhắm thẳng vào Lạc Trần.

Lôi Phách không nói một lời, Phách Lôi Quyền bùng nổ khí tức lôi điện dữ dội, hóa thành một đạo lôi long đối đầu với kiếm rồng của Hoàng Phủ Kiếm. Hai luồng sức mạnh khủng khiếp va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động cả Thiên Khung Giới. “Muốn động đến hắn, trước hết phải bước qua xác ta!” Lôi Phách gầm lên, ánh mắt kiên quyết.

Trận chiến tưởng chừng không thể tránh khỏi, khi các cường giả Thần Điện cũng chuẩn bị ra tay. Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp như tiếng chuông từ vực sâu vọng lên, xuyên thấu không gian, khiến linh hồn mọi người đều chấn động. “Thôi đi. Cuộc chiến này, chưa phải lúc.”

Một luồng sáng màu xám tro từ hư không xé rách, một hình bóng già nua, lưng còng, xuất hiện. Lão nhân tóc bạc phơ, râu dài chấm đất, đôi mắt đục ngầu nhưng lại ẩn chứa trí tuệ của hàng vạn năm. Đó là Mạc Lão, một lão nhân ẩn sĩ từ một tông môn cổ xưa đã mai danh ẩn tích hàng vạn năm, một nhân vật mà ngay cả các trưởng lão Thần Điện cũng phải kiêng dè, gọi là “Tiền bối.” Lão nhân nhìn Lạc Trần với ánh mắt đầy thâm ý, như thể nhìn thấu mọi bí mật của anh. “Tiểu tử, ngươi đã thức tỉnh một thứ không nên thức tỉnh, và cũng đã nói ra một điều mà không ai dám nói. Ngươi đã trở thành chìa khóa, không phải của một ngai vàng, mà của một phong ấn.”

Lạc Trần cảm thấy tim mình đập mạnh, một luồng điện xẹt qua huyết quản. Phong ấn? Chẳng lẽ những gì anh cảm nhận được, những mảnh vỡ ký ức vụn vặt trong công pháp tu luyện của mình, không phải là ảo ảnh? Anh chợt nhớ lại những giấc mộng kỳ lạ về một thế giới đổ nát, về một bóng hình vĩ đại đang tan biến vào hư vô.

Mạc Lão tiếp tục, ánh mắt quét qua Hoàng Phủ Kiếm và các trưởng lão Thần Điện đang sững sờ. “Các ngươi nghĩ rằng đang tranh giành Đế Vị? Nực cười. Các ngươi chỉ là những con cờ trong một ván cờ lớn hơn, được sắp đặt từ hàng vạn năm trước. Thiên Đế tiền nhiệm không biến mất một cách ngẫu nhiên. Ngài đã tự phong ấn, hoặc hy sinh bản thân, để ngăn chặn một tai họa lớn hơn gấp vạn lần so với sự hỗn loạn Vô Đế hiện tại.”

Cả Thiên Khung Giới chìm vào sự bàng hoàng. Đây là lần đầu tiên, một nhân vật có uy tín cao như vậy công khai tiết lộ về sự thật đằng sau sự biến mất của Thiên Đế. Mọi lời đồn đại, mọi truyền thuyết bỗng trở nên sống động và chân thực đến đáng sợ.

Vị trưởng lão Thần Điện cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. “Ý của ngài là gì? Thiên Đế tự phong ấn? Để ngăn chặn điều gì?”

Mạc Lão thở dài, ánh mắt xa xăm như xuyên qua hàng vạn năm. “Thiên Đạo, đã bị tổn thương. Không phải là Thiên Đạo vô tư, công bằng mà các ngươi tôn thờ, mà là một ý chí cổ xưa đã mỏi mệt, đang dần mục ruỗng từ sâu bên trong. Thiên Đế tiền nhiệm đã cố gắng vá lành nó, nhưng không thành công. Ngài chỉ có thể tự phong ấn bản thân cùng với nguồn gốc của sự mục ruỗng đó, một ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ đang âm thầm lan rộng, để trì hoãn sự hủy diệt của vạn giới.”

Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai, không chỉ một mà là hàng ngàn tiếng sét đánh vào tâm trí của mọi người. Thiên Đạo mục ruỗng? Điều này hoàn toàn đi ngược lại mọi tín ngưỡng, mọi giáo điều mà họ đã được dạy từ khi sinh ra. Nếu Thiên Đạo không còn thuần khiết, vậy thì mọi sự tu luyện, mọi sự tranh giành Đế Vị, đều là vô nghĩa?

Mạc Lão quay sang Lạc Trần. “Và ngươi, tiểu tử, lại là một biến số. Công pháp ngươi tu luyện, không phải là công pháp của Thiên Đạo hiện hành. Nó mang khí tức của Kỷ Nguyên Thái Cổ, của Đạo nguyên thủy chưa bị vấy bẩn. Ngươi… có thể là chìa khóa để giải phong ấn, hoặc là mầm mống để đẩy nhanh sự hủy diệt nếu ngươi đi sai đường.”

Ánh mắt của Lạc Trần trở nên kiên định, không còn chút do dự hay sợ hãi nào. Anh không cảm thấy sợ hãi, mà là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một trách nhiệm to lớn đè nặng lên vai. “Nếu những gì ngài nói là thật, thì ta sẽ không lùi bước. Nếu Thiên Đạo đã mục ruỗng, thì cần phải có một Đạo mới. Nếu Thiên Đế đã tự phong ấn để bảo vệ vạn giới, thì ta sẽ tìm cách giải cứu Người, hoặc ít nhất là hoàn thành tâm nguyện của Người, ngăn chặn ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ kia.”

Hoàng Phủ Kiếm và các Thiên Kiêu khác đều im lặng. Sự thật này quá kinh hoàng, quá vĩ đại, khiến mọi tranh chấp Đế Vị của họ trở nên nhỏ bé và vô nghĩa. Họ đã bị lừa dối, hoặc tự lừa dối chính mình, trong một thời gian quá dài, sống trong một bức màn che phủ của những kẻ muốn duy trì quyền lực.

Mạc Lão gật đầu, một nụ cười khó hiểu hiện trên môi. “Có chí khí. Nhưng con đường này không phải là con đường của Đế Vương, mà là con đường của kẻ gánh vác thiên mệnh. Ngươi đã trở thành một ‘ứng cử viên’ bất đắc dĩ, không phải cho ngai vàng, mà cho số phận của toàn bộ vũ trụ. Con đường phía trước sẽ dẫn ngươi đến những tàn tích của Thiên Đế, đến những cấm địa bị phong ấn, nơi chân tướng sẽ được phơi bày hoàn toàn.”

Lạc Trần nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong huyết mạch và một cảm giác rõ ràng về số phận. Anh đã hiểu. “Thiên Hạ Vô Đế” không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một trạng thái đau khổ của vũ trụ đang chờ đợi sự cứu rỗi. Anh không muốn làm Đế, nhưng nếu không ai đứng ra, vạn giới sẽ diệt vong. Anh không thể trốn tránh, cũng không thể bỏ mặc.

Lôi Phách tiến lại gần Lạc Trần, ánh mắt rực lửa tin tưởng. “Ta tin ngươi, Lạc Trần. Dù con đường phía trước là vực sâu vạn trượng, dù phải đối mặt với toàn bộ thế giới này, ta cũng sẽ cùng ngươi bước đi. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật!”

Những lời nói của Mạc Lão đã gieo mầm mống nghi ngờ và sự thật vào tâm trí của vô số tu sĩ. Thiên Khung Giới, từ một nơi tranh hùng, đã trở thành nơi khai mở một bí mật động trời, một hồi chuông cảnh báo về một tai họa lớn hơn đang rình rập. Một số người bắt đầu dao động, một số khác thì vẫn cố chấp bám víu vào quyền lực cũ, nhưng tất cả đều biết, mọi thứ đã thay đổi.

Các thế lực Thần Điện và phe phái Hoàng Phủ Kiếm tức giận, nhưng không dám manh động trước sự hiện diện của Mạc Lão. Hơn nữa, những lời của lão đã gieo rắc sự hỗn loạn vào chính nội bộ của họ. Họ biết rằng, Lạc Trần giờ đây không chỉ là một kẻ địch, mà là một ẩn số nguy hiểm, một biểu tượng của sự thay đổi có thể lật đổ toàn bộ trật tự mà họ đã xây dựng và thao túng.

Lạc Trần nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những đám mây cuồn cuộn như ẩn chứa vô vàn bí mật. Anh biết, từ giờ trở đi, mọi hành động của anh sẽ không còn là vì bản thân, mà là vì một sứ mệnh vĩ đại hơn. Anh sẽ phải đi tìm những tàn tích của Thiên Đế, những cấm địa bị phong ấn, để tìm ra chân tướng của “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” và “Hỗn Độn Chi Nguyên” mà Mạc Lão đã nhắc tới. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, đầy rẫy thử thách, nhưng cũng là con đường duy nhất để mang lại bình yên thực sự cho Thiên Hạ, một kỷ nguyên Vô Đế chân chính, không phải bằng sự hỗn loạn, mà bằng sự cân bằng và tự do.

Bão tố đã thực sự nổi lên, không chỉ trên Thiên Khung Giới, mà trong tâm trí của mỗi sinh linh trong vạn giới. Hồi chuông cấm kỵ đã vang lên, báo hiệu một kỷ nguyên mới.

Lạc Trần, không cầu Đế Vị, lại trở thành trung tâm của vận mệnh. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi, sẵn sàng phá vỡ xiềng xích của định mệnh và kiến tạo một Đạo của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8