Thiên Hạ Vô Đế
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:44:16 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 31

Lời của Lạc Trần vang vọng khắp Thiên Khung Giới, xuyên qua từng tầng mây, gieo vào lòng người những hạt giống nghi ngờ và kinh hoàng. Không ai ngờ một thanh niên tầm thường lại dám thốt ra những lời lẽ long trời lở đất đến vậy, không chỉ thách thức quyền uy của các thế lực lớn mà còn động chạm đến cấm kỵ tối cao: Thiên Đạo.

Lôi Phách đứng sững sờ. Hắn là một trong những Thiên Kiêu kiệt xuất nhất, được nuôi dưỡng bởi một tông môn cổ xưa, luôn tin tưởng vào định luật Thiên Đạo, tin vào vòng xoáy tranh giành Đế Vị là lẽ tất yếu để chọn ra bậc chí tôn lãnh đạo vạn giới. Thế nhưng, Lạc Trần lại nói, Thiên Đạo có khiếm khuyết. Thiên Đế tiền nhiệm không ngã xuống vì tranh đấu, mà vì một bí mật kinh thiên động địa nào đó.

“Ngươi… ngươi nói bậy!” Lôi Phách nghiến răng, cố gắng gạt bỏ sự hoang mang trong lòng. Hắn muốn phản bác, muốn vung quyền đánh nát cái ‘chân tướng’ hoang đường này, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng Lạc Trần không nói suông. Ánh mắt kiên định, khí chất phi phàm của Lạc Trần lúc này, không giống một kẻ điên rồ.

“Bậy hay không, thời gian sẽ chứng minh.” Lạc Trần đáp lại, giọng điệu không chút dao động. “Lôi huynh, ngươi là người có Đạo tâm kiên định. Ngươi đã bao giờ tự hỏi, vì sao Thiên Địa linh khí ngày càng suy yếu? Vì sao những bí cảnh cổ xưa lại ẩn chứa những tàn niệm bi thương đến vậy? Vì sao Thiên Kiêu đời này mạnh hơn đời trước, nhưng lại không ai chạm đến được đỉnh phong như lời đồn về Thiên Đế tiền nhiệm?”

Những câu hỏi của Lạc Trần như những mũi dao sắc bén, khoét sâu vào tâm trí Lôi Phách. Hắn từng có những nghi vấn tương tự, nhưng luôn tự nhủ đó chỉ là suy đoán vớ vẩn, là do tu vi của hắn chưa đủ. Giờ đây, những nghi vấn ấy bỗng chốc trở nên rõ ràng, gắn kết với nhau thành một bức tranh đáng sợ.

Trong khi đó, ở một không gian khác, nơi Thần Điện sừng sững giữa hư không, lão giả tóc bạc phơ khẽ nhíu mày. Ông ta là Thần Điện Chi Chủ, một trong số ít những tồn tại cổ xưa biết được một phần sự thật. Lạc Trần, một cái tên chưa từng lọt vào mắt ông ta, giờ đây lại dám bóc trần điều mà Thần Điện đã cố gắng che giấu hàng vạn năm.

“Lạc Trần… Kẻ ngoại lai này lại dám động đến căn cơ của Thiên Đạo!” Giọng nói của Thần Điện Chi Chủ lạnh lẽo như băng. “Phái người đi. Bất kể giá nào, cũng phải bắt sống hắn. Nếu không thể, thì diệt trừ ngay lập tức. Chân tướng không thể bị lộ ra ngoài!”

Một bóng đen vô hình thoáng qua, biến mất vào hư không. Thần Điện đã hành động. Cuộc chiến giành Đế Vị vốn đã khốc liệt, giờ đây lại càng trở nên tàn nhẫn hơn, với một mục tiêu mới: Lạc Trần.

Trở lại Thiên Khung Giới, Lạc Trần không chờ Lôi Phách phản ứng. Anh quay sang các đồng đội, ánh mắt kiên định: “Bây giờ không phải lúc để tranh cãi. Chân tướng đã hé lộ, sẽ có vô số kẻ muốn bịt miệng chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị.”

“Lạc Trần, ngươi nói thật chứ?” Thiếu nữ tên Linh Nhi, đồng đội thân cận của Lạc Trần, hỏi với vẻ mặt lo lắng. Nàng luôn tin tưởng Lạc Trần, nhưng lần này, những gì anh nói lại quá sức tưởng tượng.

“Ta không có lý do gì để nói dối.” Lạc Trần gật đầu. “Chúng ta đã thấy quá nhiều sự bất thường. Những di tích cổ đại mà chúng ta khám phá, những tàn niệm chứa đựng bi thương, tất cả đều chỉ về một sự thật khủng khiếp hơn cả cuộc chiến giành quyền lực.”

Lão nhân ẩn sĩ, người đã theo Lạc Trần từ những ngày đầu, vuốt râu trầm ngâm: “Lão phu sống gần vạn năm, từng chứng kiến vô số Thiên Kiêu tranh hùng. Nhưng chưa từng thấy ai dám nói ra những lời như Lạc Trần. Có lẽ, những gì ngươi nói là thật. Thiên Đạo… quả thực có vấn đề.”

Lời nói của lão nhân như một sự xác nhận, khiến những đồng đội khác của Lạc Trần cũng dần chấp nhận. Họ đã cùng Lạc Trần trải qua sinh tử, chứng kiến anh không màng danh lợi, chỉ cầu sự bình yên. Một người như vậy, sẽ không cố ý tạo ra sự hỗn loạn.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Một chiến hữu trung thành hỏi, nắm chặt thanh kiếm trong tay.

“Chúng ta phải sống sót, và tìm ra sự thật toàn vẹn.” Lạc Trần nhìn về phía chân trời, nơi các luồng khí tức cường đại đang hội tụ. “Ta đã nói ra những điều này, Thần Điện và các thế lực lớn sẽ không ngồi yên. Họ sẽ coi ta là dị đoan, là kẻ phá hoại trật tự. Nhưng ta không hối hận.”

Đúng như dự đoán của Lạc Trần, chỉ trong khoảnh khắc, hàng chục đạo quang mang xé rách không gian, lao thẳng đến Thiên Khung Giới. Đó là những cường giả đến từ các tông môn lớn, những Thiên Kiêu đã được chiêu mộ hoặc những kẻ trung thành với Thần Điện.

Đứng đầu là một nam tử tuấn tú, khí chất cao ngạo, toàn thân bao phủ bởi kim quang rực rỡ. Hắn là Hoàng Phủ Kiếm, một trong Tứ Đại Thiên Kiêu của Thần Giới, được mệnh danh là “Kiếm Đạo Chí Tôn”, người được Thần Điện ngầm coi là ứng cử viên sáng giá nhất cho Đế Vị.

“Lạc Trần!” Hoàng Phủ Kiếm cất giọng, âm thanh vang dội như sấm sét. “Ngươi dám phỉ báng Thiên Đạo, mưu đồ gây rối loạn trật tự vạn giới! Ngươi không xứng được sống!”

Lôi Phách lúc này đã lấy lại bình tĩnh phần nào, nhưng vẫn đứng giữa Lạc Trần và Hoàng Phủ Kiếm, ánh mắt phức tạp. “Hoàng Phủ huynh, chuyện này có gì đó không ổn. Lạc Trần không phải kẻ gian tà.”

“Lôi Phách! Ngươi cũng bị hắn mê hoặc rồi sao?” Hoàng Phủ Kiếm trừng mắt. “Lạc Trần là kẻ dị đoan, lời lẽ của hắn chỉ là ngụy biện để che đậy dã tâm của mình. Hắn muốn phá vỡ trật tự, để tự mình bước lên ngôi vị tối cao!”

“Ta không muốn làm Đế.” Lạc Trần bước tới, đối diện với Hoàng Phủ Kiếm, khí thế không hề thua kém. “Ta chỉ muốn một trật tự chân chính, không phải sự mục nát ẩn dưới vẻ ngoài hào nhoáng. Thiên Đạo đã bị tổn thương, và các ngươi đang cố gắng che giấu nó, để rồi một ngày nào đó, toàn bộ vạn giới sẽ bị hủy diệt!”

“Nói nhảm!” Hoàng Phủ Kiếm không muốn nghe thêm. Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí vàng rực, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa, chém thẳng về phía Lạc Trần. Hắn muốn dùng hành động để chứng minh, những kẻ dám thách thức Thiên Đạo đều phải trả giá.

Lạc Trần không né tránh. Công pháp độc đáo trong cơ thể anh vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, mang theo chút gì đó của Đế Khí và Thiên Đạo Chân Ý, bùng nổ. Anh giơ tay, một bàn tay trần không hề có pháp bảo, nghênh đón kiếm khí của Hoàng Phủ Kiếm.

“Ầm!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Kiếm khí của Hoàng Phủ Kiếm bị Lạc Trần đỡ lấy, không thể tiến thêm một tấc. Lạc Trần lùi lại nửa bước, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề nao núng.

Hoàng Phủ Kiếm kinh hãi. Hắn không ngờ Lạc Trần lại có thể đỡ được một đòn toàn lực của mình bằng tay không. Hơn nữa, khí tức trên người Lạc Trần lại mang theo một loại uy áp khiến hắn cảm thấy bất an, đó là loại uy áp chỉ có thể cảm nhận được từ những tàn niệm của Thiên Đế cổ xưa.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hoàng Phủ Kiếm nghiến răng hỏi.

“Ta là Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, nhưng không thể khoanh tay đứng nhìn Thiên Hạ bị hủy hoại.” Lạc Trần đáp. “Hoàng Phủ Kiếm, ngươi đã bị những kẻ đứng sau thao túng. Ngươi chỉ là một quân cờ trong cuộc chiến giành quyền lực giả dối này.”

Lời nói của Lạc Trần không chỉ khiến Hoàng Phủ Kiếm mà cả những cường giả khác cũng phải chấn động. Vô số ánh mắt nghi ngờ và đề phòng đổ dồn vào anh. Một số người bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải Lạc Trần không phải là kẻ điên, mà là người duy nhất dám nói ra sự thật?

Lôi Phách cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Hắn nhìn Lạc Trần, rồi nhìn những cường giả đang bao vây. Hắn không thể để Lạc Trần một mình đối mặt với tất cả. Dù chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng Lạc Trần đã gieo vào lòng hắn một sự thật đáng để khám phá.

“Hoàng Phủ huynh, dừng tay!” Lôi Phách vung quyền, tạo ra một luồng lôi điện cực mạnh, ngăn cản những kẻ muốn lao vào tấn công Lạc Trần. “Chúng ta có thể nghi ngờ Lạc Trần, nhưng không thể tùy tiện ra tay. Hắn đã nói về Thiên Đạo Khiếm Khuyết, vậy chúng ta hãy tìm hiểu rõ ràng trước khi hành động.”

Hành động của Lôi Phách khiến Hoàng Phủ Kiếm và Thần Điện phe phái tức giận. “Lôi Phách! Ngươi dám phản bội Thần Điện sao?”

“Ta chỉ làm theo Đạo tâm của mình!” Lôi Phách quát lớn. “Nếu Thiên Đạo thực sự có vấn đề, và các ngươi đang che giấu, vậy thì ta thà phản lại cái trật tự giả dối này!”

Cuộc chiến giành Đế Vị đã hoàn toàn biến chất. Nó không còn là cuộc đối đầu giữa các Thiên Kiêu vì quyền lực, mà là cuộc chiến giữa những kẻ tin vào một trật tự cũ và những kẻ dám đối mặt với chân tướng, dám phá vỡ định mệnh. Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, giờ đây lại trở thành ngọn cờ tập hợp những kẻ dám đối mặt với sự thật, dám phá vỡ định mệnh. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến chống lại những kẻ thao túng và mối đe dọa vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.

Lạc Trần nhìn Lôi Phách, ánh mắt hiện lên một tia cảm kích. Anh biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng anh không còn đơn độc.

Các cường giả của Thần Điện và phe phái của Hoàng Phủ Kiếm không thể ngờ rằng, chỉ một lời nói của Lạc Trần lại có thể khiến một trong Tứ Đại Thiên Kiêu như Lôi Phách dao động, thậm chí đứng về phía anh. Sự hỗn loạn thực sự, không phải là sự tranh giành Đế Vị, mà là sự sụp đổ của niềm tin vào một Thiên Đạo đã mục ruỗng.

Lạc Trần biết, từ giờ trở đi, anh sẽ phải đối mặt với áp lực từ toàn bộ thế giới tu chân. Anh sẽ là kẻ thù của nhiều người, nhưng cũng sẽ là hy vọng của những người khác. Con đường anh chọn, không phải là con đường của một vị Đế Vương, mà là con đường của một người kiến tạo lại Đạo, một con đường đầy máu và nước mắt, nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một kỷ nguyên mới, một Thiên Hạ Vô Đế chân chính.

Cuộc đối đầu tại Thiên Khung Giới chỉ là khởi đầu. Bão tố thực sự, đã nổi lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8