Thiên Hạ Vô Đế
Chương 3

Chương 3: Bước Chân Đầu Tiên Trên Đế Lộ
Ánh dương đầu tiên trong ngày rạng rỡ trải dài trên đỉnh núi Lạc Hà, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ và sườn đồi phủ đầy sương sớm. Lạc Trần đứng bên bệ cửa sổ cũ kỹ của căn nhà gỗ xiêu vẹo, hít thở làn khí trong lành mang theo mùi đất và cỏ cây. Phiến ngọc bội trong lòng ngực hắn vẫn còn hơi ấm, một thứ ấm áp không phải từ nhiệt độ cơ thể, mà từ một nguồn năng lượng huyền bí nào đó đã thức tỉnh. Quyết định đã được đưa ra. Con đường phía trước, dù mịt mờ và đầy hiểm nguy, cũng đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ba ngày trôi qua, Lạc Trần gần như lánh mình khỏi thế giới bên ngoài. Hắn vùi mình trong căn phòng nhỏ, tập trung toàn bộ tâm trí vào phiến ngọc bội và những dòng ký ức, những công pháp tàn khuyết mà nó đã khắc sâu vào linh hồn hắn. Thứ công pháp này không giống bất kỳ điều gì hắn từng nghe qua. Nó không nói về việc hấp thụ linh khí thiên địa, không phân chia kinh mạch, đan điền theo cách thông thường. Thay vào đó, nó nói về “Trần Nguyên Hóa”, về việc thấu hiểu bản chất của “bụi trần”, của vạn vật nhỏ bé, tầm thường nhất, và từ đó hóa giải chúng thành sức mạnh nguyên thủy.
Lạc Trần phát hiện ra rằng, phiến ngọc bội không chỉ truyền cho hắn một công pháp, mà còn thay đổi nhận thức của hắn. Giờ đây, khi hắn nhắm mắt, hắn không còn thấy thế giới là một mớ hỗn độn của vật chất và năng lượng. Hắn thấy những hạt bụi li ti bay lượn trong không khí, những viên đá vô tri trên mặt đất, những giọt sương đọng trên lá cây, tất cả đều ẩn chứa một loại “khí” đặc biệt, một năng lượng sơ khai, chưa được khai thác. Hắn gọi nó là “Trần Khí” – Khí của Bụi Trần.
Công pháp “Vô Trần Quyết” mà ngọc bội truyền thụ, hướng dẫn hắn cách dung hợp những Trần Khí này vào cơ thể. Nó không phải là một quá trình nhanh chóng hay mãnh liệt. Ngược lại, nó cực kỳ chậm rãi, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu sâu sắc. Lạc Trần ngồi thiền, cảm nhận từng dòng Trần Khí li ti từ môi trường xung quanh len lỏi vào da thịt, xương tủy. Ban đầu, cảm giác như những hạt cát nhỏ xíu, thô ráp, nhưng qua sự dẫn dắt của “Vô Trần Quyết”, chúng dần dần được tinh lọc, trở nên thuần khiết và dịu nhẹ hơn.
Quá trình này không mang lại sự bùng nổ sức mạnh tức thì, mà là một sự thay đổi tinh tế từ bên trong. Cơ thể Lạc Trần trở nên dẻo dai hơn, gân cốt rắn chắc hơn, các giác quan cũng nhạy bén một cách lạ thường. Hắn có thể nghe thấy tiếng côn trùng bò dưới lớp đất, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của một loại thảo dược ẩn mình trong rừng sâu cách xa, và cảm nhận được sự dao động vi tế của khí tức trong không khí. Điều đáng ngạc nhiên nhất là, sau mỗi lần tu luyện, tinh thần hắn trở nên minh mẫn, tâm trí hắn bình ổn hơn, như thể “Vô Trần Quyết” đang dần gột rửa những tạp niệm, những phiền muộn của cuộc sống.
Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài. Thế giới “Vô Đế” không bao giờ cho phép ai được an ổn quá lâu. Làng Lạc Hà, nơi Lạc Trần lớn lên, vốn là một nơi hẻo lánh, nhưng sự hỗn loạn của thời đại đã lan đến cả những nơi xa xôi nhất. Các thế lực nhỏ tranh giành tài nguyên, địa bàn, không ngừng chèn ép những người yếu thế. Và Lạc Hà, nằm trên con đường giao thương nhỏ giữa hai trấn, thường xuyên trở thành mục tiêu của những kẻ cướp bóc, những băng nhóm ô hợp.
Chiều hôm đó, khi Lạc Trần đang giúp lão thôn trưởng sửa lại hàng rào bị hư hại sau một trận bão, một đám người lạ mặt cưỡi ngựa phi như bay vào làng. Chúng ăn mặc lộn xộn, khí tức hỗn tạp, nhưng ánh mắt đầy vẻ hung tàn. Đây không phải là lần đầu tiên Lạc Hà phải đối mặt với những kẻ như vậy, nhưng lần này, số lượng chúng đông hơn, và khí thế cũng hung hăng hơn.
“Nghe đây lũ dân đen!” Một tên đầu lĩnh, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, quát lớn, giọng nói vang vọng khắp làng. “Bọn ta là người của Hắc Lang Bang. Từ nay, Lạc Hà này thuộc quyền cai quản của bọn ta. Mỗi tháng, các ngươi phải nộp ba phần sản vật, nếu không…” Hắn nhe răng cười một cách đáng sợ, rồi vung roi da quất mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng nổ chát chúa.
Dân làng hoảng sợ, co rúm lại. Lão thôn trưởng run rẩy bước ra, cố gắng thương lượng: “Đại nhân, Lạc Hà chúng tôi chỉ là một thôn nhỏ, sản vật không nhiều. Ba phần… chúng tôi không thể nào đủ.”
Tên đầu lĩnh cười khẩy: “Không đủ? Vậy thì nộp người! Nghe nói làng các ngươi có mấy cô nương xinh đẹp lắm. Cống nạp cho bang chủ của ta, có khi lại được ban thưởng đấy chứ!” Hắn đưa mắt liếc qua những cô gái trẻ đang nép sau lưng người lớn, ánh mắt đầy vẻ dâm tà.
Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng Lạc Trần. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự áp bức. Hắn không muốn tranh đấu, nhưng những kẻ này đang giẫm đạp lên phẩm giá, lên sự sống còn của những người vô tội. Hắn nhìn sang cô bé Tiểu Lộ, con gái của lão thôn trưởng, đang sợ hãi nép vào cha mình, đôi mắt to tròn ngấn lệ. Không, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lạc Trần bước lên một bước, chắn trước lão thôn trưởng và Tiểu Lộ. “Các ngươi quá đáng rồi!” Hắn lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường.
Tên đầu lĩnh Hắc Lang Bang ngạc nhiên, rồi phá lên cười ha hả: “Ồ, làng nhỏ này còn có kẻ dám lên tiếng ư? Thú vị! Ngươi là ai? Muốn chết sao?”
“Ta là Lạc Trần, một người dân Lạc Hà.” Hắn đáp, “Chúng ta đã tuân thủ luật lệ, sống hòa bình. Các ngươi không có quyền cướp bóc, không có quyền bắt bớ người dân vô tội!”
Một tên thuộc hạ Hắc Lang Bang rút thanh đao loang lổ máu, xông tới định chém Lạc Trần: “Thằng ranh con, dám dạy dỗ đại ca của ta sao? Chết đi!”
Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng vô hình bùng lên từ cơ thể Lạc Trần. Đó là Trần Khí đã được tinh luyện. Hắn không có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng “Vô Trần Quyết” dường như đã khơi dậy một bản năng tiềm ẩn trong hắn. Hắn lách người sang một bên, tránh thoát lưỡi đao trong gang tấc. Cùng lúc đó, hắn giơ tay, không phải là một cú đấm quyền pháp cao siêu, mà là một động tác đẩy đơn giản, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ.
Bàn tay hắn chạm vào cánh tay của tên thuộc hạ. Một cảm giác tê dại lan truyền, không phải là lực mạnh, mà là một sự rung động kỳ lạ, như có vô số hạt bụi li ti đang xuyên thấu qua da thịt. Tên thuộc hạ cảm thấy toàn thân cứng đờ, thanh đao rơi khỏi tay, hắn ngã lăn ra đất, co giật kịch liệt, miệng sùi bọt mép.
Cả Hắc Lang Bang lẫn dân làng đều chết lặng. Tên thuộc hạ kia không hề bị đánh mạnh, nhưng lại có vẻ như bị trúng độc hoặc bị một loại pháp thuật quỷ dị nào đó. Tên đầu lĩnh Hắc Lang Bang cau mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ Lạc Trần, không phải linh khí tu sĩ bình thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa, nguyên thủy và khó nắm bắt.
“Ngươi… ngươi dùng tà thuật gì?” Tên đầu lĩnh cảnh giác lùi lại một bước.
Lạc Trần không trả lời. Hắn không hề biết mình đã làm gì. Hắn chỉ cảm thấy một dòng năng lượng chảy qua lòng bàn tay, và sau đó tên kia ngã xuống. Hắn không muốn giết người, chỉ muốn ngăn cản chúng.
Tên đầu lĩnh Hắc Lang Bang nhìn tên thuộc hạ đang quằn quại trên đất, rồi nhìn Lạc Trần. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam. Hắn nhận ra Lạc Trần không phải là một tu sĩ bình thường. Có thể hắn đã tìm được một cơ duyên nào đó. Nếu bắt được Lạc Trần, hắn có thể ép buộc hắn giao ra bí mật.
“Lên hết cho ta! Bắt sống thằng ranh này!” Hắn ra lệnh.
Năm, sáu tên thuộc hạ khác xông vào. Lạc Trần hít một hơi sâu. Hắn không có con đường lùi. Hắn vận chuyển “Vô Trần Quyết”, cảm nhận Trần Khí chảy khắp cơ thể. Hắn không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ dựa vào bản năng và sự nhạy bén của các giác quan. Hắn né tránh những cú đấm, những nhát đao, và mỗi khi có cơ hội, hắn tung ra một cú đẩy, một cú chạm nhẹ. Mỗi cú chạm đều mang theo sự rung động của Trần Khí, khiến đối thủ mất thăng bằng, tê liệt hoặc đơn giản là cảm thấy vô cùng khó chịu, không thể phát huy sức mạnh.
Hắn không mạnh mẽ như những tu sĩ cấp thấp mà hắn từng nghe kể, không có pháp thuật hay chiêu thức hủy diệt. Nhưng hắn nhanh nhẹn một cách khó tin, và sức mạnh từ những cú chạm của hắn lại vô cùng quỷ dị. Chỉ trong chốc lát, vài tên thuộc hạ đã bị hắn hạ gục, không chết, nhưng cũng không còn sức để đứng dậy.
Tên đầu lĩnh Hắc Lang Bang không thể tin vào mắt mình. Hắn rút ra một thanh đại đao to bản, gầm lên: “Tiểu tử, ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây!” Hắn vung đao chém xuống, mang theo một luồng khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những tên thuộc hạ.
Lạc Trần cảm nhận được nguy hiểm. Trần Khí trong cơ thể hắn bùng lên, tập trung vào lòng bàn tay. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà lại bất ngờ vươn tay ra, dùng lòng bàn tay đỡ lấy cạnh lưỡi đao! Một tiếng kim loại va chạm kinh hoàng vang lên, khiến dân làng giật mình. Cứ tưởng Lạc Trần sẽ bị chém đứt tay, nhưng không! Lưỡi đao của tên đầu lĩnh bị chặn đứng, và một luồng năng lượng kỳ lạ truyền ngược lại, khiến tay hắn tê dại.
Lạc Trần khẽ đẩy, lưỡi đao văng ra khỏi tay tên đầu lĩnh. Hắn chưa dừng lại, một bước chân vững chãi tiến lên, một cú đấm thẳng vào ngực tên thủ lĩnh. Đây là lần đầu tiên hắn dùng một đòn đánh trực diện, mạnh mẽ như vậy. Cú đấm không mang theo linh khí cuồng bạo, nhưng lại chứa đựng một sức nặng và sự tinh túy của Trần Khí. Tên đầu lĩnh Hắc Lang Bang không kịp phản ứng, bị cú đấm đánh trúng, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình to lớn loạng choạng lùi về sau, ngã vật ra đất.
Hắn không chết, nhưng đã mất đi khả năng chiến đấu. Hắn nhìn Lạc Trần với ánh mắt kinh hoàng. Hắn không hiểu, một thiếu niên gầy gò này, không hề có dấu hiệu tu luyện rõ ràng, lại có thể đánh bại hắn một cách dễ dàng đến vậy. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang phá hoại nội tạng mình, đau đớn đến cực độ.
Toàn bộ Hắc Lang Bang đều đã bị hạ gục. Dân làng từ chỗ sợ hãi đến kinh ngạc, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò. Họ nhìn Lạc Trần như nhìn một vị thần. Hắn, một thiếu niên mồ côi, yếu đuối mà họ từng thương hại, giờ đây lại đứng vững như một ngọn núi, bảo vệ họ khỏi hiểm nguy.
Lạc Trần thở dốc, cảm thấy một chút kiệt sức. Hắn không vui mừng vì chiến thắng. Hắn nhìn những kẻ bị mình đánh bại, chúng không chết, nhưng cũng không còn khả năng làm hại ai. Hắn đã hành động, đã bảo vệ, nhưng đồng thời cũng đã bước chân vào con đường tranh đấu mà hắn luôn muốn tránh né.
Lão thôn trưởng tiến đến, nắm chặt tay Lạc Trần, đôi mắt rưng rưng: “Lạc Trần… con… con đã cứu cả làng. Con là ân nhân của chúng ta!”
Lạc Trần khẽ lắc đầu: “Con chỉ làm những gì cần làm, thôn trưởng.”
Phiến ngọc bội trong lòng ngực hắn lại một lần nữa tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời khẳng định, một sự chấp thuận. Hắn đã bước đi trên con đường này. Con đường của một kẻ muốn bình yên, nhưng lại buộc phải trở nên mạnh mẽ để đạt được nó. Hắn không muốn làm Đế, nhưng nếu để bảo vệ những người yếu thế, để kiến tạo một trật tự chân chính, hắn sẽ không ngần ngại đối mặt với mọi thử thách.
Vụ việc ở Lạc Hà chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Hắc Lang Bang sẽ không bỏ qua. Và những thế lực khác, khi nghe tin về một thiếu niên bí ẩn với sức mạnh lạ thường, cũng sẽ bắt đầu chú ý đến hắn. Lạc Trần nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời. Tương lai phía trước còn mịt mờ, nhưng trong lòng Lạc Trần, một con đường đã dần hiện rõ. Đây chỉ mới là bước chân đầu tiên.