Thiên Hạ Vô Đế
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:41:53 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 28

Chương 28: Đế Đạo Tranh Phong

Kể từ sau sự kiện tại Huyết Ảnh Cổ Đàm, nơi Lạc Trần vô tình kích hoạt tàn niệm của Đế Khí và đánh bại đám cường giả địa phương, tên tuổi hắn như một cơn gió lốc cuốn qua những vùng đất vốn yên bình. Không còn là một kẻ mồ côi hay một tu sĩ vô danh bị áp bức, Lạc Trần giờ đây đã trở thành một nhân vật được nhắc đến, dù là với sự ngưỡng mộ, ghen ghét, hay lo sợ. Những lời đồn đại về công pháp cổ xưa và khí tức Đế Vị tỏa ra từ hắn đã nhanh chóng lan xa, vượt ra khỏi giới hạn của một châu lục nhỏ, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn.

Hắn không tranh ngai vàng, hắn tranh sự thật. Hắn không muốn thống trị, hắn muốn bảo vệ. Lý tưởng đó, dù cao cả, lại vô tình đẩy hắn vào tâm điểm của “Đế Đạo Tranh Phong” – cuộc chiến giành Đế Vị đang âm thầm nổ ra trên khắp vạn giới. Bất cứ ai mang trong mình tiềm năng trở thành Đế, dù muốn hay không, đều sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này.

Một ngày nọ, khi Lạc Trần đang tĩnh tâm tu luyện trong một sơn cốc hẻo lánh cùng với Mộc Thanh, người thiếu nữ thông minh đã trở thành người đồng hành đáng tin cậy của hắn, một luồng ánh sáng chói mắt xé toạc bầu trời. Từ trên cao, một tấm bia đá khổng lồ, được khắc bằng những phù văn cổ xưa lơ lửng giữa không trung. Trên tấm bia, những cái tên lần lượt hiện lên, phát ra ánh sáng chói lọi. Đó là “Thiên Kiêu Bảng”, một danh sách được cho là do các thế lực siêu thoát cùng nhau lập ra, nhằm ghi nhận những thiên tài xuất chúng nhất trong thế hệ này, những người có khả năng tranh đoạt Đế Vị.

“Lạc Trần, ngươi lại lên bảng rồi!” Mộc Thanh thốt lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ phức tạp. Tên của Lạc Trần, một cái tên non trẻ, vừa mới xuất hiện đã vọt lên vị trí thứ ba mươi sáu, một vị trí mà ngay cả những đệ tử tinh anh của các Thánh Địa cũng phải mất hàng trăm năm tu luyện mới có thể chạm tới.

Lạc Trần mở mắt, vẻ mặt bình thản. Hắn không quan tâm đến hư danh. Hắn biết, việc tên hắn xuất hiện trên bảng này đồng nghĩa với việc hắn sẽ bị đẩy vào vòng xoáy tranh đấu một cách trực diện hơn bao giờ hết. Hắn đã trở thành một mục tiêu, một thử thách, hoặc một đồng minh tiềm năng trong mắt vô số kẻ.

Ngay sau khi Thiên Kiêu Bảng xuất hiện, lời hiệu triệu từ “Thiên Huyền Giới” – một trong ba Đại Thánh Địa uyên thâm nhất, đã được phát ra. Thiên Huyền Giới tuyên bố khai mở “Đế Lộ Cổ Giới”, một bí cảnh cổ xưa được cho là nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã từng đặt chân đến. Đây là một cơ hội ngàn năm có một để các Thiên Kiêu thể hiện bản thân, tìm kiếm cơ duyên, và chứng tỏ tư cách tranh Đế.

Lạc Trần ban đầu không muốn tham gia. Hắn ghét những cuộc tranh giành vô nghĩa. Tuy nhiên, một thông tin quan trọng đã đến tai hắn. Có tin đồn rằng trong Đế Lộ Cổ Giới có ẩn chứa những tàn tích ghi chép về sự sụp đổ của Thiên Đế, hoặc những manh mối về bí mật đằng sau trạng thái “Thiên Hạ Vô Đế” hiện tại. Hắn không muốn làm Đế, nhưng hắn khao khát sự thật. Hắn muốn biết điều gì đã thực sự xảy ra, điều gì đã đẩy vạn giới vào cảnh hỗn loạn này.

“Chúng ta đi.” Lạc Trần nói, ánh mắt kiên định. “Dù có bao nhiêu cạm bẫy, bao nhiêu kẻ muốn ngăn cản, ta cũng phải tìm ra chân tướng.”

Đế Lộ Cổ Giới là một quần thể di tích khổng lồ, nằm giữa một vùng không gian hỗn độn, chỉ mở ra mỗi nghìn năm một lần. Khi Lạc Trần cùng Mộc Thanh đặt chân đến, nơi đây đã tập trung vô số tu sĩ từ khắp nơi. Những thiên tài trẻ tuổi, mỗi người mang theo vẻ kiêu hãnh và sức mạnh kinh người, tụ họp lại, tạo nên một trường khí áp lực vô hình.

“Ngươi chính là Lạc Trần?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Một nam tử thân hình cao lớn, khí chất hùng vĩ, bước tới. Hắn là Tần Vô Song, đệ tử chân truyền của Thiên Huyền Giới, xếp hạng thứ mười hai trên Thiên Kiêu Bảng. Tần Vô Song nhìn Lạc Trần với vẻ dò xét, pha lẫn chút khinh thường. “Nghe nói ngươi dựa vào một chút khí tức Đế Vị mà nổi danh. Ta muốn xem thử, kẻ như ngươi có tư cách gì mà lại lên bảng cao như vậy.”

Lạc Trần không nói nhiều. Hắn hiểu rằng trong thế giới này, lời nói không có trọng lượng bằng sức mạnh. Khi Tần Vô Song tung ra một chưởng, mang theo khí thế ngàn cân, Lạc Trần không hề né tránh. Hắn vận chuyển công pháp cổ xưa, một luồng chân nguyên thuần túy, không màu sắc, không hình dạng, va chạm trực diện với chưởng lực của đối phương.

“Ầm!”

Một tiếng nổ lớn vang vọng. Cả hai đều lùi lại vài bước. Tần Vô Song lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ một kẻ xuất thân thấp kém như Lạc Trần lại có thể chống lại một đòn của hắn mà không hề hấn gì. Các tu sĩ xung quanh cũng xôn xao. Lạc Trần, một kẻ bị cho là “dị đoan”, lại có thực lực không hề thua kém một Thiên Kiêu chính tông.

“Ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh.” Tần Vô Song gật đầu, sự khinh thường trong mắt đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự hứng thú. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Đế Lộ Cổ Giới này sẽ là nơi chứng minh ai mới là chân chính thiên tài.”

Lạc Trần không đáp. Hắn biết, Tần Vô Song chỉ là một trong số vô vàn “Thiên Kiêu” mà hắn sẽ phải đối mặt. Mỗi người đều có Đạo của riêng mình, có tham vọng của riêng mình. Nhưng Lạc Trần không tranh bá. Hắn chỉ muốn đi tìm sự thật.

Khi bước vào Đế Lộ Cổ Giới, Lạc Trần cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm. Những tàn tích của các cung điện đổ nát, những pho tượng vỡ vụn của các vị thần linh, và những bia đá khắc đầy phù văn cổ xưa, tất cả đều kể về một thời đại huy hoàng đã qua. Tại đây, Lạc Trần không chỉ đối mặt với các Thiên Kiêu khác, mà còn phải đối mặt với những cạm bẫy của thời gian, những tàn niệm còn sót lại của các cường giả cổ xưa.

Trong một phế tích cổ xưa, Lạc Trần và Mộc Thanh tìm thấy một cuốn sách cổ đã mục nát. Mộc Thanh, với kiến thức sâu rộng của mình, đã cố gắng giải mã những dòng chữ đã phai mờ. “Đây… đây là những ghi chép về một lời nguyền cổ đại,” nàng thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc. “Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất hay ngã xuống một cách tự nhiên. Ngài đã… tự phong ấn, để ngăn chặn một ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ đang dần nuốt chửng vạn giới. Việc Ngài ngã xuống khiến Thiên Đạo bị tổn thương, mất đi sự cân bằng, dẫn đến trạng thái ‘Vô Đế’ và sự hỗn loạn hiện tại.”

Lời nói của Mộc Thanh như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Trần. Hắn luôn cảm thấy một sự bất thường trong công pháp mình tu luyện, một sự cộng hưởng với một loại lực lượng siêu việt nào đó. Giờ đây, hắn hiểu rằng công pháp của hắn có thể liên quan mật thiết đến Thiên Đế tiền nhiệm, hoặc chính cái “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” kia. Hắn không chỉ là một kẻ bị cuốn vào vòng xoáy tranh Đế, mà có lẽ, hắn là chìa khóa để giải quyết vấn đề.

Cũng chính vì những manh mối này, Lạc Trần trở thành mục tiêu của nhiều thế lực hơn. Một nhóm tu sĩ áo đen, mang theo khí tức âm u, đột nhiên xuất hiện, bao vây Lạc Trần. Chúng không phải là những kẻ tranh giành Đế Vị thông thường, mà là những kẻ phụng sự cho một thế lực bí ẩn nào đó, những kẻ muốn kiểm soát Lạc Trần hoặc bí mật đằng sau hắn.

“Giao ra bí mật mà ngươi đang nắm giữ, Lạc Trần!” kẻ dẫn đầu nói, giọng khàn đặc. “Ngươi không có quyền gánh vác nó. Hãy để chúng ta, những kẻ được chọn, hoàn thành sứ mệnh của mình.”

Lạc Trần đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh. Hắn đã hiểu rằng con đường phía trước không chỉ là cuộc chiến với các Thiên Kiêu, mà còn là cuộc chiến với những kẻ thù âm thầm, những kẻ muốn lợi dụng bí mật về Thiên Đế để đạt được mục đích đen tối của chúng. Hắn không muốn làm Đế, nhưng để cứu vãn thế giới, để mang lại một trật tự chân chính, hắn *phải* trở thành một “Đế” theo một nghĩa nào đó. Hắn chấp nhận sứ mệnh, nhưng với điều kiện riêng của mình.

“Bí mật này, ta sẽ tự mình giải đáp. Sứ mệnh này, ta sẽ tự mình gánh vác.”

Và một trận chiến khốc liệt lại nổ ra, giữa Lạc Trần và những kẻ muốn thao túng hắn. Hắn không chiến đấu vì ngai vàng, hắn chiến đấu vì sự thật, vì một tương lai mà không ai phải chịu đựng sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế nữa. Con đường Đế Đạo chông gai, giờ đây đã lộ rõ một phần chân tướng, và Lạc Trần đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8