Thiên Hạ Vô Đế
Chương 30

Chương 30: Khởi Đầu Cơn Bão – Tiếng Vang Của Kẻ Phá Vỡ
Gió lớn nổi lên, mây đen kéo đến, báo hiệu một cơn bão táp sắp ập xuống. Lạc Trần không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đón đầu cơn bão, bởi vì chỉ có đi xuyên qua nó, hắn mới có thể tìm thấy con đường cho riêng mình, và cho cả Thiên Hạ Vô Đế.
Lời tuyên bố không làm Đế, nhưng lại mang khí chất của một vị Đế giả, cùng với sức mạnh kinh người Lạc Trần thể hiện trong Đại Hội Tu Chân, đã chấn động khắp các đại giới. Danh tiếng của Lạc Trần, từ một kẻ vô danh, đã vọt lên như sao băng, trở thành một cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong Đế Đạo Tranh Phong. Nhưng đi kèm với danh tiếng là vô số ánh mắt dò xét, lòng tham lam, và cả sự thù địch.
Trên một đỉnh núi đá cheo leo, nơi sương mù vờn quanh quanh năm, Lạc Trần khoanh chân ngồi thiền. Hắn cảm nhận khí tức mênh mông của Thiên Địa, nhưng trong đó, còn có một luồng lực lượng hỗn loạn đang âm thầm khuếch tán, tựa như một vết nứt trên tấm gương hoàn mỹ. Đó chính là dấu vết của “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” mà hắn đã vô tình cảm nhận được khi Đế Khí trong mình thức tỉnh.
Bên cạnh Lạc Trần là Mộc Vân, thiếu nữ thông minh với đôi mắt sâu thẳm, đang kiểm tra một tấm bản đồ cổ. Nàng là người đã đồng hành cùng Lạc Trần từ những ngày đầu, chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của hắn. “Tin tức từ Bắc Huyền Giới đã đến, Lạc Trần,” Mộc Vân nhẹ giọng nói, phá vỡ sự tĩnh lặng. “Thiên Kiêu của Bắc Huyền Thánh Địa, Huyền Thiên Tông, và Lôi Thần Điện đều đã xuất thế. Bọn họ đang hướng về Trung Châu, nơi được cho là có tàn tích của một Đế Cung cổ đại sắp khai mở.”
Lạc Trần mở mắt. Ánh sáng trong mắt hắn không mang vẻ sắc bén của kẻ tranh đấu, mà là sự thâm trầm của người nhìn thấu bản chất. “Đế Cung cổ đại? Lại là một mồi nhử của những kẻ đứng sau màn.”
Mộc Vân gật đầu. “Chính xác. Những cuộc tranh đoạt bí cảnh, tài nguyên, hay thậm chí là các cuộc huyết chiến giữa các thế lực nhỏ, dường như đều có một bàn tay vô hình thao túng. Chúng ta đã từng nghĩ đó là sự hỗn loạn tự nhiên của thời đại Vô Đế, nhưng giờ đây, càng ngày càng rõ ràng, có kẻ đang cố tình khuấy động sóng gió, đẩy Đế Đạo Tranh Phong lên đến đỉnh điểm.”
Lạc Trần đứng dậy, bước đến mép vách núi, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm. “Chúng muốn một vị Đế giả mới, nhưng lại không muốn kẻ đó vượt ra khỏi sự kiểm soát của chúng. Ta, với Đế Khí trong mình, nhưng lại không có ý chí làm Đế, đã trở thành một biến số không mong muốn.”
“Đúng vậy,” một giọng nói trầm ổn vang lên. Lão nhân ẩn sĩ, Vân Lão, từ từ đi tới. Ông ta vuốt chòm râu bạc. “Ngươi không tranh, nhưng Đạo của ngươi lại là mối đe dọa lớn nhất đối với tham vọng của họ. Họ muốn một vị Đế giả phục tùng, một con rối. Ngươi lại muốn một trật tự chân chính, không cần ngai vàng.”
“Con đường đó quá khó khăn, Lạc Trần,” chiến hữu trung thành, Liệt Hổ, nói thêm. Hắn là một chiến tướng dũng mãnh, luôn theo sát Lạc Trần. “Thiên Kiêu từ các thế lực lớn không phải kẻ tầm thường. Bọn họ được nuôi dưỡng với tài nguyên vô tận, công pháp thượng thừa, và quan trọng nhất là ý chí làm Đế đã ăn sâu vào cốt tủy.”
Lạc Trần mỉm cười, nụ cười không mang vẻ kiêu ngạo, mà là sự kiên định. “Khó khăn thì sao? Ta chưa từng muốn làm Đế, nhưng nếu không có ta, thì ai sẽ đứng ra đối mặt với những kẻ thao túng đó? Ai sẽ ngăn chặn cái gọi là ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ mà ta cảm nhận được đang dần thức tỉnh?”
Chính trong lúc Lạc Trần đang nói, một luồng áp lực vô hình từ xa ập đến, mạnh mẽ như muốn nghiền nát cả ngọn núi. Cùng lúc đó, một giọng nói cuồng ngạo vang vọng khắp Thiên Địa, mang theo uy áp của một cường giả đỉnh cấp.
“Kẻ phàm trần được Đế Khí ưu ái, Lạc Trần! Ngươi dám tuyên bố không làm Đế, nhưng lại khuấy động phong vân, gây rối loạn Đế Đạo Tranh Phong? Ngươi lấy gì để xứng đáng với khí vận mà Thiên Đạo ban cho?”
Một bóng người từ trên trời giáng xuống, mang theo lôi quang chói mắt và khí thế ngút trời. Đó là một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, vạm vỡ, đôi mắt như chứa đựng lôi đình, khí tức bá đạo ngập trời. Hắn chính là Lôi Phách, Thiên Kiêu mạnh nhất của Lôi Thần Điện, người được mệnh danh là “Kẻ Thừa Kế Lôi Đế” trong tương lai.
Lôi Phách không hề che giấu sự khinh miệt trong ánh mắt khi nhìn Lạc Trần. Hắn tin rằng Đế Vị chỉ thuộc về kẻ mạnh nhất, kẻ có chí lớn nhất, chứ không phải một kẻ dám từ chối danh hiệu tối cao như Lạc Trần.
“Lôi Phách!” Liệt Hổ gầm lên, chuẩn bị nghênh chiến. Mộc Vân và Vân Lão cũng lộ vẻ cảnh giác. Lôi Phách là một trong những Thiên Kiêu hùng mạnh nhất hiện nay, tu vi đã đạt đến cảnh giới gần như vô địch trong thế hệ trẻ.
Lạc Trần giơ tay ngăn cản Liệt Hổ. Hắn bước về phía trước, đối diện trực tiếp với Lôi Phách, khí tức bình thản như mặt hồ phẳng lặng, đối lập hoàn toàn với sự cuồng bạo của đối phương.
“Ta không xứng đáng với khí vận Thiên Đạo ban cho?” Lạc Trần lặp lại lời của Lôi Phách. “Vậy ngươi có biết, khí vận đó đến từ đâu không? Ngươi có hiểu Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, hiện đang mang trong mình vết thương chí mạng, đang dần hủy hoại chính nó không?”
Lời nói của Lạc Trần khiến Lôi Phách sững sờ. Hắn chưa từng nghe ai nói về Thiên Đạo theo cách đó. Trong nhận thức của hắn, Thiên Đạo là tối cao, là bất biến.
“Ngươi nói càn!” Lôi Phách giận dữ. “Thiên Đạo vĩnh hằng bất diệt! Ngươi dám phỉ báng Thiên Đạo, thật là một kẻ dị đoan! Ngươi không xứng làm Đế, càng không xứng tồn tại trong thời đại này!”
Lôi Phách không nói nhiều, trực tiếp ra tay. Một đạo lôi đình khổng lồ từ trên trời giáng xuống, mang theo uy năng hủy diệt, đánh thẳng vào Lạc Trần. Đây là Lôi Thần Quyết, công pháp trấn phái của Lôi Thần Điện, uy lực vô song.
Lạc Trần không né tránh. Hắn đứng yên, khẽ vận chuyển công pháp độc đáo của mình. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự hài hòa và cân bằng, nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh vô biên, tỏa ra từ cơ thể hắn. Đó không phải là lôi đình, cũng không phải kiếm khí, mà là một loại lực lượng thuần túy của Thiên Địa, được tinh luyện và dung hợp với Đế Khí.
Đạo lôi đình hùng vĩ va chạm vào luồng khí tức của Lạc Trần, không gây ra tiếng nổ long trời lở đất như mọi người dự đoán. Thay vào đó, lôi đình như bị một lực lượng vô hình hấp thụ, dần dần yếu đi, rồi tan biến vào hư vô, không để lại một chút dấu vết nào.
Lôi Phách trợn tròn mắt. Hắn không thể tin được chiêu Lôi Thần Quyết của mình lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng đến vậy. Hắn cảm thấy như mình vừa đánh vào một vực sâu không đáy, không thể chạm tới đích.
“Ngươi…” Lôi Phách lắp bắp, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn nhận ra, Lạc Trần không chỉ mạnh, mà Đạo của Lạc Trần hoàn toàn khác biệt, vượt ra ngoài mọi lẽ thường.
Lạc Trần nhìn Lôi Phách, ánh mắt vẫn bình thản. “Ngươi chỉ thấy sức mạnh, nhưng không thấy bản chất của Thiên Đạo. Ngươi chỉ muốn làm Đế, nhưng không hiểu gánh nặng của Đế Vị. Ngươi chỉ là một công cụ trong tay kẻ khác, đang bị lợi dụng để đẩy thế giới vào vòng xoáy tranh đoạt vô nghĩa.”
Những lời này như sét đánh ngang tai Lôi Phách. Hắn là Thiên Kiêu cao ngạo, chưa từng bị ai xem thường đến vậy. Nhưng những lời của Lạc Trần lại khiến hắn cảm thấy một sự thật phũ phàng ẩn chứa bên trong.
“Câm miệng! Ngươi muốn làm gì?” Lôi Phách gầm lên, nhưng trong giọng nói đã mất đi vẻ tự tin ban đầu. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ từ Lạc Trần, không phải là ý chí thống trị, mà là ý chí “sửa đổi” Thiên Đạo, một điều mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.
Lạc Trần khẽ lắc đầu. “Ta không muốn làm gì ngươi. Nhưng ta muốn ngươi và tất cả những Thiên Kiêu khác, hãy nhìn rõ chân tướng. Thiên Hạ Vô Đế không phải là một bi kịch ngẫu nhiên. Nó là hệ quả của một vết nứt, một sự tổn thương đã có từ lâu. Những kẻ đang thao túng các ngươi muốn lợi dụng vết nứt đó, tạo ra một vị Đế giả mới, nhưng không phải để vá lành Thiên Đạo, mà là để kiểm soát nó, kiểm soát vạn giới.”
Cùng lúc đó, trong một cấm địa sâu thẳm của Lôi Thần Điện, một lão giả tóc bạc phơ đang ngồi khoanh chân, đột nhiên mở mắt. Ánh mắt ông ta sắc lạnh như điện. “Lạc Trần! Kẻ dám nói ra chân tướng về Thiên Đạo Khiếm Khuyết… Hắn nhất định phải bị diệt trừ!”
Lôi Phách vẫn đứng đó, bán tín bán nghi. Nhưng những lời của Lạc Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng hắn. Hắn nhìn Lạc Trần, nhìn những đồng đội của hắn, rồi lại nhìn bầu trời đang dần chuyển màu. Cơn bão táp thực sự không phải là cuộc chiến giành Đế Vị, mà là cuộc chiến giành lấy chân tướng, giành lấy quyền định nghĩa lại trật tự của vũ trụ.
Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, giờ đây lại đang trở thành ngọn cờ tập hợp những kẻ dám đối mặt với sự thật, dám phá vỡ định mệnh. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến chống lại những kẻ thao túng và mối đe dọa vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.